Xuyên Không Tiểu Thuyết TN: Tôi Gả Cho Anh Chồng "Sắp Chết" - Chương 501

Cập nhật lúc: 2026-04-21 13:54:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Minh Mỹ bên cạnh vội dùng khuỷu tay hích hích cô, sợ thầy giáo gọi lên hỏi bài mà Diêu Chi Chi ú ớ chẳng gì.

 

Diêu Chi Chi giật tỉnh táo , nở một nụ ơn.

 

Dạo gần đây Chu Minh Mỹ thích bám lấy cô, vì kỳ nghỉ đông năm ngoái Chu Minh Mỹ theo địa chỉ cô đưa để tìm đại phu Chung khám bệnh, hiện giờ uống thu-ốc đông y hơn nửa năm, khí sắc hơn nhiều.

 

Chu Minh Mỹ vô cùng cảm kích Diêu Chi Chi, thời gian lên lớp cùng cô, đến nỗi cả chồng cô là Trình Triệt cũng gạt sang một bên.

 

Trình Triệt những thấy khó chịu mà trái còn dặn dò Chu Minh Mỹ nhất định cư xử với Diêu Chi Chi, đừng đắc tội .

 

Chu Minh Mỹ trong lòng hiểu rõ, nhiều con ông cháu cha đều mắt cao hơn đầu, coi thường khác, hạng bình dị dễ gần như Diêu Chi Chi thực sự hiếm thấy.

 

Chưa kể Diêu Chi Chi còn là bản lĩnh thực sự, sẵn lòng giúp đỡ khác, kẻ ngốc mới tạo dựng mối quan hệ với cô.

 

Sau giờ học, Chu Minh Mỹ chủ động đưa vở ghi chép của cho Diêu Chi Chi:

 

“Cậu ngủ gật nên bỏ lỡ một đoạn , đây, tớ ghi ."

 

Diêu Chi Chi nhận lấy vở ghi chép của cô , lời cảm ơn đầu chạy vèo ngoài.

 

Chẳng còn cách nào khác, hai sinh viên khoa Văn tự thiết kế nhà cửa thì chẳng bổ sung gấp kiến thức của khoa Kiến trúc .

 

May mà nhiều học phần của khoa Văn đối với Diêu Chi Chi mà đều là dễ như trở bàn tay, nên cũng lỡ dở việc chính.

 

Vừa mới đến cửa thư viện, cô thấy Lãnh Đông Dương đang kẹp giáo trình tới.

 

Bản thảo gửi từ lâu thông qua, chính thức đăng dài kỳ tạp chí mới sáng lập của tòa soạn Nghi thành vài tháng , phản hồi khá .

 

Tạp chí đó tên là “Truyện Hay", chuyên đăng tiểu thuyết thôi, các thể loại văn học khác.

 

Đây là do Triều Nhật Thăng khởi xướng thành lập, hiện tại doanh bình thường, chỉ sức ảnh hưởng nhất định tại địa phương Nghi thành, ở thành phố Oai cũng một lượng độc giả nhất định, phía tỉnh lỵ nhờ bố giúp đỡ nên doanh cũng tàm tạm, chung mỗi tháng tiêu thụ đến mười vạn bản, so với tạp chí của Diêu Chi Chi thì kém xa.

 

Triều Nhật Thăng thấy hài lòng, Lãnh Đông Dương cũng thấy hài lòng, ít nhất từ nay về những câu chuyện đó đều tên chính .

 

Anh nhận vài khoản nhuận b.út, cuộc sống cũng rõ ràng là trở nên dư dả hơn nhiều.

 

Nhìn thấy Diêu Chi Chi, vô cùng cảm kích, chào một tiếng:

 

“Đến mượn sách ."

 

“Vâng."

 

Diêu Chi Chi , phòng sách, tiến thẳng đến vị trí mà cô và Kỳ Trường Tiêu thường .

