Xuyên Không Tiểu Thuyết TN: Tôi Gả Cho Anh Chồng "Sắp Chết" - Chương 516
Cập nhật lúc: 2026-04-21 14:01:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù cho dan díu với Tiêu Thủ Nghĩa, đó cũng chẳng là chuyện tày đình gì.
Bà lão nghi ngờ con dâu chỉ đang dọa dẫm, vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cố gắng chịu đựng đến cùng.
Thế nhưng nhanh, lưỡi d.a.o sắc bén đ-âm vết thương của bà, d.a.o phẳng lì chỉ đ-âm đủ tàn nhẫn, ngờ Cao chủ biên còn nắm lấy d.a.o, xoay mạnh trong vết thương.
Nó giống như mùa hè, khi cầm một quả dưa hấu lớn, một d.a.o đ-âm , khuấy động vài cái là ruột dưa gần đó nát bấy, cùng với nước dưa chảy ròng ròng khỏi vết thương.
Bà lão đau đớn đến mất tiêu cự, chỉ còn lòng trắng mắt dã dượi.
Cổ họng như chiếc bễ lò rèn cũ kỹ, rõ từ ngữ cụ thể nào, chỉ còn tiếng khò khè mơ hồ, giống như con d.a.o cùn đang mài mài miệng chiếc trống rách.
Bà lão cầu xin, nhưng quá muộn, mới gọi một tiếng “Mẫn Mẫn" cơn đau hành hạ đến ngất , đầu gục xuống, lịm .
Đây là đầu tiên Cao chủ biên đối xử tàn nhẫn với chồng như , nhưng cô những thấy sợ hãi, ngược còn thấy vô cùng khoái trá.
“Không bà giỏi chạy lắm ?
Sao giờ chạy nữa?
Không các coi chúng như kẻ ăn xin ?
thủ tiết bao nhiêu năm nay, các với ?
sinh con cho nhà ?
nuôi dưỡng Huệ Huệ khôn lớn ?
sai ở ?
chẳng qua chỉ đứa con trai để nương tựa, các cũng đồng ý mà.
Lúc đứa bé mới sinh , các còn vui hơn cả , giờ, con bệnh thì xứng cháu các nữa ?
, con trai , nó trở thành một thằng quái t.h.a.i nam nữ, nhưng đó là của ai?
Là của Tiêu Thủ Nghĩa đấy, hút thu-ốc, nghiện r-ượu, ăn chơi trác táng khắp nơi, là hạt giống của vấn đề, chứ mảnh đất của , nếu thì Huệ Huệ khiếm khuyết gì chứ?
Các trách Tiêu Thủ Nghĩa hư hỏng, trách một đứa trẻ còn dứt sữa thành quái vật, các là cái loại gì chứ, các còn bằng cầm thú!”
“……”
Cao chủ biên lẩm bẩm lóc, đưa tay hứng lấy m-áu chảy từ bà lão, bôi lên mặt, lên bà.
Một bà lão m-áu me đầm đìa kích thích giác quan của cô cực độ, d.ụ.c vọng đè nén bấy lâu nay dường như giải tỏa trong khoảnh khắc .
Bôi xong lên mặt bà lão, cô bôi lên tay, cổ và các bộ phận khác của bà.
Tuy nhiên, cô nhanh ch.óng cảm thấy chán nản, ý nghĩa gì chứ?
Trời lạnh , bà lão mặc nhiều quần áo, cô lười cởi , nên đành thôi bôi nữa.
Xoay , cô đứa trẻ ngơ ngác trong gùi, rơi lệ t.h.ả.m thiết:
“Con trai, con thấy đáng sợ lắm ?
Đừng sợ, tất cả là vì con đấy, nhất định bảo vệ con, đòi bằng thật nhiều tiền từ ông bà nội, để con cuộc sống ấm no."
Trẻ thơ vô tội, cũng hiểu điên rồ đang cái gì, nó chỉ vết thương của còn đau lắm nữa, so với mấy ngày , nó thể cử động chân tay một chút.
Nó vịn thành gùi, đôi chân mềm nhũn đủ sức để vững, nhưng nó vẫn cố gắng dậy, vươn bàn tay trắng nõn g-ầy gò , giúp lau nước mắt.
