Đến khi Cố Dã lấy sọt và liềm từ kho nhỏ về thì thấy Tống Ly đang khom lưng định bê tảng đá còn to hơn cả đầu .
Cổ tay trắng nõn thon thả như thể chỉ cần bẻ một cái là gãy, mà chẳng lượng sức .
"Để đó ."
Cố Dã đặt công cụ xuống, đối diện với ánh mắt đầy thắc mắc của Tống Ly, trực tiếp quăng cho cô đôi găng tay cũ.
Trầm giọng lệnh: "Bê trực tiếp sẽ xước ngón tay đấy, cô đeo găng tay ."
Nói xong liền gạt Tống Ly , nhẹ nhàng bê tảng đá bỏ sọt, động tác nhanh thoăn thoắt, căn bản cho đối phương cơ hội nhúng tay .
Đôi găng tay cũ kỹ đó vẫn còn rơi bụi đất và vụn cỏ, Tống Ly dùng hai ngón tay xách nó lên quăng luôn sọt, xoay cầm liềm định cắt cỏ.
Dù sức mạnh phi thường nhưng Tống Ly hiếm khi việc đồng áng, cô hiểu cái lưỡi liềm cong cong đó để cắt đứt cuống cỏ rách ống quần .
May mà mặc quần dài, nếu lúc vinh dự thương .
Tống Ly khẽ rên một tiếng, Cố Dã vẫn đang dọn đá vụn thì mi tâm giật mạnh một cái, sải bước gần, quỳ một chân xuống hỏi: "Bị thương ở ?"
Trên trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi, khiến khuôn mặt tuấn tú càng thêm nổi bật, đường nét sắc sảo, làn da màu lúa mạch toát lên vẻ dã tính đầy sức mạnh, khác hẳn với vẻ hào nhoáng của Tống Ly.
Hormone mãnh liệt ập đến, Tống Ly ngả , ngượng ngùng : "Không ."
Lời dứt, chiếc liềm trong tay đoạt lấy, Cố Dã bóp lấy eo cô bế thốc lên đặt bờ dốc.
"Không bản lĩnh thì đừng ôm đồm việc nặng, xem mẫu đây."
Anh khom lưng, chiếc liềm xoèn xoẹt múa may, loáng một cái dọn sạch cỏ dại mảnh đất hoang .
Cũng may xung quanh ai, nếu ai thấy dáng vẻ của Cố Dã chắc chắn sẽ kinh ngạc đến rớt cả hàm.
Phải thừa nhận rằng, đàn ông khi chăm chú việc là quyến rũ nhất.
"Nhìn kỹ ?"
"Chưa, là mẫu nữa ?"
Tống Ly đung đưa đôi chân, bên bờ dốc khuất nắng, cô đột nhiên ngước mắt, nở một nụ ngọt ngào với Cố Dã.
Như đóa hoa non nớt nở rộ cành cây đầu xuân, rực rỡ ch.ói mắt.
Tim Cố Dã như ai đó gãi nhẹ một cái, dâng lên một cảm giác xa lạ thể diễn tả bằng lời.
Anh đầu, cầm xẻng đến bên mảnh đất hoang, chỉ thấy cắm xẻng xuống đất, dùng chân giẫm hai cái, lật những tảng đất lớn cứng ngắc lên, đập nát.
Tống Ly yên vị, từ góc độ của cô thể thấy những khối cơ bắp tấm lưng rộng của Cố Dã căng cả lớp áo, sức mạnh cánh tay khiến kinh ngạc.
Chưa đầy một khắc đồng hồ, mảnh đất hoang nhỏ khai khẩn xong.
Cố Dã lau mặt, đầu một cách chật vật, Tống Ly : "Làm xong , về thôi."
Tống Ly nhảy từ bờ dốc xuống, cô đột ngột áp sát, những ngón tay yên phận leo lên vạt áo Cố Dã, ánh mắt quyến rũ như tơ: "Cố Dã, cũng với những khác như ?"
Đôi lông mày sắc sảo của Cố Dã nhướng lên, trầm giọng hỏi: "Cô câu trả lời thế nào?"
Tống Ly đột nhiên phát tiết, dùng đầu ngón tay nhéo mạnh một cái.
