Xuyên Không Tiểu Thuyết TN: Tôi Gả Cho Anh Chồng "Sắp Chết" - Chương 499
Cập nhật lúc: 2026-04-21 13:54:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhu cầu của nhóm dù cũng giải quyết chứ?
Hiện tại phía chính phủ khả năng , phía Diêu Chi Chi và cộng sự sẵn sàng tiếp nhận đúng là cơn mưa rào giữa nắng hạn.
Cộng thêm việc thiết của xưởng cũ kỹ, nhà xưởng xuống cấp, nợ nần chồng chất, nên ý kiến phía chính phủ là chỉ cần đưa một chút tiền tượng trưng là , miễn là phía Diêu Chi Chi cam kết đảm bảo việc , còn những thứ khác đều quan trọng.
Tuy nhiên, bên thâu tóm thể thâu tóm danh nghĩa cá nhân, như thế đúng chính sách.
Cho nên Diêu Chi Chi và Diêu Đào Đào hai vận động mấy bạn bè, gom góp một ít tiền vốn, thành lập một Hợp tác xã tương trợ công nông thời đại mới Nghi thành.
Cuối cùng dùng danh nghĩa hợp tác xã để thâu tóm cái xưởng .
Tổng cộng chỉ tốn ba vạn đồng, như thế khoản tiền lớn nhất chỉ ở việc tiếp nhận thiết từ tỉnh xuống.
Tỷ lệ góp vốn là Diêu Chi Chi và Diêu Đào Đào mỗi chiếm 45%, 10% còn do Diêu Miểu Miểu và Diệp Sênh mỗi góp 5%.
Hợp đồng nhanh ch.óng ký kết, chức danh xưởng trưởng do Diêu Chi Chi tên, Diêu Đào Đào là phó xưởng trưởng, Diêu Miểu Miểu quá bận rộn nên quản việc, còn Diệp Sênh chỉ định chủ nhiệm phân xưởng, phụ trách công tác sản xuất chính.
Tuy nhiên, nhà xưởng còn cần tu sửa, thiết cũ cần xử lý, thiết mới cần nhập về, cộng với việc sắp xếp cho công nhân cũ, trong một thời gian ngắn vẫn thể chính thức sản xuất ngay .
May mà phía chính phủ bật đèn xanh suốt chặng đường, nhiều công văn phê duyệt đều là nộp trong ngày là phê duyệt ngay trong ngày, hiệu suất cao đến kinh ngạc.
Diêu Chi Chi tranh thủ lên tỉnh một chuyến, sự giúp đỡ của chủ nhiệm Cao mua dây chuyền sản xuất bên đó.
“Bộ máy móc đắt hơn bên Nghi thành nhiều lắm đấy."
Diêu Chi Chi bôn ba hơn nửa tháng, hôm nay cuối cùng cũng kết thúc việc điều chỉnh thiết mới, cô trở về nhà, bưng bát nước lên uống ực ực như trâu uống nước.
Những giọt nước trong vắt trượt xuống từ cổ áo, Kỳ Trường Tiêu bên cạnh vội vàng bật quạt điện hướng thẳng về phía cô mà thổi.
Mấy ngày nay đều ở nhà chăm sóc con cái, đất dụng võ, vì hiện tại phía xưởng là các đồng chí nữ, Diêu Chi Chi chê qua đó vướng chân vướng tay.
mà đừng nha, hiệu suất việc của nhóm đồng chí nữ cao thật đấy, tiếp theo chỉ cần sắp xếp xong cho công nhân cũ là thể sản xuất .
Nhanh hơn dự kiến của ít.
Anh nhận lấy bát nước cạn sạch, đưa một bát đầy ắp qua, xót xa dặn dò:
“Uống từ từ thôi, đừng để sặc."
“Không , sặc thế nào ."
Diêu Chi Chi phong phong hỏa hỏa, uống nước xong liền xuống ăn cơm, ba hồi hai lượt lùa xong, lau miệng một cái dậy định ngoài.
Hai đứa nhỏ đều quen , nhưng Tiểu Nguyệt Lượng chút nỡ, vội vàng buông đũa đuổi theo:
“Mẹ ơi, trời nóng lắm, che ô ."
Diêu Chi Chi đầu , cúi xuống nắm lấy hai vai con gái:
“Được, con, lấy ô ngay đây."
Tiểu Nguyệt Lượng đưa tay giúp lau mồ hôi má, vô cùng xót xa:
“Mẹ ơi, g-ầy .
Tối về ăn nhiều một chút ?"
“Được, lời con, tối về ăn hai bát nào?"
Diêu Chi Chi vô cùng thuận theo mà đáp ứng, để con cái lo lắng.
Tiểu Nguyệt Lượng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, :
“Con đàn bài 'Tiễn biệt' , tối về con đàn cho nhé."
“Được thôi, nhà con yêu, ngoài nắng lắm."
Diêu Chi Chi dậy, dắt con gái nhà, nhận lấy chiếc ô che nắng từ tay Kỳ Trường Tiêu, ngoảnh đầu mỉm với Tiểu Tinh Tinh một cái nhanh như một cơn gió.