Sát khí nhuốm m-áu Cao chủ biên cứ thế dần tan biến.
Cô lặng lẽ áp sát bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ, lấy má cọ .
Đứa trẻ ngây thơ khúc khích, nó chẳng hiểu gì cả, nó chỉ đang chơi cùng , thật bao.
Cao chủ biên cứ lặng lẽ như , mặt kề mặt với đứa trẻ.
Thế nhưng nhanh, phía truyền đến tiếng rên rỉ yếu ớt của bà lão.
Bà lão đau mà tỉnh dậy, con d.a.o gọt hoa quả lạnh lẽo cứng nhắc vẫn đang cắm bà, dù cách tim một , đủ gây ch-ết , nhưng cũng đủ khiến bà đau đến tan nát cõi lòng.
Trong ấn tượng của bà, cô con dâu lúc nào cũng tươi , năng nhỏ nhẹ, bà ngờ rằng sự của bà và ông lão dồn một bất lực đường cùng.
Chó cùng rứt giậu, huống chi là con .
Một đàn bà phát điên, thật sự màng sống ch-ết, điên cuồng hiểm độc.
Bà lão sợ hãi, run rẩy ngẩng đầu lên, :
“Mẫn Mẫn, đừng thế, con g-iết là tù đấy.
Có chuyện gì, chúng , chúng cứ từ từ , ?
Mẫn Mẫn, bao năm nay, coi con như con gái ruột mà—"
“Con gái ruột?
Ha ha ha!
Các bao giờ đề phòng con gái ruột như đề phòng kẻ trộm ?
Bao năm nay , cái rương đó các thậm chí còn cho chạm .
Chẳng các chê chỉ sinh con gái, nỡ đưa những thứ đó cho ?
Hay là Lý Duyệt phúc khí hơn, nó con trai, con trai con trai, ai mệnh hơn nó!"
Cao chủ biên thật sự ghen tị với chị dâu đó.
Bao năm nay luôn đàn ông bên cạnh, đàn ông thăng tiến từng bước, vinh quang vô hạn.
Còn cô, chỉ chốn khuê phòng cô quạnh, chỉ trống rỗng tê liệt.
Cuộc sống của cô như một vũng nước đọng, chỉ trong những ngày dan díu với Tiêu Thủ Nghĩa, mặt nước mới gợn sóng, nước mới sự sống.
Cô cứ tưởng sự sống đó sẽ mang hy vọng mới cho cuộc đời , nào ngờ Tiêu Thủ Nghĩa nhanh ch.óng gặp chuyện, để cô và đứa con trong bụng, chỉ thể bám lấy đùi bố chồng mà sống nhờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tieu-thuyet-tn-toi-ga-cho-anh-chong-sap-chet/chuong-516.html.]
May , cô sinh con trai, đáng tiếc, “trứng" của con trai cánh mà bay.
Ông trời như đùa giỡn với cô một vố lớn, cho cô hy vọng, khiến cô thất vọng, thất vọng bước ngoặt, nhưng trong bước ngoặt ẩn chứa nguy cơ, chỉ một sơ sẩy, suýt chút nữa mạng sống của con trai cũng giữ .
Cô thật sự đau khổ, tuyệt vọng.
Tại , tại chứ?
Cô rốt cuộc thua kém ở điểm nào?
Lý Duyệt lớn tuổi hơn cô, tính khí cũng hơn cô.
Còn những đàn bà khác của Tiêu Thủ Nghĩa thì , kẻ thì vì tiền của , kẻ thì nhờ cửa cho con cái họ.
Chỉ cô, cô là thực sự hy vọng một chỗ dựa, một chốn về.
Cô khác với những đàn bà đó, giống !
Cô tự tẩy não hết đến khác, đến nỗi chính cô cũng tin.
Lau nước mắt, cô phắt dậy, đến mặt bà lão, chất vấn:
“Nói, tranh giấu ở , mang đến đây , là cất ở nơi khác ?"
“Tranh giấu?
Tranh giấu nào?"
Vết thương của bà lão vẫn đang rỉ m-áu, con d.a.o vẫn cắm ở đó, sinh mạng của bà cứ thế trôi ngừng.
Bà bắt đầu lạnh dần, đầu óc mơ màng, bà thậm chí còn thấy cảnh tượng sinh đứa con trai cả, niềm vui sướng khi đầu .
