Xuyên Không Tiểu Thuyết TN: Tôi Gả Cho Anh Chồng "Sắp Chết" - Chương 427

Cập nhật lúc: 2026-04-21 13:43:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghĩ chút hối hận, hiện tại Diêu Đào Đào thi đỗ đại học, Diêu Ninh Ninh cũng chỉ kém một chút, thể tưởng tượng, tương lai mấy chị em nhất định sẽ phát triển rực rỡ.

 

Đến lúc đó, chỉ còn và Quảng Nghĩa là hai thằng hề, một thằng ôm một đống con gái, canh giữ cái bụng của Mã Hương Cần, ngây ngô mong chờ một đứa con trai; một thằng lẻ loi một , suốt ngày mua những bài thu-ốc dân gian lạ lùng, chỉ mong ngày nào đó thể xuất hiện kỳ tích, sở hữu khả năng sinh sản.

 

Chỉ sợ đến lúc đó thật, Quảng Nghĩa sẽ cái gì con gái cũng hơn nữa, mà là như , suốt ngày mong ngóng, hy vọng một đứa con trai.

 

Ai...

 

Tào Quảng Nguyên khoảnh khắc thất thần, luôn cảm thấy bi kịch của hai em, lẽ đến từ cái chấp niệm tìm con trai .

 

Bây giờ đầu cũng muộn , cuộc sống dù khổ dù chát, cũng c.ắ.n răng mà sống tiếp.

 

Về đến nhà, đứa con gái nuôi, vẫn cố nặn nụ , giặt tã cho con.

 

Đang bận rộn, Mã Hương Cần hét toáng lên, Tào Quảng Nguyên giật , đặt tã trong tay xuống, chạy xem, bắt đầu trợn mắt, dường như xong .

 

Xong !

 

Hôm nay 27 tháng Chạp, chính là lúc nhà nhà đang chuẩn Tết, chọn đúng thời điểm.

 

còn cách nào, dù thế nào thì cũng là , Tào Quảng Nguyên vội sang nhà bên cạnh gọi Tào Quảng Nghĩa, đưa bệnh viện, xem thử cấp cứu , nhất là kéo đến tháng Hai năm , như tháng Chạp và tháng Giêng đều qua , cũng đến nỗi quá xui xẻo.

 

Hai em xổm ngoài phòng cấp cứu, một thằng hút thu-ốc giảm bớt cảm giác bồn chồn, một thằng vì khả năng sinh sản, tuân thủ y lệnh, chú ý dưỡng sinh, kiên quyết hút.

 

Tào Quảng Nghĩa bước tới, lấy điếu thu-ốc trong tay Tào Quảng Nguyên:

 

“Đừng hút nữa, cẩn thận hút đứa con dị tật."

 

Tào Quảng Nguyên đau khổ vò đầu:

 

“Hôm nay lập xuân, nếu qua khỏi, năm nào lập xuân cũng là ngày giỗ của bà, cũng quá xui xẻo ."

 

“Anh ngu , nhà ngày giỗ theo tiết khí mà tính ?"

 

Tào Quảng Nghĩa trợn mắt.

 

Tào Quảng Nguyên nên lời:

 

“Lời thế, năm nào đến lập xuân, sẽ nhớ đến là ngày giỗ của bà, dù ngày hôm đó khớp, trong lòng cũng sẽ nghĩ như ."

 

“Tùy , bà lúc nào thì , kén."

 

Tào Quảng Nghĩa dạo cả đều ủ rũ.

 

Diêu Đào Đào thi đỗ đại học , nên cảm thấy vui mừng mới đúng, nhưng rõ hơn ai hết, điều đại diện cho và Diêu Đào Đào v-ĩnh vi-ễn thể nữa.

 

Lúc hai em thể cưới cặp chị em , vốn dĩ là gặp vận may ch.ó táp ruồi, hiện giờ, lấy cái gì để sánh với Diêu Đào Đào?

 

Một thằng gần ba mươi, mới đến tổ trưởng phân xưởng, đồ bỏ .

 

Một bên là dung mạo kiều diễm, thanh xuân tươi , sinh viên đại học.

 

Diêu Đào Đào là đám mây thong dong trời, mà là con cá chạch trong vũng bùn đất, đám mây chỉ là gió thổi đến, ngẫu nhiên phản chiếu bóng hình xinh của lên mặt nước của , là tự quý trọng, cứ nhảy nhót trong vũng bùn, cho vũng nước vốn đục ngầu càng trở nên bẩn thỉu nhếch nhác, đến cái bóng của đám mây cũng rõ.

 

Đợi đến khi hồn, đám mây gió thổi về phương xa, v-ĩnh vi-ễn v-ĩnh vi-ễn, còn giao điểm với nữa.

 

Anh buồn, để hoài niệm đoạn hôn nhân ngắn ngủi đó, chuẩn ít bữa nữa cũng xin nuôi một đứa con, đỡ mỗi về, luôn cảm thấy cô đơn lẻ bóng.

