Xuyên Không Tiểu Thuyết TN: Tôi Gả Cho Anh Chồng "Sắp Chết" - Chương 404

Cập nhật lúc: 2026-04-21 13:32:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tuy nhiên, cứ thế mà bộ đến công xã thì , xa quá, trời nắng gắt thế , lớn thì chứ hai đứa cháu trai nhỏ chắc chắn sẽ khổ sở.

 

Thế là khi dọn dẹp xong, Tiết Lai Nhạc bèn mượn xe máy kéo của đội sản xuất, vặn đội sản xuất cũng đến công xã chở phân hóa học về, tài xế máy kéo thể cho bọn họ nhờ một đoạn.

 

Anh em nhà họ Tào cứ thế dẫn theo em nhà họ Tiết, cùng với hai bé, cùng đến công xã.

 

Cũng thật khéo, lúc đến nơi thì xe buýt lên thành phố tới trạm dừng, Tào Quảng Nghĩa vội vàng mua bốn chiếc vé, gấp rút chạy lên thành phố.

 

Trên xe vặn một phụ nữ mang theo một bé trai lên thành phố khám bệnh, đứa trẻ nép lòng , cứ hừ hừ hừ hừ.

 

Dương Dương thấy, nhịn “oa" một tiếng rống lên:

 

“Ba ơi, con nhớ ."

 

“Đừng nhắc đến con."

 

Tiết Lai Phú lập tức xụ mặt, “Cô là một đàn bà xa yên phận, sớm bỏ rơi các con !"

 

Dương Dương , càng thêm thương tâm, Tào Quảng Nguyên bên cạnh hiểu chuyện gì thấy thế, vội vàng đón lấy đứa trẻ lòng dỗ dành:

 

“Không , chú kẹo đây."

 

Ăn kẹo hoa quả xong, Dương Dương quả nhiên nữa, chẳng mấy chốc tiếng xe buýt lắc lư cho ngủ .

 

Tào Quảng Nguyên ôm Dương Dương, tò mò đ-ánh giá Tiết Lai Phú, hỏi:

 

“Mẹ đứa trẻ thật sự cần chúng nó nữa ?"

 

“Chẳng ?"

 

Tiết Lai Phú thở dài, “Là một đàn bà yên phận, thôi nhắc đến cô nữa, xui xẻo."

 

Tào Quảng Nguyên nhà, Mã Hương Cần suýt chút nữa đói ngất , đó vẫn là Lý Tiểu Nhuế ở vách ngăn thấy cô rên rỉ, mới trong nhà ai chăm sóc cô , bèn giúp cô nấu một bữa cơm trưa.

 

Còn về bà chồng già thể tự lo liệu của Tào Quảng Nguyên, cô chỉ thể dày mặt nhờ Lý Tiểu Nhuế đút cơm hộ một chút.

 

Không còn cách nào khác, Mã Hương Cần đau, sức lực để dậy, ngay cả nước cũng dám uống nhiều, chỉ sợ lúc xuống giường tiểu sẽ động đến vết thương.

 

Cứ thế chịu đựng cho đến khi trời tối, Tào Quảng Nguyên cuối cùng cũng về .

 

Anh sân lớn, dường như đang chuyện với ai đó, vì đúng giờ tan nên trong sân đông , thỉnh thoảng hàn huyên với một câu, còn khách khí giới thiệu:

 

“Đây là nhà , mời đến để chăm sóc Hương Cần ở cữ."

 

Câu giống như tiên nhạc, mang đến một trận mưa rào cho cuộc đời ở cữ đầy đau khổ của Mã Hương Cần.

 

khỏi mong đợi nghĩ, sẽ là cô gái nhà ai đây?

 

Hy vọng là kiểu tính tình , dễ chung sống, đến nỗi chịu một chút uất ức là sướt mướt về nhà mách lẻo nữa.

