Thời tiết này măng xuân nhiều, coi như là của quý trên núi.
Nhà Tần Tiểu Mãn có rừng trúc, trong toàn bộ huyện, nông dân cũng có ít nhiều rừng trúc.
Hai người ngồi xe bò vào trong thành, dọc đường đi đều thấy rải rác bán măng.
Đỗ Hành hỏi thăm giá cả, liên tục hỏi mấy chỗ, đều chỉ từ hai đồng đến ba đồng, giá cả rất rẻ, rẻ hơn măng đông của ngon vật lành tới gấp đôi.
Nhưng rẻ cũng có lý do, măng xuân số lượng nhiều, dễ thu hoạch, một cái có thể so với mấy cái măng mùa đông.
“Chúng ta cứ bán hai đồng một cân đi, đừng nói thách cao giá.”
Những người bán rong trong thôn thường bán với mức giá này, bán ba đồng thì thường là những người mua từ người trong thôn rồi đem đi bán lại tại các quán rau quen thuộc.
Tần Tiểu Mãn đồng ý, hai người đi chậm rãi có xe bò, không cần phải gánh gánh nặng đi khắp nơi, cũng không cần phải thuê quầy hàng.
Vừa cho trâu đi vừa rao hàng, vừa bán măng vừa chở măng đi. “Măng xuân ngon đây, măng xuân mới đây!”
Tần Tiểu Mãn đứng ở mép xe, chống nạnh rồi bắt đầu rao lớn, hoàn toàn không cảm thấy ngượng ngùng.
Đoàn người đi về phía trước, náo nhiệt không thể tả, nếu mà rao nhỏ thì người ta sẽ không nghe thấy.
Đỗ Hành vội vã kéo lấy sợi thừng dắt trâu, sợ đi động đến xe đẩy khiến Tiểu Mãn ngã.
Hắn nhìn cậu chàng ấy gào to hết cổ lên, còn những người bán rong khác cũng hét lớn hơn nữa, chẳng khác nào một cuộc chiến tranh khói đạn.
Hét mãi vẫn không có khách.
Đỗ Hành thấy cách bán đồ lời lời thế này e là không dễ dàng, nếu như có vật gì đó truyền phát tin âm thanh to hơn thì tốt biết mấy.
Hắn mơ màng nghĩ, rồi ngẩng đầu nhìn thấy hiệu sách bên phố.
Tần Tiểu Mãn rao đến khản cả cổ, ngồi thụp trên xe kéo, chuẩn bị lấy bình hồ lô ra uống nước ấm.
Nhưng cậu còn chưa tìm thấy bình, nó đã được đưa tới, nắp cũng đã mở sắn. Tần Tiểu Mãn cười cười với Đỗ Hành, ngẩng lên uống mấy ngụm nước ừng ực. “Đệ nghỉ một lát, để ta rao hàng.”
Tần Tiểu Mãn uống xong nước, dùng tay áo lau miệng, nói: “Chàng da mặt mỏng, nói chuyện toàn nhỏ nhẹ, làm sao rao to lên như này được.”
“Không sao đâu, ta thay đệ.”
Đỗ Hành hiểu rõ là Tiểu Mãn sẽ không cho hắn rao hàng, hắn thấy mình cứ như cô nương e lệ vậy.
“Vậy thì đệ cầm cái này thử xem.”
Tần Tiểu Mãn cúi xuống, thấy Đỗ Hành luộm thuộm cầm bìa cứng tròn giống như cái loa.
Một đầu nhỏ, một đầu to, giống như cây túp đầu.
Đỗ Hành chỉ cho cậu cách dùng: “Đưa miệng vào đầu nhỏ này để nói.”
Tần Tiểu Mãn nghe thấy tiếng ồm ồm từ bìa cứng truyền ra, nhưng đúng là âm thanh vẫn lớn hơn trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tro-thanh-ten-que-an-bam/chuong-61.html.]
Cậu cảm thấy rất lạ, vội vàng lấy thử nghiệm rao to lên.
Quả nhiên, cậu nói nhỏ nhưng âm thanh phát ra to như bình thường.
Âm thanh thực sự lớn có hay không thì còn phải kiểm chứng, nhưng những người trên phố thấy Tần Tiểu Mãn chống nạnh, một tay cầm ống giấy rao to thì cảm thấy rất lạ.
Ba, bốn người vây quanh lại hỏi: “Đây là cái gì thế?” “Măng xuân mới đây, mới đào trên núi, hai đồng một cân.”
Đỗ Hành thấy có người đến xem, vội vàng chạy ra chào hàng. “Sao măng tươi mà bán hai đồng một cân thế?”
“Không phải, lột vỏ thì hai đồng. Để tươi như này để giữ được độ tươi ngon, ngươi chọn xong chúng ta sẽ lột cho.”
“Sao mà đắt quá vậy.”
“Cô nương à, ngươi thật thà phết, mấy người bán rong bên ngoài chỉ có hai đồng thôi.”
Đỗ Hành thấy lời qua tiếng lại, người xem càng đông thì sự quan tâm của mọi người càng cao.
“Chúng ta lột vỏ bằng tay, giữ gìn tươi ngon như thế này, nhưng những người bán bên ngoài đâu có mất công lột vỏ bằng tay đâu, bọn họ chỉ cần lọc măng là xong, làm như thế thì măng còn lâu mới hỏng.”
“Phải đó, măng tươi ngon thế này, chắc chỉ cần lọc đi chừa phần ngon thôi.”
“Nói cũng đúng. Có chặt c.h.é.m thì mua cái tươi ngon này về vẫn hơn là mua cái đã lọc sắn ở ngoài kia.”
Đỗ Hành thấy sao dễ bán vậy nhỉ, lý do hắn đưa ra làm cho mấy bà nội trợ tin phục.
Hai người bận rộn cả tiếng đồng hồ, lúc mặt trời vừa lên thì khách hàng cũng ít dần.
Xe trâu chất cả trăm cân măng, rá măng lột vỏ cũng đầy một rổ lớn, thậm chí còn thừa lại hai, ba cái măng vụn vặt không thể bán được.
“Bà ơi, mấy cái này là măng đã lột vỏ, để lâu sẽ không tươi ngon được. Cháu bán cho bà một đồng một cân nhé.”
Vị bà lão mua măng ai cũng mang theo rổ, chỉ còn một bà lão đứng bên xe trâu, muốn Đỗ Hành bán cho bà măng với giá một đồng một cân.
Trước đó, vì có khách nên Đỗ Hành không đồng ý, nhưng thấy bây giờ không còn ai, hắn mới nói: “Tính bà cũng quen rồi, ta bán nửa cân cho bà với giá một đồng. Nhưng mà bà đừng nói với người khác nhé.”
“Được, được!”
Đỗ Hành bỏ nửa quả măng còn lại vào rổ của bà, đưa tiễn người khách cuối cùng rời đi rồi hắn cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Hôm nay không tệ lắm, chúng ta bán được 63 văn.”
Đỗ Hành nghe giọng nói thấy Tần Tiểu Mãn ngồi trên xe kéo, vừa rao to lại vừa lột măng, mồ hôi trên trán đã thấm ướt tóc mai.
Hắn đưa khăn cho Tiểu Mãn lau mồ hôi trên trán, công sức không uổng phí.
“Tuy không bằng bán dưa muối kiếm bộn như lần trước, nhưng đây cũng là lần đầu tiên chàng đi bán măng.”
Tần Tiểu Mãn cất hết tiền đồng vào túi tiền, đưa cho Đỗ Hành cầm. Cậu vui vẻ nói: “Đi, ra phố dạo chơi.”