 

Người tại cứ kết hôn, cứ sinh con đẻ cái?

 

rõ như sẽ mệt khổ, nhưng vẫn cứ lao như thiêu , sinh sôi nảy nở?

 

Bởi vì nhiều chính là chịu nổi cô đơn, giống như , thà mỗi ngày Diêu Đào Đào c.h.ử.i bới bắt quỳ, còn hơn về nhà chỉ xoong nồi lạnh lẽo đợi .

 

Rất nhanh, cánh cửa phòng cấp cứu mở , nhân viên y tế tiếc nuối lắc đầu, cứu , hãy nén bi thương.

 

Quả nhiên vẫn ch-ết ?

 

Hai em , lặng lẽ thở dài, sáng sớm hôm vội vàng liên hệ nhà tang lễ.

 

Mã Hương Cần phản ứng lớn, dù từ nhỏ sống ở nông thôn, tai mắt thấy, kiêng kỵ nhất mấy chuyện , theo lời , Tết nhất trong nhà già ch-ết, con cháu năm chắc chắn sẽ gặp vận xui.

 

càng nghĩ càng tức, nỡ bỏ cuộc sống trong thành phố, ly hôn về quê, đành tức giận, lo liệu tang lễ, cả cái Tết đều thở ngắn than dài.

 

Tào Quảng Nguyên thực sự chịu nổi, lấy cớ ngõ 6 thông báo cho hai cô con gái về dập đầu thờ tang, cả buổi chiều về.

 

Mã Hương Cần nghi thần nghi quỷ, tưởng Tào Quảng Nguyên ở lỳ bên chỗ Diêu Anh Anh về, lập tức dúi hai đứa con tay Tào Quảng Nghĩa, tìm đến tận nơi gây sự.

 

Kết quả đến ngõ 6, phát hiện trong sân bóng dáng Tào Quảng Nguyên, chỉ mấy chị em nhà họ Diêu, đang hì hì quây quần bánh bao.

 

Ngay cả Diêu M-ông M-ông ở quê cũng đến, bụng cô lớn, một trai một gái cũng ở bên cạnh.

 

Bốn chị em nhà họ Diêu mặt đầy đủ, vui vẻ náo nhiệt.

 

Diêu M-ông M-ông thấy bà đến, lập tức xệ mặt xuống, hỏi:

 

“Bà tìm ai?"

 

Mã Hương Cần lúng túng, trợn mắt:

 

“Tao tìm chị cả mày, bà nội của bọn trẻ ch-ết , bảo chúng nó về dập đầu thờ tang."

 

“Thờ tang tổ tông mười tám đời nhà mày!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tieu-thuyet-tn-toi-ga-cho-anh-chong-sap-chet/chuong-427.html.]

Diêu M-ông M-ông trực tiếp đ-á một cước lên, “Cút cho bà, nhà mày thích ch-ết mấy đứa thì ch-ết, liên quan gì đến chị cả và con của chị .

 

Ly hôn mấy năm , thờ tang kiểu gì thế, còn đến đây gào thét, bà đây đ-á ch-ết mày!"

 

Mã Hương Cần từ nhỏ là loại mặt dày, đ-ánh nh-au c.h.ử.i bới từng chịu thua bất kỳ ai, nhưng hôm nay, bà gặp đối thủ .

 

nuốt trôi cục tức , vung tay định phản kích, kết quả Diêu M-ông M-ông phản ứng nhanh nhẹn, trực tiếp tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay bà , đôm đốp hai cái đ-ánh cho thỏa.

 

Mã Hương Cần trực tiếp đ-ánh cho ngây , đàn bà hung dữ thật, lực lớn, tốc độ nhanh, vững chuẩn ác, đ-ánh xong còn dùng sức đẩy bà một cái, khiến bà ngã xuống đất, đám trẻ xung quanh ha hả, xem bà trò .

 

Mặt bà nóng rát, khóe miệng còn rách da chảy m-áu, thật là t.h.ả.m hại đến tột cùng.

 

Không , bà nuốt trôi cục tức , lập tức bò dậy, liều mạng với Diêu M-ông M-ông.

 

Kết quả kinh động đến Lưu Hoành Vỹ và chú Phạm Văn đang giúp tính sổ trong nhà.

 

Hai đàn ông cùng , một trái một , kẹp lấy Mã Hương Cần, trực tiếp quăng ngoài.

 

Thế là Mã Hương Cần yên phận , đàn ông ở đây, sớm, chuồn thôi chuồn thôi.

 

Hai trong sân, trực tiếp đóng cửa .

 

Lưu Hoành Vỹ bế con trai Diêu M-ông M-ông lên, cân nhắc trong lòng:

 

“Chị hai, phần chia với tòa soạn vấn đề gì.

 

Thật ngờ, chị nhiều tiền như , chị thật sự định mua nhà gần trường học ?"