 

Tốt nhất là giống như Lý Tiểu Nhuế, thấy cô rên rỉ là sẽ chủ động qua giúp đỡ.

 

Đáng tiếc bản Lý Tiểu Nhuế cũng đang mang thai, còn chăm sóc một chị gái tinh thần thất thường, nếu , cô thật sự trực tiếp mời Lý Tiểu Nhuế đến chăm sóc .

 

Đang mơ giữa ban ngày, trong tiếng ồn ào thấp thoáng truyền đến hai giọng quen thuộc.

 

Mã Hương Cần nghi ngờ lầm, theo bản năng chống nửa lên, vểnh tai ngóng.

 

Quả nhiên là lầm , giọng biến mất.

 

Nghĩ nghĩ cũng thấy thể nào, phía nhà ngoại cô sợ nhà họ Tiết gây chuyện nên vẫn luôn giấu giếm tin tức cô tái giá, chỉ kết hôn cho cô về nhà đẻ, mùng hai tháng giêng cũng cho cô về chúc Tết, mà là để em dâu cô một chuyến, mang theo ít đồ Tết về cho bố .

 

Hơn nữa, em dâu cô hỏi thăm rõ ràng , Tiết Lai Phú đang cặp kè thắm thiết với một góa phụ, trong lòng sớm còn cô nữa , loại chịu cô đơn như , cũng tư cách gì để chỉ tay năm ngón với cô , càng thể chạy đến thành phố .

 

tự thuyết phục , xuống nữa.

 

Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân đến đầu cầu thang, Tào Quảng Nguyên gặp Lý Tiểu Nhuế đang xuống lầu mua gia vị, chào một tiếng:

 

“Là Tiểu Nhuế , nào nào, cô , m.a.n.g t.h.a.i thì cẩn thận đấy, để va chạm ."

 

Lý Tiểu Nhuế mỉm , hai nam nữ lạ mặt phía , tò mò hỏi:

 

“Anh Tào, hai vị là?"

 

“Ồ, ."

 

Tào Quảng Nguyên suốt quãng đường giải thích cũng mệt , nhưng vẫn qua với hàng xóm một chút.

 

Lý Tiểu Nhuế ngộ tính thấp, tư thế , đến thăm Mã Hương Cần thì chính là đến chăm sóc Mã Hương Cần, cô mỉm , lo chuyện bao đồng, trực tiếp xuống lầu.

 

Ở phía , Tào Quảng Nguyên nhắc nhở Tiết Lai Nhạc:

 

“Nhạc Nhạc, cô đừng xía chuyện nhà cô , cô một chị điên, c.h.é.m đấy, trêu thì chúng tránh ."

 

Tiết Lai Nhạc chút ngoài ý :

 

“Chị cô mà điên?

 

Bị đàn ông đ-ánh ?"

 

Đây là kiểu phụ nữ điên điển hình nhất mà Tiết Lai Nhạc thấy từ nhỏ đến lớn, hai kiểu còn lượt là mất con, hoặc là đàn ông giam cầm cho khỏi cửa.

 

Mấy năm trong thôn bọn họ cũng một điên đến, điều cô quen, cũng rước họa nên ngóng chuyện bao đồng.

 

Sau đó vẫn là nhắc qua một câu, cô mới đó là từ thôn Dược Vương tới, cụ thể là chuyện gì thì , tóm , Tào đúng, phụ nữ điên nên trêu , cô sẽ cẩn thận một chút.

 

ôm Dương Dương phía , hỏi:

 

“Đến Tào?

 

Phòng nào thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tieu-thuyet-tn-toi-ga-cho-anh-chong-sap-chet/chuong-404.html.]

 

Tào Quảng Nguyên chỉ chỉ cánh cửa khép hờ nhà :

 

“Chính là chỗ đó, nào, mau nhà ."