 

Đến nơi Kỳ Trường Tiêu vẫn tới, Diêu Chi Chi xuống, đặt cặp sách lên bàn, tìm giáo trình của khoa Kiến trúc.

 

Vừa mới cầm cuốn sách xuống liền thấy Kỷ Đông Kỳ cũng tới.

 

Cậu cũng cầm một cuốn giáo trình khoa Kiến trúc, xuống hàng ghế phía Diêu Chi Chi.

 

Diêu Chi Chi ngoảnh một cái, gì, đợi khi cô đầu , Kỷ Đông Kỳ mới ngẩng lên cô một cái, hai tay chống cằm, thần sắc thẫn thờ, như đang suy nghĩ điều gì đó.

 

Rất nhanh đó, thấy tiếng bước chân quen thuộc, vội vàng hít sâu một , cúi đầu mở giáo trình chăm chú sách.

 

Đôi chân dài của Kỳ Trường Tiêu bước luôn nhẹ nhanh, thấy Diêu Chi Chi bắt đầu ghi chép , liền kệ sách tìm cuốn giáo trình đang xem dở một nửa, xuống đối diện Diêu Chi Chi, hai đối mặt sách.

 

Hai ồn đến việc học của khác, nên khi trao đổi trong phòng sách đều dùng cách truyền giấy.

 

Diêu Chi Chi xem giáo trình đến mỏi mắt, ngẩng đầu lên Kỳ Trường Tiêu đưa qua một mẩu giấy, đó :

 

“Kỷ Đông Kỳ tới kìa, nào cũng thấy , cũng hứng thú với giáo trình khoa Kiến trúc ?"

 

Diêu Chi Chi trầm tư một lát :

 

“Cũng rõ nữa ạ.

 

học kỳ khai giảng, lớp em hai thôi học , bảo là về thi , khoa Kiến trúc Đại học Thanh Hoa."

 

Kỳ Trường Tiêu c.ắ.n cán b.út, một lúc mới :

 

“Hai đó chắc chắn là gia đình nhận tin tức gì , mấy chục năm tới ngành kiến trúc nhất định sẽ cực kỳ hái tiền."

 

“Vâng.

 

Kỷ Đông Kỳ chắc chắn cũng tin tức nội bộ, lẽ là tìm hiểu một chút về thuật ngữ ngành kiến trúc để thuận tiện cho việc các ngành liên quan khi nghiệp."

 

ngành kiến trúc ngoài công nhân xây dựng và kiến trúc sư thì còn cần giám sát thi công, kế toán... và các nhân tài ngành nghề khác nữa mà.

 

Thậm chí những cần trực tiếp tham gia công việc cụ thể, chỉ cần tên một chức danh nào đó là .

 

Bất luận thế nào, kết hợp với tin tức từ phía Diêu Đào Đào truyền tới, việc sinh viên thôi học để thi khoa Kiến trúc, cùng với việc Kỷ Đông Kỳ đang tìm hiểu kiến thức mảng , dấu hiệu đều đủ để lên rằng thị trường lao động trong mấy chục năm tới sắp đổi lớn , một ngành nghề thậm chí còn hấp dẫn hơn cả “bát cơm sắt" nữa.

 

Hai sách xong liền về, lúc Diêu Chi Chi cũng chào hỏi Kỷ Đông Kỳ, dù suốt ngày chẳng thèm chuyện với cô, cô cũng chẳng hạng nịnh nọt ai.

 

Về đến nhà, điện thoại vang lên đúng giờ, Diêu Đào Đào sực nhớ đó vẫn còn một bí ẩn lời giải, hỏi Diêu Chi Chi thì cô chịu , nên đành tự tìm sinh viên trường Y để hỏi thăm.

 

Giờ đây chị cuối cùng cũng đáp án , nhất định cảm thán với Diêu Chi Chi một trận mới .

 

Điện thoại kết nối, chị kinh ngạc thốt lên:

 

“Giỏi thật đấy Chi Chi, hèn gì em chịu cho chị 'thạch nữ' là cái gì!

