Mấy ngày nay, Tần Tiểu Mãn cùng Đỗ Hành đến nhà Tần Hùng để phụ giúp việc cỗ bàn, lại đi mượn bàn ghế của bà con lối xóm.
Thỉnh thoảng, cậu lại cùng hắn ra đồng xem xét hoa màu.
Ruộng vườn trong nhà nhiều, mỗi lần đi nom cũng mất kha khá thời gian.
Mỗi lần ra đồng, Đỗ Hành đều gặp cảnh người trong thôn cãi cọ, đấu võ mồm, khi thì nhà này kêu gà nhà kia giẫm lên hoa màu, khi lại vịt nhà nọ chạy vào ruộng nhà kia.
Trong thôn, những chuyện cỏn con này cứ lặp đi lặp lại.
Hai vợ chồng trẻ ra đồng cũng chỉ vì lo lắng gia cầm của người trong thôn giẫm đạp lên hoa màu nhà mình. Cãi nhau một trận thường cũng chẳng giải quyết được gì.
Mạ non trên những thửa ruộng màu mỡ lớn nhanh như thổi, xanh mướt và khỏe mạnh.
Mạ trên ruộng cằn tuy không cao bằng mạ trên ruộng màu mỡ, lá cũng không dài bằng, nhưng dù sao cũng đang lớn.
Tần Tiểu Mãn không rõ là do đất cằn bỏ hoang nhiều năm, nay được khai khẩn nên mới tốt tươi như vậy hay là vì nguyên nhân nào khác, dù sao mạ lên tốt là cậu vui rồi.
Đỗ Hành hỏi: “Chẳng lẽ không phải nhờ ta bón phân cho ruộng mà mạ mới tốt tươi như vậy sao?”
Tần Tiểu Mãn cười đáp: “Được rồi, được rồi, công lao của chàng cả đấy.”
Hai người cùng đi dọc bờ ruộng, đến xem khu đất cằn lớn nhất nhà mình, ước chừng ba mẫu.
Tần Tiểu Mãn nói: “Nếu năm nay ruộng ấy mà cũng được mùa, thu được ba thạch lương thực thì tốt biết mấy.”
Một mẫu ruộng màu mỡ thường cho thu hoạch hai thạch lương thực, nếu được mùa còn nhiều hơn, nhưng ruộng cằn thì kém một nửa là chuyện thường.
Tần Tiểu Mãn chưa bao giờ kỳ vọng quá nhiều vào mảnh ruộng cằn nhà mình, chỉ mong được bằng một nửa ruộng màu mỡ là mừng rồi.
Hai người vừa nói vừa đi đến xem mảnh ruộng lớn nhất, từ xa, Đỗ Hành đã thấy có vài người đứng trước ruộng, đang chỉ trỏ bàn tán điều gì đó.
Tần Tiểu Mãn nhíu mày, vội vàng chạy tới. “Chậm thôi!”
Đỗ Hành gọi với theo, vội vàng đuổi theo. “Ồ, Mãn ca nhi đến rồi đấy à.”
Vợ của Triệu lão tam đứng bên bờ ruộng, chống nạnh, nhìn người đang thở hổn hển chạy tới, bà ta hất hàm nói: “Mạ nhà ngươi bị vàng lá rồi kìa.”
Tần Tiểu Mãn chẳng buồn để ý đến giọng điệu chế giễu của mụ đàn bà kia, vội vã chạy ra bờ ruộng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tro-thanh-ten-que-an-bam/chuong-63.html.]
Mảnh ruộng này, cậu và Đỗ Hành không phải ngày nào cũng đến xem, thứ nhất là ruộng bậc thang cao, lại ở tít đầu nguồn nên gia cầm không chạy đến đây được, rất yên tâm.
Mấy hôm nay không đến, hôm nay vừa nhìn, lá mạ vốn xanh mướt giờ xuất hiện những vệt vàng trắng, gần như khắp cả ruộng đều như vậy.
Mạ bị bệnh thì chậm lớn, không những không ra lá mới mà còn thấp bé hơn mạ ở ruộng khác.
Một mảnh ruộng lớn như vậy khiến Tần Tiểu Mãn c.h.ế.t lặng.
Nếu cứ thế này, đừng nói ba thạch lương thực, liệu có thu hoạch được gì không còn chưa biết.
“Ruộng này lớn vậy, chắc cũng phải ba mẫu đấy. Giờ bị bệnh hết cả rồi, biết làm sao đây.” Vợ Triệu lão tam khoanh tay, nói với mấy người hàng xóm đang xem ruộng cùng: “May mà nhà Mãn ca nhi ruộng nhiều, chứ nếu là nhà khác thì chỉ có nước lên chùa thôi.”
“Haiz, Mãn ca nhi, mạ nhà ngươi tính sao giờ? Theo ta thì lúc trước không nên gieo nhiều như vậy, tham thì thâm, cứ trồng mấy ruộng màu mỡ là đủ ăn rồi.”
Tần Tiểu Mãn đang buồn phiền, nghe vậy liền trừng mắt nhìn vợ Triệu lão tam: “Chuyện nhà ta không cần bà lo, lo chuyện nhà bà đi.”
“Đứa ca nhi này tính tình lớn quá nhỉ, ta có ý tốt hỏi han mà ngươi hung dữ cái gì!”
Vợ Triệu lão tam chống nạnh, ưỡn n.g.ự.c định cãi nhau tiếp thì Đỗ Hành chạy đến, vội vàng kéo Tần Tiểu Mãn về phía mình.
“Nếu đã thích nói mát, thì cũng đừng trách người khác nói năng khó nghe.”
Đỗ Hành đứng giữa hai người, hắn cao lớn, vợ Triệu lão tam dù đanh đá đến mấy, ngước lên nhìn cũng thấy mình thấp bé hơn hẳn.
Dù sao cũng ngại đôi co với đàn ông, mụ ta cũng không dám ưỡn n.g.ự.c lên dọa người nữa.
Mụ ta hừ một tiếng: “Ỷ đông h.i.ế.p yếu, hai vợ chồng nhà các người đúng là biết bắt nạt người khác.”
“Ruộng nhà các người, coi như bỏ rồi!”
Vợ Triệu lão tam chậc lưỡi hai tiếng, Tần Tiểu Mãn giơ tay định đánh, bị Đỗ Hành giữ chặt: “Kệ bà ta nói đi, đừng để ý.”
Tần Tiểu Mãn tức đến hai má đỏ bừng, cuối cùng cũng bị Đỗ Hành giữ lại, không đánh nhau với mụ ta: “Cầu trời khấn phật cho hoa màu nhà bà đừng có chuyện gì đấy!”
Vợ Triệu lão tam tuy tức vì không mắng lại được hai vợ chồng, nhưng thấy ruộng nhà họ bị bệnh thì trong lòng lại hả hê. Lần trước, không ít người trong thôn đem chuyện cỗ bàn hai nhà ra so sánh, mụ ta đã sớm ấm ức trong lòng. Nay thấy mạ nhà Tần Tiểu Mãn bị bệnh, cơn tức mới tiêu tan, sao có thể không vui cho được.
Mấy người hàng xóm đang đứng xem an ủi Tần Tiểu Mãn và Đỗ Hành vài câu: “Ruộng cằn thiếu dinh dưỡng, cây mạ thường bị vàng úa.”
“Hay là bón thêm phân xem sao, tuy phải mua phân bón, nhưng vẫn hơn là mất trắng cả mùa.”