 

, chị ngóng , bên cạnh trường học xây ký túc xá công nhân mới, trống một mảnh ký túc xá cũ, chuẩn cho thuê bán, đợi chị mua xong, các em thể thường xuyên qua tụ tập, cũng dẫn lũ trẻ lên thành phố mở mang tầm mắt."

 

Diêu Đào Đào cả sân đầy , niềm tiếc nuối duy nhất trong lòng, chính là gia đình Chi Chi ở đây.

 

Đang nghĩ ngợi, ngoài cửa truyền đến một tiếng s-úng, Diêu Đào Đào sợ đến mức ném cả cục bột trong tay, chạy xem chuyện gì.

 

Trước cửa lóe lên một bóng cao lớn thẳng tắp, mặc áo khoác gió, tay cầm một cây gậy gỗ to bằng miệng bát.

 

Diêu Đào Đào kịp là ai, chạy mất, đến nhanh nhanh như gió.

 

Tuy nhiên chiều cao của đối phương thực sự quá kinh , trong , chỉ Kỳ Trường Tiêu và Diêu Vệ Hoa mới tầm vóc khoa trương như .

 

Tuy nhiên thế giới rộng lớn, cái gì cũng , cô cũng suy nghĩ nhiều.

 

Quay đầu , phía đuổi theo một đám cảnh sát hình sự mặc cảnh phục cầm s-úng ngắn.

 

Rõ ràng, là Dương Thụ Minh đang dẫn đội truy bắt hung thủ, Diêu Đào Đào vội lùi trong sân, tránh cản đường họ.

 

Dương Thụ Minh thực chú ý đến cô , nhưng tình huống khẩn cấp, kịp dặn Diêu Đào Đào đóng cửa, vội vàng đuổi theo.

 

Anh thực sự chạy nổi nữa, đến mức để Kỳ Trường Tiêu chạy lên vị trí đầu tiên, chỉ , những khác trong đội cũng đành chào thua.

 

Tiểu Tôn than trời trách đất, ôm bụng kêu gào:

 

“Đội trưởng, cái tên Kỳ Trường Tiêu khi khỏi bệnh khoa trương thế ?

 

Như là lắp tên lửa m-ông , chạy khỏe quá!"

 

Dương Thụ Minh thúc giục:

 

“Bớt nhảm , nhanh lên, đối phương s-úng."

 

Nếu họ chi viện muộn, Kỳ Trường Tiêu sẽ gặp nguy hiểm.

 

Chuyện bắt đầu từ ngày 26 tháng Chạp năm đó, ngày đó Diêu Chi Chi họ đều đến Đông Bắc, liền để và Kỳ Trường Tiêu ở Nghi Thành.

 

Kỳ Trường Tiêu thực thể , nhưng vụ án diệt môn tính chất quá ác liệt, cấp thúc giục phá án nhanh ch.óng, còn cách nào, đành mặt dày, để Kỳ Trường Tiêu ở giúp đỡ.

 

Không ngờ Kỳ Trường Tiêu cũng nghĩ , thở phào nhẹ nhõm.

 

Tuy nhiên, hung thủ xảo quyệt, hiện trường để bất kỳ manh mối nào, hơn nữa ga tàu, bến xe khách đường dài, đều ghi chép hành khách liên quan.

 

Vậy thì chỉ hai khả năng, hoặc là hung thủ bám tàu hỏa về và rời , hoặc là hung thủ trốn , đang chơi trốn tìm với họ.

 

Dù là loại nào, Dương Thụ Minh đều cách nào, đành liên hệ với nơi ở của con trai cả nhà họ Uông , xem bên phát hiện gì .

 

Kỳ Trường Tiêu thấy cứ tiếp tục thế là cách, liền hiến kế cho Dương Thụ Minh.

 

“Mấy năm nay em rảnh rỗi là sẽ cùng Chi Chi đào báu vật ở gần đây, thật đúng là đào ít thứ .

 

Mỗi đào xong, hộp thể dọn sạch thì dọn sạch, dọn sạch thì lấp .

 

Thế , gọi hai , cùng em đào vài cái hộp trống , đó để Trương Vượng giúp, tìm mấy bà cô ông chú nhiều chuyện đó, cứ trong nhà nạn nhân cất một rương báu vật.

 

Thứ bề ngoài đúng là rương báu vật thật, đủ để tin tưởng."

 

Như , chỉ cần con trai cả nhà họ Uông vẫn còn ở gần đây, thì nhất định sẽ nảy sinh sự tò mò đối với rương báu vật .

 

Đến lúc đó cứ phong tỏa hiện trường, để đồ tại chỗ, hung thủ g-iết , phần lớn thể về nơi ở, chắc chắn thiếu tiền.

 

Chỉ cần thiếu tiền, sẽ đ-ánh ý tưởng báu vật, thế chẳng là dẫn dụ ?

 

Dương Thụ Minh đ-ập trán một cái:

 

“Được đấy Tiểu Kỳ, vẫn là đầu óc các trẻ nhanh nhạy, nghĩ cách như nhỉ?"

 

 

Loading...