Xuyên Không Tiểu Thuyết TN: Tôi Gả Cho Anh Chồng "Sắp Chết" - Chương 437

Cập nhật lúc: 2026-04-21 13:44:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lời còn dứt, từ phòng phía Tây chạy hai đứa bé trai, một trái một , đều ôm lấy đùi cô.

 

Đợi cô cúi đầu , tại chỗ ch-ết lặng!

 

Chồng tới ?

 

Còn chạy tới tận nhà chồng hiện tại của cô!

 

Sao báo cho cô một tiếng chứ?

 

Cơn ác mộng của Chu Lệnh Di tới .

 

Đã từng thời, cô cũng là thiên chi kiêu nữ, tưởng tượng tới một ngày nào đó, thể gả cho thích.

 

Đáng tiếc một sớm gia biến, vì cuộc sống dễ chịu một chút, cô thể ủy khuất bản , gả cho gã đàn ông quê mùa ở Thiểm Bắc .

 

Đó là sự sỉ nhục cả đời cô, mà bây giờ, cô khó khăn lắm mới bay lên cành cao, trở thành một phu nhân giám đốc, đàn ông trong chớp mắt đ-ánh về nguyên hình.

 

Đã ly hôn !

 

Còn đưa cho nhà một khoản tiền lớn, hại trai cô vì chuyện còn tình em với cô nữa.

 

Giờ đây, thế mà vi phạm lời hứa đời mặt , dắt theo con tới cửa, thảo nào cái thím hàng xóm dùng ánh mắt kiểu đó cô!

 

Thật là vô lý!

 

từng thấy nhà họ Đơn vô sỉ tới !

 

Cô tức tới mức run rẩy, thể siết c.h.ặ.t hai nắm đ-ấm, mới thể nhịn cơn giận dữ cuồn cuộn .

 

Hai đứa con trai đều đang ôm đùi cô gọi , một đứa là cô m.a.n.g t.h.a.i mười tháng đứt ruột đẻ , một đứa với cô nửa xu quan hệ huyết thống.

 

trong khoảnh khắc , cô hề bế đứa con trai ruột của lên, mà là cúi đầu, giao kẹo hoa quả cho con trai của Lữ Viện, gạt tay con trai ruột , phòng phía Tây.

 

Đơn Dũng đang cùng bố chồng cô thương lượng gì đó, về phía cô, ánh mắt mang theo sự khinh bỉ rõ rệt.

 

Xong !

 

Trong khoảnh khắc , Chu Lệnh Di m-áu huyết sôi trào, như một con mãnh thú ngủ say thức tỉnh, lao lên, xé xác Đơn Dũng , để giải mối hận trong lòng!

 

Tại tới hủy hoại cuộc sống của cô?

 

Tại thì thầm to nhỏ, chuyện lén lút với bố chồng cô?

 

Đơn Dũng cũng chuyện của cô đúng ?

 

Là đang thương lượng ngăn cản cô học đại học đúng ?

 

Cô với vợ chồng mấy năm , chút hiểu vẫn , cô tức tới mức huyết áp tăng vọt, thực sự thể kiểm soát nổi, lao qua tát Đơn Dũng hai cái tát tai.

 

Đơn Dũng trả đũa, là gã đàn ông Thiểm Bắc, đ-ánh cô với bóp ch-ết một con gà con gì khác biệt.

 

sẽ đ-ánh cô, cô càng giận dữ, càng chứng tỏ tới đúng , nếu , một khi đông sương sự phát, con trai bảo bối của mang theo vết nhơ chính trị cả đời.

 

Đơn con trai đ-ánh, lập tức hét lên một tiếng, lao tới cấu xé với Chu Lệnh Di.

 

Cô túm tóc , giật áo cô, mặt mũi ai cũng đừng hòng giữ nữa, hiện trường một trận vô cùng hỗn loạn, như hai con khỉ tranh giành chuối, a a a, chấn động tới mức khác tai ù .

 

Đứa trẻ ngoài cửa cảnh tượng tưởng tượng nổi dọa sợ, mấy năm nay thằng bé theo bố và bà nội, ngày nào cũng nhớ .

 

Đứa trẻ khác đều , chỉ thằng bé .

 

Bố hứa tìm mới cho nó, nhưng mới kịp ăn cỗ chạy , nó ngay cả mặt mũi thế nào cũng nhớ nổi.

 

Khó khăn lắm, bố và bà nội mới nguyện ý dắt nó tới tìm của nó, nhưng tại trở nên đáng sợ tới ?

 

Lại còn cả bà nội cũng trở thành con khỉ điên núi Nga Mi.

 

Đứa trẻ khi nào từng thấy trận thế , sợ tới mức bịt tai né góc tường, trong miệng còn hét lên:

 

“Bố!

