[Xuyên không TN70 - Trọng sinh] 《Trắng tay xuyên về năm 70, gả cho hán tử thô kệch nuôi bánh bao nhỏ》 - Chương 78

Cập nhật lúc: 2026-01-08 07:19:33
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mã Yến: "..."

 

Chưa định ngày mà mua đồ cưới gì?

 

Chẳng lẽ là vội vã gả nhà họ Cố đến thế ?!

 

Khóe mắt cô liếc "sát tinh" Cố Dã , chỉ thấy đối phương sừng sững như một tảng băng, từ lúc lên xe cứ nhắm mắt chẳng lời nào.

 

Cứ như thể ép buộc cùng thanh niên tri thức Tống mua đồ , luồng khí vui quanh quả thực thể che giấu nổi.

 

Mã Yến lấy lệ: "Sắm đồ cưới nhiều thứ lắm, lớn thì máy khâu, nhỏ thì chậu rửa mặt chữ hỷ đỏ, vỏ gối uyên ương..."

 

lải nhải một tràng dài, Cố Dã khẽ tặc lưỡi một tiếng, trực tiếp gáy về phía họ.

 

Cố Khuê phía ngoáy tai, oang oang : "Mã Yến, lát nữa đến hợp tác xã em mua gì thì mua, đừng nữa , mà đau cả đầu."

 

Mã Yến thầm đỏ mặt, thẹn thùng với Tống Ly: "Cái Cố Khuê mà, chính là chiều em, bảo mua gì là mua nấy."

 

Tống Ly: "..."

 

Trong mắt tình hóa Tây Thi, mà là mờ mắt !

 

Chắc thả rắm cô cũng thấy thơm mất.

 

...

 

Xe bò đến hợp tác xã huyện, Cố Khuê tung nhảy xuống xe, vươn vai chào họ: "Đến ."

 

Tống Ly đang mơ màng thì đầu đập trúng vai Cố Dã, bật trầm đục từ trong cổ họng, bàn tay lớn ôm lấy eo cô bế thốc xuống xe.

 

Giọng trầm thấp khàn khàn: "Hay là hợp tác xã xem ?"

 

Tống Ly nheo mắt, tầm mắt lướt qua những thứ đặt cửa hợp tác xã, là mấy món nhỏ nhặt như chậu rửa mặt, dầu sò.

 

"Đi bệnh viện , bách hóa tổng hợp ."

 

"Được, em."

 

Cố Dã đỡ Tống Ly lên xe bò, tự lên phía nhất, trầm giọng : "Cố Khuê, bọn bệnh viện một chuyến , đó qua bách hóa tổng hợp xem, hai đứa dạo xong thì qua đó."

 

Cố Khuê gãi đầu, đáp: "Ờ, ."

 

Mã Yến bên cạnh vẫn còn chìm đắm trong cảnh Cố Dã bế Tống Ly xuống xe bò lúc nãy, khi hồn , cô cam lòng yếu thế nắm lấy tay Cố Khuê, : "Thanh niên tri thức Tống, sắm đồ cưới ?"

 

"Không món nào cần thiết cả."

 

Giọng của Tống Ly lẫn trong tiếng gió.

 

Càng lúc càng xa.

 

Mã Yến bĩu môi: "Cái chị dâu họ của đúng là thú vị thật, mua nổi thì thẳng , còn bày đặt dạo bách hóa tổng hợp, hừ!"

 

Mấy đứa con gái đúng là chỉ giỏi bộ tịch.

 

Cố Khuê nhíu mày, mất kiên nhẫn : "Đừng lưng , bực ."

 

Với điều kiện nhà họ Cố, thật sự đến mức để Tống Ly chịu thiệt thòi.

 

...

 

Từ bệnh viện , hai trực tiếp về phía bách hóa tổng hợp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tn70-trong-sinh-trang-tay-xuyen-ve-nam-70-ga-cho-han-tu-tho-kech-nuoi-banh-bao-nho/chuong-78.html.]

 

Bách hóa tổng hợp ở huyện rõ ràng náo nhiệt hơn nhiều.

 

Ngoài cửa còn vài ăn mặc cực kỳ giản dị đang xổm, khi thấy Tống Ly xinh xuất chúng, họ lập tức vây , nhỏ giọng hỏi: "Đồng chí, lấy phiếu ngoại hối ?"

 

Đây chính là những tay phe vé, "cò mồi" của thời đại .