 

Hóa tiện !"

 

Diêu Chi Chi chối phăng:

 

“Làm gì chuyện tiện chứ, em đây là đang khuyến khích chị tiến hành thăm dò độc lập đó mà, rốt cuộc chị hiểu tấm lòng lương thiện của em hả."

 

“Chị tin em mới là lạ đấy!"

 

“Không tin thì thôi.

 

Em đói , lát nữa chuyện tiếp nhé."

 

“Được, nửa tiếng nữa chị gọi cho em."

 

“Vâng."

 

—"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tieu-thuyet-tn-toi-ga-cho-anh-chong-sap-chet/chuong-501.html.]

“Gì thế ạ?"

 

“Cái đó dùng hết , em gửi thêm cho chị một ít ."

 

“Dạ?"

 

Diêu Chi Chi suýt chút nữa là phản ứng kịp, não bộ hình mất một giây, ngay đó liền hiểu , nhịn tinh quái, “Giỏi thật đấy Diêu Đào Đào, tinh lực dồi dào thế cơ ?

 

Đợi đấy, chiều em gửi qua cho chị ngay."

 

Diêu Đào Đào đỏ mặt tía tai:

 

“Được .

 

Chuyện xây nhà nghĩ xong ?"

 

“Nghĩ xong ạ, Trường Tiêu tự tay vẽ bản thiết kế cơ, chị đợi thêm chút nữa.

 

Chị cứ giúp em đặt xi măng cát vàng các thứ , chiều em sẽ tiện thể chuyển tiền cho chị luôn.

 

Địa chỉ cứ ghi chỗ Triều Nhật Thăng ạ?"

 

“Ừm."

 

“Diêu lão sư!"

 

Diêu Chi Chi bỗng nhiên giọng đầy thâm trầm.

 

Âm lượng đột ngột tăng cao Diêu Đào Đào nhịn mà bật , hỏi:

 

“Sao thế, định dạy bảo chị ?

 

Bảo chị tiết chế một chút hả?"

 

“Chị ngốc , em quản chuyện đó gì."

 

Diêu Đào Đào dở dở , “Em là nhắc nhở chị, cái đó là biện pháp tránh t.h.a.i một trăm phần trăm , nếu chị cẩn thận rách gì đó thì vẫn khả năng m.a.n.g t.h.a.i như thường, nên chị nhất định chú ý đấy nhé, dùng xong thì nhớ đổ ít nước kiểm tra xem, rò nước là ."

 

“Được , chị ."

 

Diêu Đào Đào đỏ mặt hết đến khác, trông như con tôm mới luộc chín xong, đợi khi chị cúp điện thoại đầu , Triều Nhật Thăng chuẩn sẵn sàng .

 

Trên tay đang cầm một chiếc vỏ nhựa hình vuông nhỏ xíu, hỏi:

 

“Thứ trong nước thực sự mua ?"

 

“Không mua , cứ dùng , trong nhà vẫn còn mấy cái ?

 

Đợi Chi Chi gửi thêm cho em một ít nữa, hai ngày tiết chế một chút ."

 

Diêu Đào Đào liếc xéo một cái, vốn dĩ chị tin là kinh nghiệm.

 

Nên đầu tiên cùng phòng chị còn ở thế chủ động, kết quả là cái gã thực sự là thật.

 

Chẳng còn cách nào khác, đành từ từ dạy bảo , ngờ cái gã học nhanh thật đấy, chẳng mấy chốc suy một ba , hơn nữa nhu cầu dồi dào.

 

Cũng may là chị cũng nhịn lâu , hiện tại coi như là kỳ phùng địch thủ.

 

Có điều tần suất của hai cao quá, đúng là kiểm tra cho chắc, kẻo bao rách, m.a.n.g t.h.a.i thì nỡ bỏ, mà bỏ thì ảnh hưởng đến việc học.

