[Xuyên không TN70 - Trọng sinh] 《Trắng tay xuyên về năm 70, gả cho hán tử thô kệch nuôi bánh bao nhỏ》 - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-01-08 06:57:07
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Liêu Thúy Thúy ngỡ ngàng chằm chằm phong thư nhẹ bẫng tay, thể tin nổi : "Đồng chí, bưu kiện của ?"

 

"Cô chỉ một phong thư thôi, bưu kiện."

 

"Có nhầm lẫn gì ? Sao chứ." Liêu Thúy Thúy giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u xe của cho .

 

Anh bưu tá mới đến còn trẻ tuổi, đỏ bừng mặt giải thích: "Nói , cô mà tin thì tự mà lấy."

 

Anh nhân lúc Liêu Thúy Thúy đang ngẩn , thoát khỏi sự kìm kẹp, nhanh ch.óng chuồn mất.

 

lúc Liêu Thúy Thúy đang thẫn thờ bước sân, thì thấy tiếng Tề Mẫn khoa trương : "Mẹ ơi, bộ quần áo mà mượt thế, quá ."

 

"Mạch nha! Thịt hộp! Còn cả hộp sô-cô-la chữ tiếng Anh nữa, Tống Ly, bố cũng quá mất?"

 

Tống Ly lười biếng nhướn mi: "Cũng tạm."

 

Trước đây những đồ đều đưa cho Liêu Thúy Thúy, cô cũng chẳng bao nhiêu.

 

Lần lẽ là do lòng hổ thẹn của cha trỗi dậy.

 

"Tống Ly, chị tháo bưu kiện của em ? Dì thể gửi đồ ăn cho chị, mà em chẳng gì."

 

Tống Ly đưa cái tên bưu kiện đến sát mắt cô , cạn lời : "Biết chữ ? Chưa mù chứ? Nhìn cho kỹ , cô cũng chẳng , đây vẫn còn một phong thư ?"

 

Liêu Thúy Thúy lập tức phản ứng .

 

xé con tem, dốc lá thư .

 

Chỉ mỏng manh một tờ, đến cả tiền phiếu thừa cũng , thư vỏn vẹn vài dòng chữ.

 

"Thúy Thúy, uổng công dì nuôi con bao nhiêu năm nay, dì thất vọng. Nếu con coi Tống Ly là chị gái, thì nhà họ Tống cũng hạng như con. Tự lo lấy ."

 

Chương 10 Trong bụng cô, mang chủng hoang ?

 

Liêu Thúy Thúy đen mặt lật lật lá thư xem.

 

"Không thể nào, dì thể với những lời như ."

 

Dì rõ ràng , coi như con gái ruột, vì dì yên tâm hơn Tống Ly.

 

Tống Ly ngáp một cái, : "Quên cho cô , lúc viện, tiện thể gọi một cuộc điện thoại về nhà. Những 'chiến tích vẻ vang' của cô, bố đều sạch sành sanh . Sau nhận sự giúp đỡ từ nhà họ Tống e là khó đấy, dù chị gái cô đây cũng hạng ."

 

Hàng mi dài của cô rủ xuống tạo thành bóng râm nhạt gò má, cả trông thật vô hại.

 

"Chị dám mách lẻo ? Có thú vị ?"

 

"Người một nhà hai lời, lẽ nào cô hiểu."

 

Liêu Thúy Thúy vô cớ cảm thấy kinh hãi, dường như chút tâm tư nhỏ mọn của còn chỗ trốn.

 

nặn một nụ gượng gạo, "Sao cũng , đồ của nhà họ Tống các thèm, chỉ cần Tần Ngộ yêu là đủ ."

 

"Hy vọng tiền dư để yêu cô."

 

Giọng điệu của Tống Ly đầy ẩn ý.

 

Lúc đầu Liêu Thúy Thúy hiểu, cho đến khi Tần Ngộ tay từ thị trấn trở về.

 

mới chuyện lớn chuyện .

 

Bà nội vốn lý lẽ chẳng tha ai của nhà họ Tống chống gậy đ.á.n.h tới tận nhà họ Tần.

 

Nhà họ Tần mất mặt ê chề trong khu tập thể, còn gửi cho thằng con gây họa lấy một xu nào nữa.