 

Vừa dứt lời, trong phòng bèn truyền đến tiếng động trầm đục của thứ gì đó rơi xuống đất, kèm theo tiếng rên rỉ của phụ nữ và tiếng của trẻ con, giống như là đồ vật, mà giống như là...

 

Tào Quảng Nguyên giật nảy , sải bước vọt lên phía , đẩy cửa nhà .

 

Anh tuy rằng tức giận, tuy rằng thích con gái, nhưng cũng đến mức mất hết nhân tính, bỏ mặc sản phụ và đứa trẻ lo.

 

Xông căn phòng bên trong kỹ, quả nhiên, là Mã Hương Cần ngã xuống đất , là va đứa trẻ là cùng ngã xuống, đứa trẻ đang ở trong lòng cô oa oa lóc.

 

Tào Quảng Nguyên vội vàng cúi , bế cô lên, hiên tại vóc dáng cao lắm, mà Mã Hương Cần vóc dáng lùn, khung xương cũng to, lúc m.a.n.g t.h.a.i kiêng khem mà ăn uống vô độ, dẫn đến việc đỏ bừng cả mặt cũng bế nổi đàn bà , đành hô lên một tiếng:

 

“Quảng Nghĩa, mau, qua giúp một tay, chị dâu chú đau, ngã ."

 

Mã Hương Cần sớm thấy giọng của Tiết Lai Nhạc , chính là trốn cô em chồng cũ , nhất thời sốt ruột động đến vết thương, lúc mới ngã.

 

dám để khác , vội vàng đẩy Tào Quảng Nguyên :

 

“Trên m-áu, còn quần nữa, ngoài, mau ngoài."

 

Tào Quảng Nguyên để cô ngã vấn đề gì, kiên trì :

 

“Không , em trong nhà, đợi chú giúp khiêng cô lên giường mới bảo chú ."

 

Mã Hương Cần suýt chút nữa tức ch-ết, một tay đẩy , c.ắ.n c.h.ặ.t răng dậy, chuẩn tự đóng cửa.

 

Nào ngờ lúc Tiết Lai Nhạc thấy giọng của cô , vội vàng Tiết Lai Phú một cái, Tiết Lai Phú vì quá mức kinh ngạc nên sững sờ ở đó , giống như một khúc gỗ , Tiết Lai Nhạc đành ôm Dương Dương tới cửa gian phòng bên trong.

 

Còn đàn bà bên giường là ai, Dương Dương trong lòng cô tinh mắt, thấy ruột rời nhà hơn một năm, nhịn “oa" một tiếng rống lên:

 

“Mẹ!

 

!

 

Cô ơi, con !"

 

Tiết Lai Nhạc quả thật thể tin nổi, cô đẩy Tào Quảng Nghĩa đang ở cửa , tiến gần vài bước, vặn thấy Mã Hương Cần đang định tới đóng cửa, trắng b-éo, xem ăn uống .

 

Bốn mắt , cô em chồng và chị dâu cũ đều sững sờ ở đó, thù mới hận cũ, đồng loạt dâng lên trong lòng.

 

Tiết Lai Nhạc sắp tức nổ phổi , lập tức quát lên:

 

“Anh, mau đây , mau để Đại Hải qua xem thử, nó quả nhiên cần nó nữa !

 

Đã sinh con với đàn ông khác !

 

Em mà, hơn một năm trời cũng thấy về, đây là bao nhiêu tuyệt tình chứ, hai đứa con trai ruột cũng cần, hóa là chạy lên thành phố hưởng phúc !

 

nhổ !

 

Mã Hương Cần cái đồ đàn bà xa hổ, cô xứng với !

 

Làm xứng với hai đứa con trai của cô!"

 

Mã Hương Cần thầm nghĩ xong , nếu để em nhà họ Tào , những ngày của cô cũng coi như kết thúc, vội vàng kéo Tiết Lai Nhạc một cái, lấp l-iếm cho qua:

 

“Cô bậy bạ gì đó, quen cô, cô nhận nhầm ?"

