Cậu sớm cảm thấy không ổn, may là cậu đề phòng.
“Được rồi, dù sao nhà chỉ vì chuyện này mà cãi nhau hoài, ta không nói gì nữa. Tóm lại họ tự quyết định.”
Tần Tiểu Mãn nghĩ dù kết quả ra sao thì chắc chọn một trong hai nhà, lại có rượu cưới để uống.
“Ta không đến quấy rầy hai người cãi nhau nữa, đợi đến lát nữa nhìn thấy ta thì họ lại càng cãi nhau.”
Tôn Đông Mai gật đầu đồng ý.
“Tẩu tử, sang nhà ta trò chuyện đi, ở nhà suốt ngày cũng chán.”
Tôn Đông Mai cười đồng ý.
Đỗ Hành không nghe lén, thấy Tần Tiểu Mãn nói xong thì kéo hắn ra ngoài. “Sao vậy?”
Đỗ Hành nhìn cậu túm tay mình đi thẳng.
“Ta bảo chàng ít qua lại với Tiểu Trúc, chàng lại cứ khách khí mãi, nhìn xem nhà người ta cãi nhau to thế kia là tại chàng đó.”
Đỗ Hành mở to mắt: “Vì ta?”
Suy nghĩ về chuyện tình cảm giữa em vợ anh rể thoáng qua trong đầu Đỗ Hành. Hắn chợt lo lắng, việc này truyền ra ngoài khó nghe lắm.
Về sau còn có qua lại với nhà nhị thúc không, gặp Tiểu Trúc thì làm sao? Vậy mình nên đi giải thích rõ ràng?
Vấn đề là mình không làm gì cả! “Ai ai ai!”
Tần Tiểu Mãn thấy hắn ngẩn ngơ, vẫy tay trước mặt hắn: “Nghĩ gì vậy!”
“Nghe nói là có một gia đình nho gia trong huyện cũng thích Tiểu Trúc, trùng hợp với nhà Lý, Tiểu Trúc thấy chàng là người đọc sách nên thích, giờ lại khinh thường những người không đọc sách nên muốn lấy người trong thành kia.”
Đỗ Hành thở phào, xoa mũi: “Làm ta sợ c.h.ế.t khiếp.” Tần Tiểu Mãn nhéo eo: “Chàng tưởng có gì sao?” “Ta đâu có!”
“Chàng có phải thấy Tiểu Trúc đẹp hơn ta, lại hiền lành hơn ta không?”
“Ta không mấy tiếp xúc với cậu ấy, đâu có nhìn kỹ, làm sao lại so sánh với đệ được.”
“Hừ!”
Đỗ Hành nắm tay cậu: “Được rồi, tâm tư của ta đệ chẳng lẽ không biết sao.”
Tần Tiểu Mãn lầm bầm, hai người trở về, không xen vào chuyện nhà Tần gia nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tro-thanh-ten-que-an-bam/chuong-82.html.]
Ngày hôm sau, Tần Tiểu Mãn lên huyện thành bán dầu cải, tiện thể mua chút rượu nếp về, định khi cao lương chín thì nấu rượu.
Đỗ Hành ở nhà đọc sách.
Tháng sáu trời không nóng lắm, đợi đến tháng bảy cao lương và đậu tương chín thì lại bận rộn, tranh thủ thời gian đọc sách bây giờ.
Đỗ Hành đọc sách và luyện chữ, trưa ăn cơm đơn giản, chiều Tần Tiểu Mãn mới kéo xe bò về.
Ngoài những đồ dùng cần thiết, Tần Tiểu Mãn còn mang về một bó cây dạ hương, từ xa đã ngửi thấy mùi không dễ chịu, ngay cả con trâu cũng quay đầu.
“Ta đi tìm riêng để lấy, dù không đẹp lắm, mùi lại khó ngửi nhưng đuổi muỗi được.”
Tần Tiểu Mãn đưa cho Đỗ Hành, bảo hắn cắm vào bình hoa trên bàn. Thêm một bó ngải cứu, ngải cứu đã khô vì phơi nắng cả buổi trưa.
Cùng cỏ kê buộc lại rồi phơi khô, đêm đốt lên có thể đuổi muỗi.
Nông dân không mua được thuốc đuổi muỗi tốt trong thành, đây là cách đuổi muỗi đơn giản tự làm.
Đỗ Hành nghi ngờ về hiệu quả đuổi muỗi, nhưng Tiểu Mãn lại rất để ý, vì đêm qua Đỗ Hành bị muỗi làm phiền không ngủ được, cậu muốn tìm cách giải quyết.
Tối Đỗ Hành bận rộn ở bếp, Tần Tiểu Mãn đi vào phòng.
Ban ngày ít muỗi, nhưng tối đến thì nhiều, bay quanh ngọn đèn dầu.
Dù đóng cửa sổ thì cũng chỉ ngăn được một ít muỗi, mùa hè nóng bức nên đóng cửa thì không được thoáng khí.
Tần Tiểu Mãn lấy mùng cắt làm màn treo lên cửa sổ, vừa có thể mở cửa sổ để thông gió, lại có thể ngăn muỗi bay vào.
Làm xong màn, cậu đốt nhang đuổi muỗi tự làm, khói trắng bay lên, cùng mùi ngải cứu, trong phòng có mùi ngải cứu.
Tối ăn xong, Đỗ Hành vào phòng thì thấy mùi hoa cỏ hỗn tạp, không phải mùi thơm ngọt mà là mùi ngải cứu và dạ hương, không dễ chịu nhưng cũng không khó ngửi đến mức khó chịu.
Không thể không nói, cách này hiệu quả, không nghe thấy tiếng muỗi vo ve nữa.
Đỗ Hành đọc sách hiệu quả hơn nhiều, đêm còn viết được một bài văn.
Tần Tiểu Mãn không thích đọc sách viết chữ, trước đây cha cậu muốn dạy cậu viết chữ thì cậu chỉ ngồi được mười lăm phút trên đùi cha rồi muốn xuống, cậu thấy việc viết chữ không thú vị.
Nên cậu chỉ biết vài chữ, để tránh việc viết chữ, cậu lại học được cách mài mực.
Tối vắng vẻ, Tần Tiểu Mãn mài mực, Đỗ Hành đọc sách, cậu cầm lấy bút lông, lông bút thô, chất lượng không tốt, lại là bút của cha cậu trước đây, lông bút đã rụng, rối bù như lông gà.
Tần Tiểu Mãn ngồi cạnh Đỗ Hành, tỉ mẩn nhổ lông bút, làm xong thì ngồi cạnh Đỗ Hành không được một lúc đã ngủ gà ngủ gật.
Đỗ Hành bảo cậu về giường, cậu ngủ một giấc dậy vẫn thấy phòng sáng đèn.
Trời nóng bức đến tận hơn nửa đêm, cậu quạt quạt hương bồ, liếc nhìn vẫn thấy bóng hình trong ánh nến yếu ớt liền nhẹ giọng thúc giục Đỗ Hành lên giường nghỉ ngơi.