[Xuyên không TN70 - Trọng sinh] 《Trắng tay xuyên về năm 70, gả cho hán tử thô kệch nuôi bánh bao nhỏ》 - Chương 125

Cập nhật lúc: 2026-01-08 07:30:40
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồi tưởng mùi vị của món ốc kho , Tống Ly liền nhíu mày, cái mùi vị đó chẳng dễ ngửi chút nào.

 

Chu Tuệ Lan rửa sạch con ốc trong nước, giọng cảm thán: “Đem thịt ốc xào khô với dưa muối thì ngon lắm! A Ly con bên cạnh chờ , dọc theo bờ ruộng mò một vòng...”

 

Nói là , Chu Tuệ Lan trực tiếp bỏ những con ốc căng mọng trong nón lá.

 

Không bỏ sót một con nào.

 

Tống Ly đang quăng cỏ dại ven bờ ruộng xuống rãnh núi, từ xa thấy tiếng gọi hưng phấn oang oang của Tề Mẫn.

 

“A Ly! A Ly! Tớ cho một tin .”

 

Ống quần của Tề Mẫn cũng vén lên tận đầu gối, bắp chân rắn chắc của cô thậm chí còn dính nước bùn, cả khoa chân múa tay tiến gần, hớn hở : “Hai đứa xui xẻo Liêu Thúy Thúy và Tần Ngộ điều đến nông trường , đó là một nơi khổ cực lắm, giờ hai đó đúng là thành một cặp uyên ương khổ mệnh !”

 

Tống Ly biểu diễn sự kinh ngạc đúng như dự liệu: “Nhanh thế ?!”

 

“Đội trưởng của bọn tớ việc là cầu hiệu quả, ...”

 

Tề Mẫn nháy nháy mắt, vẻ mặt như đừng giả vờ nữa.

 

Nói thật, chuyện vốn trong dự tính của Tống Ly, điều duy nhất cảm thấy bất ngờ lẽ là hai quá nhanh quá dứt khoát, khiến cô chút cảm giác chân thực.

 

Trong những ngày dưỡng t.h.a.i sắp tới, cuối cùng cũng ai giày vò nữa .

 

Tề Mẫn bệt xuống bờ ruộng, hái một bông cỏ đuôi ch.ó : “Sau ở chỗ thanh niên tri thức chỉ còn tớ là con gái thôi, lúc nào rảnh nhớ thường xuyên về thăm tớ nhé, đừng để hết tâm trí lên Cố Dã, tuy hiện tại còn thích đàn ông nữa, nhưng tiền lệ, ...”

 

Lời của Tề Mẫn còn dứt, Chu Tuệ Lan đang khom lưng ruộng lúa thẳng dậy, híp mắt : “Thanh niên tri thức Tề, tối nay là đến nhà ăn ốc ! nhặt khá nhiều đấy.”

 

Ống sên mùa hè béo mầm, là món ngon nơi đồng ruộng.

 

Trên mặt Tề Mẫn hiện lên vẻ lúng túng , đó cô mấy con ốc tay Chu Tuệ Lan thu hút sự chú ý, ngơ ngác hỏi: “Cái ... ăn ạ?”

 

“Sơn hào, dã vị, chính là cái món đấy.”

 

Tống Ly kịp thời chuyển chủ đề, tránh để Tề Mẫn tự nhiên.

 

“Vậy để cháu giúp một tay...”

 

Tề Mẫn lập tức quẳng chuyện của Cố Dã đầu, xắn tay áo xuống ruộng.

 

Động tác dứt khoát nhanh nhẹn.

 

Cách đó xa, Lão Cửu công nhà họ Cố đang tuần ruộng lúa thấy cảnh , khóe miệng giật giật : “Mấy mụ đàn bà , suốt ngày ăn no rỗi việc, sắp thu hoạch mùa thu đến nơi , để xem nhà họ Cố lấy máy tuốt lúa, đến lúc đó đừng mất mặt cả dòng họ!”

 

Cái bà Chu Tuệ Lan tuổi mà cũng chỉ cùng mấy đứa thanh niên tri thức loạn, chẳng .

 

Cố Bình An theo cha , vẻ mặt âm trầm : “Tốt nhất là lấy , chúng thể bầu đội trưởng, cái ông Cố Trường Phong đóng góp gì thì đừng chiếm lấy vị trí đội trưởng nữa.”

 

Họ chỉnh đốn Cố Trường Phong nghĩ nhiều năm .

 

Chỉ chờ cơ hội thích hợp để kéo ông xuống khỏi vị trí đội trưởng.