Tiểu Tinh Tinh thở dài:
“Bố ơi, bố khuyên , nhà cũng thiếu tiền, đừng để trúng nắng như dì hai thì lợi bất cập hại."
Kỳ Trường Tiêu thể gì đây?
Việc vợ thích , ngoài việc hết lòng ủng hộ, chăm lo hậu phương thì còn thể gì nữa?
nỗi lo của con cái cũng lý, nên an ủi:
“Không , bố nhét nước Hoắc hương chính khí túi của , sẽ chú ý mà."
“Vậy thì ạ."
Hai em bàn ăn, tiếp tục dùng bữa.
Đang ăn thì Tào Quảng Nguyên dẫn Mã Hương Cần tới, Mã Hương Cần còn đang bế đứa trẻ mới chút khởi sắc trong lòng.
Tào Quảng Nguyên che ô, cẩn thận từng bước tới, ở cổng sân gọi:
“Tiểu Kỳ, tiểu Diêu nhà ?"
Kỳ Trường Tiêu ngoài một cái:
“Không ở nhà, thế, việc gì ?"
Tào Quảng Nguyên bước trong hai bước:
“Số tiền cô cho mượn vẫn dùng hết, vốn dĩ định trả phần , nhưng cũng đấy, mấy tháng nay xưởng chẳng phát nổi lương, sợ đứa nhỏ chuyện gì, đến lúc đó qua tìm các mượn tiền, chi bằng để thư thư một thời gian nữa mới trả, thấy ?"
“Được chứ, gấp , cứu đứa nhỏ là quan trọng."
Kỳ Trường Tiêu cũng chẳng ưa gì Tào Quảng Nguyên, cái hạng ngu nhặt hạt vừng bỏ mất quả dưa mà còn đắc ý nữa chứ, chẳng gì để cả.
Chi Chi sẵn lòng giúp đỡ chẳng qua là thấy đứa trẻ đáng thương thôi.
Tào Quảng Nguyên thở phào nhẹ nhõm, :
“Thực sự là cảm ơn gia đình nhiều lắm, đứa nhỏ dạo khá hơn chút .
xưởng sắp sản xuất trở , chuẩn việc, chỉ cần xưởng thể phát lương định, nhất định sẽ sớm trả tiền."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tieu-thuyet-tn-toi-ga-cho-anh-chong-sap-chet/chuong-499.html.]
“Không , trời nóng quá, mau về , kẻo đứa nhỏ cháy nắng."
Kỳ Trường Tiêu vẫn còn ăn xong cơm nên xua xua tay nhà.
Tào Quảng Nguyên vội vàng dẫn Mã Hương Cần và đứa nhỏ về, hôm nay bệnh viện tái khám, hiệu quả khá , quả nhiên dùng thu-ốc là khác hẳn.
Vẫn cứ tiền mới .
Anh mở cửa , để Mã Hương Cần và đứa nhỏ trong nghỉ ngơi, còn thì xuống bếp nấu cơm.
Đang bận rộn thì Tào Quảng Nghĩa từ gian nhà bên cạnh , đầu tóc bù xù, qua là mới ngủ dậy.
Tào Quảng Nguyên thực sự là ngưỡng mộ ch-ết , cái thằng suốt ngày chỉ ăn ngủ ngủ ăn, chẳng chút gánh nặng nào, thật quá.
Không nhịn mà giọng mỉa mai:
“Chú dậy sớm quá đấy, nhất là đợi mặt trời lặn hãy tỉnh, cho nó mát."
Tào Quảng Nghĩa chẳng buồn để ý đến , bồn rửa mặt đ-ánh răng rửa mặt, rót một ấm nước đặt lên bếp ga đun, đó phòng.
Đợi đến khi nước sôi, Tào Quảng Nguyên vẫn còn nấu xong cơm, Tào Quảng Nghĩa xách ấm nước qua, pha nước xong là ngay, cứ như thấy Tào Quảng Nguyên .
Tào Quảng Nguyên cạn lời, nếu Tào Quảng Nghĩa từng bệnh viện đưa tiền cho , thì tưởng Tào Quảng Nghĩa thấy đứa nhỏ khá lên nên vui .
vẫn thấy khó chịu, dứt khoát gọi một tiếng:
“Này, xưởng sắp khôi phục sản xuất , chú hả?"
Tào Quảng Nghĩa rêu rao chuyện thi đậu đại học, thản nhiên liếc xéo một cái chẳng chẳng rằng mà đóng cửa , pha chút sữa mạch nha, ăn kèm với bánh bông lan, một bữa trưa cứ thế mà giải quyết xong.
Định bụng ngủ thêm một lát nữa thì tiếng gõ cửa, đành ngáp ngắn ngáp dài mở cửa, ngờ đến là Diêu Đào Đào, vai khoác một chiếc túi vải bạt căng phồng, tay còn cầm một tờ tài liệu là cái gì.