 

Tần Ngộ ánh mắt đầy hy vọng Liêu Thúy Thúy: "Thúy Thúy, bố hiểu cho chúng , cũng may còn em."

 

Liêu Thúy Thúy mặt mếu máo: "Dì của em cũng cắt nguồn kinh tế ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tn70-trong-sinh-trang-tay-xuyen-ve-nam-70-ga-cho-han-tu-tho-kech-nuoi-banh-bao-nho/chuong-11.html.]

Tần Ngộ: "..."

 

Tống Ly ôm hộp thịt hộp ngang qua giữa hai , cô đến híp cả mắt.

 

"Không mà, một túp lều tranh hai trái tim vàng, cùng lắm thì Liêu Thúy Thúy gánh phân nuôi ."

 

"Tống Ly chị cái đồ..." Lửa giận trong mắt Liêu Thúy Thúy như sắp phun , tay đột nhiên ai đó giữ , cô bèn bẻ lái: "Ngày nào cũng nhảm, bây giờ gánh phân nữa ."

 

"Ồ, mà miệng vẫn thối thế."

 

Tống Ly bịt mũi, rảo bước phòng.

 

Liêu Thúy Thúy sững sờ một lát, thấy Tần Ngộ âm thầm kéo dãn cách với .

 

ấm ức : "Em thối."

 

Cái cô Tống Ly c.h.ế.t tiệt đúng là chuyện gì thì cứ lôi .

 

...

 

Tống Ly bàn với gia đình là sẽ về đón Tết.

 

Những ở khu thanh niên tri thức tụ tập sớm, ngoại trừ Tống Ly và Tần Ngộ điều kiện gia đình hơn một chút, những còn đều bình thường.

 

Tống Ly năm nay góp phần lớn, bỏ tiền và phiếu bảo Tề Mẫn hợp tác xã mua thịt về.

 

Đinh Tư Minh và những khác khen cô lên tận mây xanh, vội vàng bảo Tống Ly nghỉ ngơi, chơi , việc bếp núc đầy .

 

Chưa đến sẩm tối.

 

Tống Ly mang theo t.h.u.ố.c lá, rượu trắng và mì sợi nhờ mua hộ, chạy sang nhà đội trưởng để lấy lòng.

 

Chưa kịp bước cửa nhà , ngửi thấy mùi dầu thơm phức từ trong bếp bay , kèm theo tiếng mắng của Chu Huệ Lan.

 

"Nóng, nóng kìa, con thèm thuồng thế."

 

"Mẹ, con nửa tháng trời về , còn mắng con ? Mắng trai con , năm cũ qua vẫn độc ."

 

"..."

 

"Thanh niên tri thức Tống, đến đây?"

 

Đội trưởng Cố bước khỏi phòng, thấy Tống Ly đang ở cửa liền chủ động chào hỏi.

 

Tống Ly đường hoàng nhà, giơ đồ tay lên: "Đội trưởng, chuyện đa tạ chú giúp đỡ, cháu đến chúc Tết sớm ạ."

 

"Đến thì đến thôi, còn mang đồ gì."

 

"Đây là ông Tống nhà cháu bảo mang đến, chú nhất định nhận, đồ gì quý giá ạ."

 

Đội trưởng Cố thực sự thể từ chối, đành nhận lấy, phòng đưa cho Tống Ly một bao lì xì.

 

Cô mỉm , thản nhiên nhận lấy.

 

Lúc nhướn mi lên, vặn thấy Cố Dã đang bưng bát cá nhỏ chiên ở cửa, biểu cảm nhàn nhạt: "Ăn cá nhỏ ? Vừa mới lò đấy."

 

Tống Ly gần, nhón một con nếm thử.

 

Giòn tan, chút vị tanh.

 

Từ góc độ của Cố Dã chỉ thể thấy cái lưỡi nhỏ màu hồng nhạt của cô khẽ l.i.ế.m, cuốn lấy miếng tóp mỡ trong.

 

Ánh mắt tối sầm , yết hầu chuyển động, "bộp" một tiếng đặt mạnh cái bát xuống bàn.

 

Trong chớp mắt biến mất thấy bóng dáng.

 

Đội trưởng Cố từ trong phòng bước cũng tiếng động cho giật .

 

 

Loading...