 

Bố!

 

Bố!

 

Bố!

 

Mẹ đ-ánh bà nội?

 

Bà nội cũng đang đ-ánh !

 

Bố!

 

Bố!

 

Hu, con sợ lắm!"

 

Đơn Dũng vội vàng tách hai đàn bà đang đ-ánh nh-au , lao qua ôm lấy đứa con trai bảo bối của , chồng nàng dâu đang cấu xé , tức tới mức não bộ ù ù cả lên.

 

Đó là ruột sinh dưỡng , lớn ngần , bao giờ động tay với , Chu Lệnh Di một con dâu ly hôn, dựa mà đối với chồng diễn màn võ hành?

 

Đơn Dũng nhịn nữa, qua túm cổ áo Chu Lệnh Di, một cái đẩy cô tới gian nhà ngoài, thậm chí giơ nắm đ-ấm lên, cho cô hai cái.

 

phòng phía Đông bên cạnh, truyền tới tiếng của trẻ sơ sinh.

 

Chu Lệnh Di sinh con ?

 

Vậy ầm ĩ nữa, dọa sợ con trai , dọa sợ một đứa trẻ còn đang quấn tã, tới lúc đó bề gì, rõ ràng.

 

Vội vàng buông nắm đ-ấm xuống, chạy sang bên cạnh xem một cái.

 

Một đứa bé gái trắng trắng sạch sạch b-éo mập mạp, đang trong tã, tới mức xé ruột xé gan.

 

Mẹ Chu bên cạnh đang cố sức lắc qua lắc , nhưng vô dụng, tiếng ồn ào nãy quá to, đứa trẻ dọa sợ , tới mức đỏ bừng cả mặt, mắt thấy sắp thở nổi , dọa Đơn Dũng vô thức hét lên một tiếng , thấy ánh mắt ghét bỏ của Chu, lúc mới nhận quên sửa cách gọi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tieu-thuyet-tn-toi-ga-cho-anh-chong-sap-chet/chuong-437.html.]

Anh vội vàng đổi cách gọi:

 

“Dì, nhanh, đứa trẻ sắp xảy chuyện , bệnh viện!"

 

Mẹ Chu tin, đứa trẻ một chút thôi mà, gì ghê gớm , cái Đơn Dũng đúng là nổi m-áu ghen tị, một chút cũng thấy con gái bà sống hơn bà.

 

Tức tới mức Chu dậy, giao đứa trẻ cho vợ, ngoài xem cô con gái và Đơn rốt cuộc đang loạn gì.

 

Mẹ Trương trông con vốn dĩ cẩu thả, thấy đứa trẻ một chút gì ghê gớm, bà đặt đứa trẻ giường, đừng để lăn xuống là xong trách nhiệm.

 

Đơn Dũng nhắc mấy , nhận đều là ánh mắt khinh bỉ, đành ngoài.

 

Ngoài gian nhà ngoài, cãi với vợ của thành một đoàn, hai đàn bà già đều động tay, mỗi chiếm một bên khung cửa, chỉ trỏ một cái, dậm chân mắng hai câu, chỉ trỏ một cái, dậm chân đáp trả hai câu.

 

Có qua , dù cũng mất mặt, ít nhất động tay.

 

Anh vội vàng tới phòng phía Tây tìm Chu Lệnh Di đang chải đầu, kéo kéo tay áo cô:

 

“Nhanh, con gái cô sắp thở nổi , cô mau đưa nó bệnh viện xem ."

 

Chu Lệnh Di vội vàng vứt lược, lao tới phòng phía Đông, một cái, đứa trẻ mặt đỏ tai hồng, mắt thấy sắp xong , dọa Chu Lệnh Di hét lên một tiếng, ôm đứa trẻ liền chạy ngoài.

 

Đơn Dũng đứa trẻ xảy chuyện, chồng hiện tại của Chu Lệnh Di vẫn tan về, chống đỡ chuyện , vội vàng giao con trai cho bà nội, đẩy chiếc xe đạp đang dừng ở gian nhà ngoài nhà họ Trương, đuổi theo.

 

Tới bệnh viện lúc, đứa trẻ ngừng thở .

 

May mà cấp cứu kịp thời, sạch khoang miệng và đường hô hấp hút sữa và dịch tiết, hồi sức tim phổi, hô hấp nhân tạo, thở oxy...

 

Cả một bộ quy trình xuống, cũng coi như nhặt mạng cho đứa trẻ từ tay thần ch-ết.

 

Chu Lệnh Di ngoài phòng cấp cứu tình hình bên trong, dọa tới mức cả mềm nhũn mặt đất, mặt xám như tro.