Anh lập tức tỉnh ngủ hẳn, cái dáng vẻ khom lưng uể oải lập tức chỉnh đốn , sống lưng thẳng tắp, đôi mắt sáng rực về phía Diêu Đào Đào đầy mong đợi.
Diêu Đào Đào vỗ tờ tài liệu lên ng-ực :
“ cứ tưởng thâu tóm xưởng tốn bao nhiêu tiền cơ, kết quả chỉ chút xíu đó thôi, tính cả thiết cũng chẳng tổn thương gì.
Cho nên mua cho một căn nhà, ngay bên ngoài trường học đấy."
“Anh thể nhận."
Tào Quảng Nghĩa chịu nhận, đây tính là gì chứ, giúp cô nhưng đó là tự nguyện, cho dù cô ở bên khác thì cũng hối hận vì lừa con nhà họ Triều đồn cảnh sát.
Diêu Đào Đào kiên trì:
“Bảo nhận thì cứ nhận , đừng giận đấy nhé."
Tào Quảng Nghĩa dời tầm mắt chỗ khác:
“Em thế là ức h.i.ế.p quá đáng."
Dùng tiền để bắt im miệng, cảm thấy tổn thương.
Diêu Đào Đào :
“Có nhà ai ức h.i.ế.p bằng cách tặng nhà chứ?
Thế thì chắc chắn sẽ chủ động dâng đến tận nơi để cho ức h.i.ế.p ."
Tào Quảng Nghĩa thở dài, đổi chủ đề:
“Nghe phía xưởng sắp chuẩn xong ?"
“Ừm, là thôi việc nên khoản bồi thường sắp xếp việc .
qua báo với một tiếng."
Diêu Đào Đào đồng hồ, còn sớm nữa, còn mấy hộ khác tuy thôi việc nhưng nữa, cần kết toán lương còn nợ cho họ.
Chẳng đang thấy cô khoác một chiếc túi vải bạt đó , bên trong là tiền, sổ sách, biên lai và những món đồ quan trọng khác.
Tào Quảng Nghĩa là cô còn việc bận, thôi , nhận lấy , đừng mất thời gian của cô nữa, vả cũng sắp khai giảng , nếu thứ đều để ở đây thì đúng là quá xa, cũng tiện.
vẫn phòng một tờ giấy nợ đưa cho Diêu Đào Đào:
“Nhà nhận , tiền sẽ trả em, cầm lấy ."
Diêu Đào Đào nhận lấy, xuống đến lầu xé vụn tờ giấy nợ , đến ngoài cổng khu tập thể liền ném những mảnh giấy vụn đó thùng r-ác.
Triều Nhật Thăng đang đợi gốc cây đa đối diện đường, vắt vẻo xe đạp, chân chống đất, kiên nhẫn chờ đợi.
Thực theo xem thử, nhưng quá hiểu Diêu Đào Đào, như sẽ khiến cô cảm thấy tin tưởng cô, chỉ thể đây đợi thôi.
Thấy cô xuống nhanh như , vẫn thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chẳng còn cách nào khác, nam đơn nữ chiếc, còn là vợ chồng cũ của , bảo căng thẳng , nhất là Tào Quảng Nghĩa còn thi đậu đại học , sức cạnh tranh tăng vọt.
Dù vẫn bằng nhưng tình cũ cũng là một quân bài quan trọng, dám đ-ánh cược.
Đợi Diêu Đào Đào nhảy lên ghế , liền vội vàng đạp xe đến nhà các công nhân khác, hỏi về chuyện của Tào Quảng Nghĩa, sẽ khiến trông thiếu tự tin.
Cùng lúc đó, Diêu Chi Chi và Diệp Sênh cũng đang đưa tiền cho một công nhân, đều là lương còn nợ, đều là những việc nữa.
Xử lý xong là thể chính thức tuyển dụng và khôi phục sản xuất .
Về chuyện tuyển dụng, Diệp Sênh cách của riêng , vì hiện tại một bộ phận thanh niên trai tráng đổ về thị trường lao động miền Nam, nên Nghi thành phía cần quy định cứng nhắc về việc giữ bát cơm cho công nhân viên chức thành thị nữa.
“Cho nên, tuyển một công nhân ở quê lên."
Diệp Sênh là con cái nhà nông, đến tận bây giờ vẫn giữ phận nông dân, dù công nhân bao nhiêu năm nay thì sổ hộ khẩu của cô vẫn ghi hai chữ “ ruộng" to đùng.
Cho nên cô mang trong sự thấu cảm và cộng tình bẩm sinh đối với nông dân, cô hy vọng những phụ nữ một nghề lận lưng thể rời xa bếp núc, rời xa chuyện con cái tã lót, rời xa những mâu thuẫn gia đình vụn vặt để lên thành phố thử sức một phen.
Đặc biệt là những học viên thực tập từng cùng cô lên tỉnh, mỗi một cô đều vận động một chút.
Diêu Chi Chi khích lệ:
“Không vấn đề gì, phía quê chị lo, phía thành phố em lo."