 

Tóm chị dặn dò:

 

“Nếu dùng hết thì em sẽ dọn về chỗ cũ ở, đỡ để cứ thấy em là hăng m-áu lên."

 

Triều Nhật Thăng vội vàng đầu hàng:

 

“Đừng mà, hứa sẽ bừa , vả chẳng hiện giờ vẫn dùng hết ?"

 

Mỗi ngày một cái thì vẫn thể duy trì một tuần nữa mà.

 

Anh tin là một tuần bưu kiện bưu điện vẫn tới nơi.

 

Sự thực là đúng là tới thật, vì trời mưa nên xe bưu điện chậm mất hai ngày, hai ngày Triều Nhật Thăng chỉ đành nhịn thôi.

 

Chỉ ôm mà ăn, cái cảm giác đó đúng là khó chịu thật, nhưng vẫn nhịn , dám lỡ dở việc học của Diêu Đào Đào, nếu phụ nữ nhất định sẽ lật mặt mà bỏ ngay.

 

May mà khi mưa tạnh bưu kiện cuối cùng cũng đưa tới, Triều Nhật Thăng rốt cuộc cũng giải tỏa, tha hồ mà vẫy vùng.

 

Vừa vặn đến dịp nghỉ Tết Trung thu, Diêu Đào Đào liền đích một chuyến bến tàu ven sông, phía đó thuyền bè qua tấp nập, thể hỏi thăm các chủ thuyền vận tải xi măng cát vàng để tìm nguồn hàng giá cả chăng nhất.

 

Thời gian phía ven sông bận rộn, Thang Phượng Viên từ khi điều về đây, phụ trách phân cục sông, xử lý những vụ tranh chấp nhức đầu.

 

năng lực bốc xếp của bến tàu cũng hạn, mà nhu cầu về xi măng cát vàng đ-á sỏi dạo gần đây tăng đột biến, khiến cho cái bến tàu vắng vẻ bấy lâu nay bỗng chốc trở thành miếng mồi ngon.

 

Có những lúc tới mấy chục chủ thuyền xếp hàng chờ bốc dỡ hàng, mà ai cũng vội vàng về vận chuyển chuyến hàng tiếp theo, nên tự nhiên là dễ nảy sinh hỏa khí, nóng nảy, tránh khỏi việc cãi vã với khác vài câu.

 

Không chê nhà bốc dỡ quá chậm thì cũng là chê góc neo thuyền của nhà quá oái oăm, hại thể chen chân đó .

 

Nếu gặp lúc trời nổi gió nổi mưa thì chừng còn xảy cả những sự cố chìm thuyền đột xuất nữa.

 

Chẳng đó , Diêu Đào Đào mới đến bến tàu thấy mấy chủ thuyền đang đ-ánh nh-au .

 

Ai nấy đều là những nam lao động khỏe mạnh, dù là g-ầy nhỏ to cao thì cái sức lực đó cũng bình thường thể can ngăn nổi.

 

, cảnh sát của phân cục sông đến mấy mà vẫn thể tách những chủ thuyền đang đ-ánh nh-au đỏ cả mắt .

 

Đành mời Thang Phượng Viên qua đây để chủ trì đại cục.

 

Chẳng còn cách nào khác, nếu thực sự xảy án mạng thì bà là cục trưởng phân cục cũng sẽ vạ lây.

 

Chỉ thấy bà vội vã đạp xe tới, tiện tay quẳng chiếc xe bụi cỏ bên cạnh, kịp dựng xe cho hẳn hoi cầm lấy một chiếc loa phóng thanh, chạy lên đống cát vàng bên cạnh bến tàu, lớn:

 

“Các đồng chí ơi, bớt nóng , tuyên bố một tin đây!"

 

Tin ?

 

Những đàn ông đang như gà chọi chẳng là vì kiếm thêm chút tiền nên mới đ-ánh nh-au đến mức thể tách ?

 

Giờ tin ?

 

Được thôi, thử xem nào.

Loading...