Thế nhưng nhanh, đứa con trai cả chẩn đoán mắc bệnh tim bẩm sinh, bà chỉ lấy nước mắt rửa mặt.
May mà nhanh, bà mang thai, là con trai, thật quá.
Bà liền dồn hết tâm huyết đứa con thứ hai.
Đứa thứ hai khỏe mạnh, đầu óc linh hoạt, miệng lưỡi ngọt ngào, đến cũng yêu mến, giáo viên khen ngợi ngớt, hàng xóm láng giềng còn tranh mang đồ ăn ngon cho nó.
Nó là một “bảo vật", là may mắn.
Đến mức nó kết hôn cả đứa con cả, bà cũng thấy gì sai cả.
Dù thì, ai gả cho một đứa ốm yếu sắp ch-ết bất cứ lúc nào chứ?
Vì , bà thực sự với con dâu:
Con xem, ngay cả đứa con cả của còn từ bỏ, chỉ là vứt nó thôi, cho chút đồ ăn, hai bộ quần áo là xong, đãi ngộ thể so với Thủ Nghĩa .
Đây thật sự tàn nhẫn, mà là , đứa trẻ đó định mệnh là giữ , giữ thì đừng dồn tình cảm, đừng dồn tâm huyết, như cho cả con và cả .
Mẫn Mẫn , con hiểu chứ?
những lời , bà căn bản , bà quá mệt, quá lạnh, ngay cả mí mắt bà cũng nâng lên nổi.
Bà cố hết sức, kéo căng dây thanh quản, nhưng chỉ phát tiếng “ư ử" mơ hồ, giống như tiếng than khi ch-ết.
Dù bà với con dâu là còn tranh giấu nào nữa, thì chỉ sợ cũng kịp.
Từng giây từng phút trôi qua, cô con dâu đang trong cơn giận dữ vẫn tưởng bà đang “ch-ết cứng đầu", nào ngờ nhiệt của bà giảm xuống mức đáng sợ.
Một gần bảy mươi tuổi, lấy mạng bà, cần đ-âm trúng tim.
Chỉ cần đ-âm một d.a.o , cũng thể cắt đứt đường sống, thấy mặt trời mọc ngày mới.
Mà hôm nay, bà thậm chí còn đợi đến mặt trăng.
Bà lão chìm hôn mê, cái đầu rũ xuống chút sức lực, mặc cho đàn bà điên cuồng gào thét thế nào cũng thể đáp .
Cao chủ biên hét đến mệt, bèn rút d.a.o , đổi chỗ khác, đ-âm .
Cơn đau thể khiến ngất , cũng thể khiến tỉnh , giống như một cục pin cạn năng lượng, c.ắ.n hai cái là thể khiến chiếc đài phục hồi thêm vài phút.
Bà lão tỉnh , đôi mắt vẩn đục hiếm khi trở nên tỉnh táo.
Bà , bà thực sự sắp xuống gặp Diêm Vương , giờ chỉ là “hồi quang phản chiếu", bà đợi ông lão đến cứu nữa.
Thôi thì, lúc bà gửi đứa trẻ , lẽ nên nghĩ đến quả báo nhãn tiền, cái mạng mất ở đây, cũng tính là oan uổng.
Thế nhưng, bà nỡ để ông lão vết xe đổ của .
Cục pin cạn kiệt năng lượng như bà, dồn chút điện cuối cùng, cố gắng một cách rành mạch nhất:
“Tranh giấu...
đều Thủ Nghĩa mang ... mang hối lộ mấy gã quan ... nếu ... dựa lối sống đó của ... ... sớm ... ...
Tranh, một tấm cũng... còn...
đừng...
đừng khó bố chồng con..."
Cái gì?
Cái gì cơ!!!!!!
Cao chủ biên dám tin tai , cô thấy cái gì !
Sao như thế ?
Sao như thế chứ!
Ông trời ơi, đất hỡi ơi, tại đối xử như thế với một đàn bà đáng thương mất chồng như !
Cô lao lên túm lấy cổ áo bà lão, hỏi cho lẽ, nhưng trời xanh mây trắng, sinh mạng mất bao giờ thể đưa bất kỳ câu trả lời nào nữa.