 

Cố Dã chắn mặt Tống Ly, lạnh lùng đáp: "Không cần, cảm ơn."

 

Anh nắm lấy tay Tống Ly, vén tấm rèm cửa dày cộp đưa cô trong.

 

Đồ đạc trong bách hóa tổng hợp so với trấn quả thực là một trời một vực.

 

Bên trái là khu đồ điện, máy sấy tóc, tivi đen trắng và quạt điện..., bên là khu trang phục, tường treo đủ loại kiểu dáng quần áo và váy nữ, màu sắc khác hẳn với tông màu đen lam xám, mỗi bộ một vẻ rực rỡ tươi sáng, khiến hoa cả mắt.

 

Đồ ăn vặt, nhu yếu phẩm sinh hoạt, thiếu thứ gì.

 

Tràn ngập màu sắc nồng đậm của thời đại, Tống Ly như thể lạc một phim trường thời xưa, đến mức kịp chớp mắt.

 

Cố Dã bóp nhẹ tay cô, nhỏ giọng : "Ba món đồ lớn như xe đạp đều ở lầu, đưa em lên xem, còn hàng ngoại hối nữa..."

 

Nhân viên bán hàng là những tinh đời, ban đầu chẳng hề coi trọng Cố Dã - gã đàn ông nông thôn mặc áo vải bông thô kệch .

 

khi thấy chớp mắt lấy một cái đặt mua chiếc máy khâu đắt nhất trong tòa nhà và một chiếc xe đạp nhãn hiệu Phượng Hoàng, những xung quanh đều đến ngây .

 

Ba bốn nhân viên bán hàng vây , vây Tống Ly giữa, thái độ ân cần giới thiệu chiếc đài radio nhập khẩu từ kênh bên ngoài.

 

Tống Ly nhướng mày, bàn tay trắng nõn đẩy chiếc đài đó , chỉ quầy: "Lấy cho chiếc đồng hồ màu bạc ."

 

Cổ tay cô trắng trẻo, đeo dây đồng hồ trông gọn gàng, mắt lạ thường, yết hầu Cố Dã chuyển động, ánh mắt thoáng qua tia d.ụ.c vọng.

 

"Thích ? Gói chiếc đồng hồ , cả cái đài lúc nãy nữa."

 

Tính toán kỹ , những thứ sắp vượt qua cả 500 tệ tiền sính lễ .

 

Tống Ly ấn tay Cố Dã, híp mắt : "Đài radio thì thôi , em thích chiếc đồng hồ ."

 

Dù dáng vẻ rút tiền trai, nhưng cứ mua tiếp thế cô sợ Cố Dã sẽ tán gia bại sản mất...

 

Chương 55 Nôn nóng gặp phụ , cô quả thực yêu.

Gia đình nông thôn vốn khá giả, cô tiêu xài lẽ chính là gia sản mỏng manh của nhà họ Cố.

 

Từ góc độ của Tống Ly, thể thấy đường xương hàm góc cạnh của Cố Dã, móc tiền và phiếu từ trong túi , đếm từng tờ đưa cho đối phương.

 

Chiếc ví lép kẹp ngay lập tức kích thích khát vọng kiếm tiền của .

 

Cố Dã đầu, giọng dịu dàng: "Dưới lầu còn quần áo nữ, mua cho em hai bộ."

 

Khóe môi Tống Ly lộ nụ nhẹ, nghiêm túc chê bai: "Lòe loẹt quá, em thích, bấy nhiêu là đủ ..."

 

Áo bông của Cố Dã sờn cả gấu, chẳng mua lấy một thứ gì cho bản , trong lòng trong mắt đều chỉ cô.

 

Chỉ cần thể duy trì sự , dù là giả vờ, tâm trạng của Tống Ly cũng nảy sinh những đổi vi diệu.

 

Cuối cùng mua thêm một ít đồ dùng lặt vặt, hai mới đ.á.n.h xe bò về.

 

Máy khâu và xe đạp đều là hàng đặt , ngoại trừ đồng hồ, Tống Ly mua đồ nhiều.

 

Mã Yến đợi bên đường đến mất kiên nhẫn, từ xa thấy Cố Dã đ.á.n.h xe tới, cô nhỏ giọng phàn nàn: "Chẳng cũng mua mấy thứ tương tự như bọn ? Còn bày đặt bách hóa tổng hợp, đúng là sưng mặt lên béo."

 

 

Loading...