[Xuyên không TN70 - Trọng sinh] 《Trắng tay xuyên về năm 70, gả cho hán tử thô kệch nuôi bánh bao nhỏ》 - Chương 545

Cập nhật lúc: 2026-01-09 04:51:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Kj8p7C4Ba

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cố Dã——!" Tống Ly căn bản rõ lời Tần Ngộ , cô vẫy tay gọi Cố Dã đang đợi ở chân núi.

 

Nhìn thấy dáng cao lớn và khuôn mặt tuấn tú vẫn lạnh lùng của Cố Dã, nụ của Tần Ngộ cứng đờ khóe môi. lúc , Tống Ly vén lọn tóc mai tai, mỉm : "Xin nhé, rõ, gì cơ?"

 

Trước sự tiến gần của Cố Dã, Tần Ngộ dám gì nữa?! Những trận đ.á.n.h với Cố Dã năm xưa vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí, đối thủ của Cố Dã.

 

Sự yêu thích của Cố Linh đối với Tần Ngộ rõ ràng vượt xa cha đẻ của bé. Ngay cả khi Cố Dã tiến gần, bé con vẫn rời mắt khỏi cái cúc áo mà bé đang nghịch. Lòng Tần Ngộ mềm một phần, thử mở lời: "A Ly, là nếu như, nếu điều kiện cho phép, thể cha đỡ đầu của đứa trẻ ?"

 

Cố Dã đột ngột ngước mắt sang, ánh mắt tối tăm khó đoán.

 

Cùng là đàn ông, Cố Dã tự nhiên tâm tư của Tần Ngộ. Lúc nếu ở đây, e là còn dám hai chữ "cha ruột" chứ. Là chồng của Tống Ly, Cố Dã chẳng chút thiện cảm nào với cái gọi là " cũ" . Anh cau mày, nể tình mà vạch trần sự thật: "Thích trẻ con thì tự mà sinh lấy."

 

Tần Ngộ: "..."

 

Cố Dã rõ ràng đang vui. Tống Ly đặt Đôn Đôn xuống, lập tức bế con gái , Tần Ngộ với vẻ áy náy: "Xin nhé, Linh Linh vốn là một con khỉ con nghịch ngợm, thích hợp con gái đỡ đầu của . Nếu nhất định thì đợi con bé lớn hơn chút nữa ."

 

Ánh mắt Tần Ngộ lập tức dịu dàng trở : "Không thành vấn đề, thể đợi."

 

Cố Dã khinh khỉnh nhếch môi, thong dong bế hai đứa trẻ xuống núi. Tống Ly rảo bước theo , cảnh tượng gia đình bốn vô cùng hòa thuận. Không hiểu thấy cảnh , Tần Ngộ luôn cảm thấy đ.á.n.h mất một thứ gì đó quan trọng. Anh buồn bã sờ mũi: "Nếu đời t.h.u.ố.c hối hận thì mấy."

 

Bên cạnh vang lên hai tiếng ho khan cố ý, Tần Ngộ mới giật nhận bên cạnh, liền bắt gặp ánh mắt chẳng hề che giấu của Mã Yến.

 

Mã Yến trợn trắng mắt : "Nếu đời thật sự t.h.u.ố.c hối hận, thì viên đầu tiên là của ."

 

"Cô cũng níu kéo ?" Tần Ngộ Mã Yến với ánh mắt trở nên đồng cảm. là những cùng cảnh ngộ!

 

Mã Yến liếc một cái, trả lời: "Không, tránh xa cái kẻ đốn mạt đó thôi."

 

Cô xua xua tay, tiêu sái rời .

 

......

 

Mãi đến khi xuống chân núi Tống Ly mới phát hiện Mã Yến theo. Để theo kịp bước chân của Cố Dã, cô rõ ràng bỏ rơi đối phương. Cô lập tức chậm , liên tục về phía .

 

Tay Cố Dã bế con siết c.h.ặ.t , cho đến khi Đôn Đôn nể tình vỗ một cái vai . Bé nhăn mặt nhỏ giọng phàn nàn: "Ba ơi, đau!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tn70-trong-sinh-trang-tay-xuyen-ve-nam-70-ga-cho-han-tu-tho-kech-nuoi-banh-bao-nho/chuong-545.html.]