"Đừng tưởng như là sẽ quên chuyện hôm qua về phía Liêu Thúy Thúy, đồ phản bội!"
Sức lực của cô lớn hơn nhiều, Cố Dã khẽ nhíu mày.
" thiên vị cô ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tn70-trong-sinh-trang-tay-xuyen-ve-nam-70-ga-cho-han-tu-tho-kech-nuoi-banh-bao-nho/chuong-32.html.]
Tống Ly đột ngột ngước mắt.
"Vậy thiên vị ai?"
"..."
Cố Dã giữ im lặng, quẩy sọt bên cạnh lên bước về.
Tống Ly nghiến răng kèn kẹt, cam lòng theo .
...
Đám khu thanh niên tri thức vẫn còn đang khổ sở ngâm ruộng.
Tống Ly về đến khu thanh niên tri thức, lò vẫn còn than hồng, cô vặn sắc xong thang t.h.u.ố.c còn .
Cảm thấy đói, cô phòng ăn hai chiếc bánh nhân thịt, lúc ngoài đổ t.h.u.ố.c thì phát hiện trong bát t.h.u.ố.c của một quả trứng gà.
Bát của cô mang từ thủ đô tới, rõ ràng là khác biệt với những khác.
Vỏ trứng vẫn còn ấm, qua là mới luộc chín.
Tống Ly cầm quả trứng lên, tia nghi hoặc hiện lên trong lòng, ai đưa quả trứng tới?
Trong thời đại mà trứng gà là mặt hàng quý giá , nhà bình thường tìm đến cái lông gà còn chẳng thấy, lấy trứng thừa để đưa cho cô ăn.
Nghĩ đến hành động sáng nay của Cố Dã, Tống Ly khẽ nhíu mày, quả trứng chắc do cha của đứa trẻ mang đến tạ đấy chứ?
Tống Ly cảnh giác, bỏ quả trứng tủ tường, ăn.
Xoay pha một cốc sữa mạch nha, phòng nghiên cứu việc thêu thùa.
Đến gần trưa, đám Tề Mẫn trở về, phòng thấy Tống Ly đang ghế bập bênh, nhàn nhã như thể ở hai thế giới khác .
"A Ly, sáng nay khai hoang thế nào? Có mệt ?"
"Cũng thôi ạ, nhẹ nhàng lắm."
Tống Ly ngáp một cái, trong mắt ẩn chứa vẻ mệt mỏi, Tề Mẫn : "Chị Mẫn, trưa nay giúp em nấu bát mì dưa chua nhé? Chia chị nửa bát."
Tay nghề của Tề Mẫn , cơm nước chị cực kỳ kích thích vị giác.
Hôm nay đến lượt Liêu Thúy Thúy nấu cơm, chẳng qua cũng chỉ là cháo ngô ăn với dưa muối qua loa, Tống Ly ăn riêng cô cũng chẳng gì , ai bảo ăn lương thực của chính cơ chứ.
Liêu Thúy Thúy rửa tay nhỏ giọng lẩm bẩm: " là quý tộc quá mức! Để xem tiêu hết tiền cô còn mẩy kiểu gì."
Cô khom lưng rửa tay, tiện thể cởi giày rửa chân luôn.
Vẻ phong tình vô ý khiến Lưu Khánh phía chớp mắt.
Tề Mẫn thấy thế thì khoái chí.
"Lưu Khánh, chằm chằm chân Liêu Thúy Thúy cái gì thế?"
Lưu Khánh ngơ ngác ngước mắt, đối diện với ánh của , lắp bắp : "Trên... chân đồng chí Liêu sâu."
Động tác của Liêu Thúy Thúy lập tức cứng đờ: "Cái gì cơ?"
Cô hoảng hốt xuống, chỉ thấy ống quần xắn lên đến đầu gối, bắp chân trắng trẻo đang bám mấy con sâu mềm nhũn màu đỏ m.á.u.
Mắt Liêu Thúy Thúy tối sầm , phát tiếng hét kinh hoàng như chuột chũi: "A a a a a a a!"
Tống Ly đến chảy cả nước mắt, đó chắc chính là con đ*a ở ruộng .