 

Tiết Lai Nhạc mới chiều chuộng cô , chị dâu dẫn cô trộm cá của đội sản xuất, phát hiện bèn đẩy cô xuống ao cá, bỏ mặc cô chạy mất, cuối cùng hại cô đội trưởng bắt , thông báo phê bình loa phát thanh của đội suốt một tháng trời.

 

sẽ bao giờ tin lời dối của Mã Hương Cần nữa!

 

Lập tức hất tay Mã Hương Cần , đặt Dương Dương xuống đất, xoay ngoài, tìm trai và Đại Hải .

 

Tào Quảng Nguyên ở bên cạnh não bộ sắp bốc hỏa , đây rốt cuộc là chuyện gì ?

 

Sao hiểu gì hết thế !

 

Anh Dương Dương mặt đầy nước mắt, Tiết Lai Nhạc đầy phẫn nộ, cuối cùng ánh mắt rơi Mã Hương Cần đang bất an, trong đầu lóe lên những vết rạn da cái bụng to của cô , đột nhiên cái gì cũng đều hiểu rõ.

 

Một trận choáng váng ập đến, lảo đảo ngã giường, hai đứa con trai của , đứa con gái trắng trẻo mập mạp của , đột nhiên nước chua dâng trào, thể dậy, đẩy xông ngoài, chạy đến chỗ bể nước nôn thốc nôn tháo.

 

Trong phòng, Tiết Lai Phú cũng cảnh tượng mắt cho gấp giận, nhưng nhanh ch.óng nhận , Tào Quảng Nguyên xui xẻo vẫn còn bịt mắt, nghĩ đến năm ngoái vì Tào Quảng Nghĩa đột nhiên tìm tới cửa hỏi thăm chuyện của , cái gì cũng đều hiểu rõ.

 

Tào Quảng Nghĩa chắc là thù oán với Tào Quảng Nguyên, nhưng để lộ sự thù hận lên mặt, cho nên đặc biệt sắp xếp một màn kịch mời đến chăm sóc ở cữ .

 

Phải rằng, Tào Quảng Nghĩa chút thủ đoạn đấy.

 

Cục diện hiện tại, cũng ầm ĩ lên để hai bên đều khó coi, dù em nhà họ Tào cũng là công nhân chính thức của xưởng thực phẩm phụ, để chút mặt mũi cho , hai đứa con trai của còn thể nhờ vả đôi chút.

 

Thế là kéo Tiết Lai Nhạc, lắc đầu, bảo cô đừng nữa.

 

Tiết Lai Nhạc phục nha, còn quát tháo thêm vài câu, Tiết Lai Phú đành kéo cô gian ngoài, dặn dò một hồi như thế như thế nọ.

 

Tóm , bán Tào Quảng Nghĩa, còn về việc chăm sóc Mã Hương Cần ở cữ, đương nhiên cũng chăm sóc tiếp.

 

Vừa mùa hè nóng bức, trong thành phố bán kem que, cứ để hai đứa con trai ở đây hưởng mấy ngày phúc .

 

Anh xoay ngoài, tìm một chiếc khăn mặt, đến chỗ bể nước đưa cho Tào Quảng Nguyên, còn từ túi quần móc nửa bao thu-ốc l-á rẻ tiền, rút một điếu đưa cho Tào Quảng Nguyên.

 

Anh khuyên nhủ:

 

“Anh bạn, chuyện chút khó tiếp nhận, đừng , ngay cả cũng ngờ tới sẽ như .

 

Tuy nhiên, chuyện xảy , ầm ĩ ngược chỉ cho chê , là hai em chúng xuống, bàn bạc kỹ xem chuyện giải quyết thế nào.

 

Anh yên tâm, chỉ cần để đứa trẻ chịu uất ức, cái gì cũng bằng lòng phối hợp."

 

 

Loading...