 

“Anh thương lượng với ở Động Thôn ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tn70-trong-sinh-trang-tay-xuyen-ve-nam-70-ga-cho-han-tu-tho-kech-nuoi-banh-bao-nho/chuong-125.html.]

“Nói xong , trừ phi là đích con , nếu cho dù là chủ nhiệm công xã cũng đừng hòng mượn cái máy đó.”

 

Chương 105 Cố Dã trổ tài nấu nướng, Tề Mẫn rớt cằm.

Lão Cửu công ánh mắt âm trầm của con trai, hài lòng : “Kế toán trong đại đội tiền đồ gì, dỗ dành vợ cho , lúc bầu cử nếu nó thể giúp vài câu thì sẽ dễ thành công hơn.”

 

Vì hành động nhân nghĩa năm đó.

 

Địa vị của Đường Kim trong thôn vẫn luôn nặng nề.

 

Lần chỉ vì thiết kế của Tống Ly mà khiến con tiện nhân Đinh Bình c.ắ.n ngược một cái ngay giữa thanh thiên bạch nhật, mất luôn vị trí kế toán, mất mặt một vố lớn.

 

Nghĩ đến đây Cố Bình An cất cao giọng: “Chị dâu Tuệ Lan! Giữa trưa thế mặt trời độc lắm, chị dẫn con dâu về ngủ trưa mà cứ hí hoáy ruộng gì, chạch ?”

 

Chu Tuệ Lan mồ hôi đầm đìa, bà quăng hết ốc lên bãi cỏ ven bờ, lẩm bẩm một câu: “Ăn gạo nhà ? Lo chuyện bao đồng.”

 

Tống Ly nhướng mí mắt, vặn thấy Cố Bình An nhiều ngày gặp.

 

Anh mặc một chiếc quần đùi màu đen sờn cạnh, bên đắp một miếng vá lớn, mặc một chiếc áo thun ba lỗ màu vàng xù lông nghiêm trọng.

 

Cả toát lên hình ảnh một ông chú trung niên phát tướng, suy sụp và bóng dầu.

 

So với đây đúng là như hai khác , khi vạch trần bộ mặt thật, thậm chí chẳng thèm giả vờ nữa.

 

Cố Bình An đưa hai tay , những ngón tay thô ráp còn dính bùn đất trực tiếp vê một con ốc lên, nhạo: “Cháu dâu, cháu m.a.n.g t.h.a.i ? Mẹ chồng cháu chỉ cho cháu ăn thứ thôi , quá sơ sài ?”

 

“Chúng cái phúc khí như chú Bình An, thể ăn cơm hai nhà.” Trên mặt Tống Ly nở nụ nhạt.

 

Đối với sự khiêu khích của Cố Bình An cô khách khí đ.á.n.h trả, trực tiếp dẫm chỗ đau của đối phương.

 

Ngay cả Lão Cửu công phía cũng biến sắc.

 

Lời của Tống Ly chẳng là đang con trai ông bắt cá hai tay ?

 

là mất mặt đến tận nhà ngoại.

 

Ông hừ lạnh thành tiếng: “Cái con bé mồm mép ghê gớm thật! Đám thô kệch chúng cô, đợi đến tháng thu hoạch mùa thu, nếu đàn ông nhà cô lấy đồ thì tự nhiên sẽ bề trong thôn dạy các cách , lúc đó mỗi một bãi nước bọt cũng đủ dìm c.h.ế.t cô .”

 

“Thứ gì cơ?”

 

Ánh mắt Tống Ly lộ vẻ nghi hoặc.

 

“Hơn trăm mẫu ruộng nước ở vịnh núi, nếu máy tuốt lúa thì chắc chắn sẽ cả dân thôn mệt c.h.ế.t! Lần các đắc tội với ở Động Thôn núi Tiểu Cương, thu hoạch còn mượn máy móc ?”

 

“Tại ?”

 

“Mơ giữa ban ngày ! Nếu đàn ông nhà cô thể mượn máy móc, gọi là ba luôn!”

 

Cố Bình An dứt lời đầy phấn khích bàn tay to như cái quạt nan của Lão Cửu công tát trúng đầu, bước chân loạng choạng.

 

Tống Ly để dấu vết lùi hai bước, ôm lấy bụng, giãn cách cách với đối phương.

 

“Không cần chú loạn vai vế, nếu mượn máy móc, xin các từ nay đừng can thiệp chuyện trong thôn nữa.”

 

 

Loading...