Cố Dã mới sực tỉnh, bực bội đổi tư thế bế con trai, giọng mang theo vẻ dịu dàng cố nặn : "A Ly, em hẹn thanh niên tri thức Tần leo núi ?"

 

Sau khi xử lý xong việc ở chợ đen, hào hứng về nhà thăm vợ con, ai ngờ nhà một bóng . Vẫn là bà thím hàng xóm cho Tống Ly dẫn con cùng công viên leo núi . Anh mới tìm đến đây. Trời lúc thấy Tần Ngộ, những chuyện cũ hiện về trong tâm trí như thế nào, bao gồm cả những chuyện ngốc nghếch Tống Ly từng vì Tần Ngộ, từng việc từng việc đều thể quên.

 

Bình giấm trong lòng Cố Dã đổ, thể cứu vãn .

 

Tống Ly muộn màng phản ứng , cô chợt bật thành tiếng: "Anh bậy gì thế? Em đang đợi Yến t.ử. Còn Tần Ngộ là tình cờ gặp thôi, em thể liên lạc với chứ. là nghĩ ngợi lung tung..."

 

Ngay khi cô dứt lời, Mã Yến chạy nhỏ bước xuống núi.

 

Khóe môi Cố Dã tự nhiên cong lên, sự bất mãn đều tan biến. Anh Tống Ly, chậm rãi : "A Ly, em là của ."

 

Tống Ly khẽ "" một tiếng, nụ ngọt ngào.

 

Mã Yến xuống cặp đôi "phát cẩu lương", tinh thần chơi dĩ nhiên là còn. Sau khi dạo qua loa vài vòng, cô liền tìm một lý do để rời .

 

Tống Ly chơi đến mệt lử, đề nghị Cố Dã về nhà. Cố Dã con trai vẫn còn đang hưng phấn, mỉm : "Ba vẫn Đôn Đôn tụi nó đến thủ đô , là đến nhà cũ, cho ông cụ một sự bất ngờ."

 

Thời gian bận túi bụi, tính Tống Ly lâu về nhà. Lúc đúng giờ cơm, dày của Thẩm Thiên Phong dạo chút vấn đề, bác sĩ dặn dặn ăn cơm ở nhà đúng giờ đúng lượng. Dưới sự giám sát của Tống Ly và Trương mụ, lúc Thẩm Thiên Phong chắc chắn đang ở nhà.

 

Hai vợ chồng dẫn theo con cái vội vàng chạy về nhà. Sau khi chào hỏi ông cụ trực gác, họ mới khu biệt thự kiểu Tây. Chưa kịp tiến gần tòa nhà nhỏ của nhà họ Thẩm, Cố Dã tinh mắt thấy Trạm trưởng Trần mắt đỏ hoe chạy khỏi nhà họ Thẩm. Tay bà khẽ quẹt ngang khóe mắt, một động tác lau nước mắt rõ ràng.

 

Cố Dã khựng , lập tức kéo vợ nấp con hẻm nhỏ bên cạnh. Tống Ly đang bế con vẫn hiểu chuyện gì Cố Dã lôi , cô thắc mắc: "Sao thế ?"

 

"Bây giờ đừng ngoài, tránh cho ngượng ngùng."

 

Theo tầm mắt của Cố Dã, Tống Ly mới thấy Trạm trưởng Trần chui chiếc xe Jeep. Ánh mắt cô khựng một lát, lập tức nhớ đến mối quan hệ bình thường giữa bà và Thẩm Thiên Phong. Cô bỗng nở một nụ : "Anh yên tâm, em cổ hủ đến thế . Nếu ba em thật sự chọn ở bên dì Trần thì em vui còn chẳng kịp."

 

"Chỉ e là chuyện như ."

 

Đợi xe của đối phương rời , Cố Dã mới dẫn Tống Ly và các con ngoài, về phía sân nhỏ của nhà .

 

Thẩm Thiên Phong đang hút t.h.u.ố.c ở tầng hai, khi thấy gia đình con gái, khuôn mặt hiếm khi để lộ nụ : "Đôn Đôn! Linh Linh! Đến đây với ông ngoại nào. Đến thủ đô từ khi nào mà báo với ba một tiếng..."

 

Mí mắt Tống Ly nhướn lên, chằm chằm ông: "Ba, ba coi lời bác sĩ gì đúng ? Sao bắt đầu hút t.h.u.ố.c ?!"

 

 

Loading...