 

Đơn Dũng lúc kích thích cô, nhưng vẫn nhắc nhở cô một tiếng:

 

“Người xưa lắm, cha chuyện thất đức, tổn thương đều là phúc đức của con cái.

 

Chu Lệnh Di, khuyên cô tự giải quyết cho .

 

Cái học vẫn là đừng học nữa, cô cũng đứa bé khổ cực sinh tương lai coi cô là vết nhơ chứ?"

 

Chu Lệnh Di thẫn thờ cửa phòng cấp cứu, cái gì cũng .

 

Hơi thở ngắt quãng của con gái, như rút linh hồn của cô, lúc cô giống như một cái xác thối rữa tê dại.

 

Cho tới khi cửa lớn phòng phẫu thuật mở , nhân viên y tế tháo khẩu trang, bộ lộ vẻ mặt như trút gánh nặng, cô mới giãy giụa bò dậy, lao tới mặt bác sĩ chính, thịch một tiếng quỳ xuống cho .

 

Cộp cộp cộp dập mấy cái đầu, Chu Lệnh Di thấy xe phẫu thuật , vội vàng bò dậy đuổi theo tới phòng bệnh.

 

Giám đốc Trương tan về, liền thấy trong nhà xảy vở kịch lớn như , đứa con gái nhỏ trắng trẻo tròn trịa của ông còn ngừng thở , dọa tới mức mặt xám như tro vội vàng chạy tới bệnh viện.

 

Tới nơi , Chu Lệnh Di đang trong lòng Đơn Dũng .

 

Người đàn ông cô chê bai cô chán ghét , vì cẩn thận và trách nhiệm liên lụy tới thế hệ , cứu mạng một đứa trẻ.

 

Cô dù chán ghét thế nào, cũng vẫn là lòng mang cảm kích với .

 

Cộng thêm việc cô trải qua biến cố lớn của cuộc đời, thực sự cần một bờ vai để dựa giải tỏa, liền màng tới nhiều như nữa.

 

Hiện tại Giám đốc Trương tới , cô vội vàng thẳng , lau lau nước mắt, giải thích:

 

chỉ là dọa sợ , đừng suy nghĩ nhiều."

 

Giám đốc Trương suy nghĩ nhiều, ông tin chồng của Chu Lệnh Di, thấy Chu Lệnh Di bây giờ còn yêu .

 

Thời khắc giao giữa sống và ch-ết , mượn bờ vai một chút gì cả, ông loại hẹp hòi.

 

Ông chỉ thở phào nhẹ nhõm, đứa con gái nhỏ đang theo dõi, thực thực tế tế cảm nhận sự vô thường của sinh mệnh.

 

Ông đóng cửa phòng bệnh , quyết định vẫn là bày tỏ thái độ:

 

“Tranh thủ chồng cô cũng ở đây, chúng hôm nay liền bàn bạc chuyện cô học đại học cho kỹ.

 

thực sự mang con cái và tương lai của chính mạo hiểm, cô nếu thực sự học, chúng ly hôn .

 

Sau cô bay cao bay xa, ghen tị, cô nếu lật thuyền trong mương, cũng đừng tới tìm .

 

thực sự thấy con cái xảy chuyện, dọa tới mức nửa cái mạng cũng còn."

 

Đơn Dũng cũng là ý đó:

 

“Lệnh Di, tuy ân oán với cô, nhưng cũng của con trai xảy chuyện.

 

Chúng đều là vì cho cô, cô tuyệt đối đừng đ-âm đầu ngõ cụt, đem nghĩ thành kẻ .

 

Cô nếu tin, cô hỏi con trai Lữ Viện xem, mất mặt ?

 

Bạn học trong trường nhạo nó, bắt nạt nó ?"

 

Chu Lệnh Di ngạc nhiên tới tột độ, cô tưởng hai gã đàn ông sẽ ầm lên, ngờ tới, từ đầu tới cuối, gã hề chỉ cô thôi.

 

Họ đối mặt với vấn đề cô học đại học, lập trường thế mà thống nhất tới kinh ngạc.

 

Chẳng lẽ thực sự là cô sai ?

 

cô đều tiêu tốn bao nhiêu tiền , hơn nữa cô còn bảo đảm với cô, chắc chắn sẽ tra .

 

chất vấn:

 

“Tại các chịu tin là sẽ chứ?"

 

“Trên đời tường lọt gió.

 

Huống hồ chuyện của cô, đó từng gây đại tự báo ."

 

Đơn Dũng thấy cô cam tâm, đành lời nặng nề, “Cô nếu thực sự , liền dắt con trai về, với nó cô ch-ết , về sẽ cho nó đổi phận, từ nay về , cô còn là nó nữa."

 

 

Loading...