Xuyên Không Tiểu Thuyết TN: Tôi Gả Cho Anh Chồng "Sắp Chết" - Chương 403

Cập nhật lúc: 2026-04-21 13:29:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cái nắng mùa hè gắt, Tào Quảng Nguyên do dự giây lát vẫn theo.

 

Cũng nảy sinh nghi ngờ nhưng nghĩ , đến mức đó , hôm nay đứa em dội cả xô nước ớt mặt mà còn phát tác, đối xử với đứa em cũng đủ chứ?

 

Cho dù hôm qua cãi một trận thì cũng thực sự đem chuyện Tào Quảng Nghĩa ly hôn rêu rao.

 

Chỉ là đe dọa một chút thôi mà, ai lúc cãi mà chẳng vài câu khó chứ?

 

nhanh tự trấn an , tiếp tục về phía , lầm bầm:

 

“Chú bảo xem, là già lẩm cẩm , chị dâu chú mới m.a.n.g t.h.a.i bà tính toán cái gì mà sơ đồ Thanh cung, bảo cái t.h.a.i chắc chắn là con trai, kết quả thì ?

 

thực sự sắp tức ch-ết mất.

 

Hay là thế , dù chú cũng con, đợi con bé cai sữa thì chú bế về nuôi , Đào Đào chẳng cũng dắt theo một đứa cháu ngoại , hai coi như hòa ."

 

Tào Quảng Nghĩa khỏi lạnh, còn dám dòm ngó Diêu Đào Đào cơ ?

 

Đều quậy cho chia tay còn giả vờ vô tội cái gì chứ?

 

Hơn nữa, trai đem con cho là thực sự vì cho , là vì sợ bà của họ liệt giường lâu ngày bỏ tiền chăm sóc đây?

 

Anh nhịn mà mỉa mai:

 

“Anh thôi , cẩn thận kẻo đem con cho tổn âm đức, cả đời sinh nổi con trai ."

 

Tào Quảng Nguyên lập tức im bặt, thế hệ đúng thật là một cách mê tín, bảo rằng đem con đẻ cho chính là đem phúc khí cho.

 

Mẹ cũng từng kể một vài câu chuyện về những gia đình sinh con trai nên nhận nuôi một đứa con gái, nhanh đó sinh con trai.

 

Mà trong những câu chuyện như thì gia đình bỏ rơi con gái thường chẳng kết cục gì, hoặc là con cháu hiếu thuận, hoặc là phá gia chi t.ử nghèo rớt mồng tơi, hoặc là ch-ết sạch sành sanh luôn, kết cục vô cùng thê t.h.ả.m.

 

Điều giống với việc khi ly hôn ruột mang con , Tào Quảng Nguyên dám đ-ánh cược, chỉ đành thở dài một tiếng, chẳng sinh đến đứa thứ mấy mới con trai đây.

 

Mặc kệ , cứ chăm sóc cái cữ cho Mã Hương Cầm cho , xin nghỉ, ngoảnh ngoảnh thấy cái của nợ thứ ba suốt ngày chắc tức ch-ết mất.

 

Rất nhanh đó, Tào Quảng Nghĩa dừng cửa một gia đình, ở nông thôn thời chẳng mấy nhà tiền xây tường bao, cho dù những nhà kỹ tính thì cũng đều dùng cái gì mà tre nứa, lau sậy một cái hàng rào để ngăn một chút.

 

Nhiều nhà hơn nữa còn lười chẳng buồn những thứ che chắn như , cứ thế ba gian đất nền xây lên ba gian nhà gạch đất trộn lẫn, cộng thêm một gian bếp dựa phía đông hoặc phía tây trong sân, cạnh bếp đào một cái giếng, để một chút gian để phơi quần áo rửa rau, những chỗ khác đều dùng để trồng rau .

 

Cho nên Tào Quảng Nghĩa chẳng cần gõ cửa, cứ thế ở đường làng cạnh vườn rau mà hét lên:

 

“Anh Lai Phú nhà ?"

 

Tiết Lai Phú là đàn ông đầu tiên của Mã Hương Cầm, chung sống với ít năm, hiện giờ Mã Hương Cầm về nhà ngoại bặt vô âm tín, liền qua với một đàn bà góa trong làng, tạm thời vẫn kết hôn.

 

Những lao động chính ban ngày ngoại trừ giờ cơm trưa và giờ nghỉ ngơi thì những lúc khác đều đang việc ngoài đồng.

 

Tào Quảng Nghĩa đến đúng lúc thật, hơn một giờ chiều đúng lúc kết thúc giấc ngủ trưa, đang chuẩn đồng, Tiết Lai Phú đó vốn dĩ tỉnh , đang tựa đầu giường định chợp mắt thêm một hai phút nữa, thấy gọi liền vội vàng đáp một tiếng:

 

“Có nhà đây, ai đấy?"

 

Tào Quảng Nghĩa tự báo tên tuổi mà hỏi ngược :

 

“Đại Hải và Dương Dương nhà ?

 

Cùng đây , chuyện bàn bạc với ba cha con ."

 

Tiết Lai Phú , thấy cả việc hai đứa con trai thì chắc chắn là quen, vội vàng xỏ đôi dép cỏ .

 

Đứng ở cửa gian chính một cái, hầy, chẳng là Tiểu Tào đây ?

 

Năm ngoái Tiểu Tào từng đưa vợ đến đây một , còn mang cho hai đứa nhỏ nhà bao nhiêu là đồ chơi và trái cây nữa.

 

Tiết Lai Phú rào cản đạo đức gì cả, ai cho lợi lộc thì lời , còn tưởng Tào Quảng Nghĩa đến để tặng quà hỏi thăm tin tức, vội vàng sang phòng bên cạnh, lôi hai đứa con trai từ trong lòng bà già , mỗi nách kẹp một đứa, hồng hộc hồng hộc sân, đặt hai đứa trẻ xuống hì hì Tào Quảng Nghĩa.

 

“Là chú em, hôm qua Dương Dương còn hỏi đấy, bảo là bao giờ thì cái chú mới đến?"

 

Tiết Lai Phú vỗ m-ông hai đứa con trai một cái, bảo chúng chào lớn.

 

Đại Hải sáu tuổi vội vàng chào một tiếng chú ạ, Dương Dương bốn tuổi vẫn còn đang ngái ngủ, kịp chào, mãi đến khi m-ông vỗ thêm một cái nữa mới miễn cưỡng chào một tiếng chú, bé mơ màng Tào Quảng Nghĩa, hỏi:

 

“Cô xinh ạ?"

 

Lần Tào Quảng Nghĩa đến đây đương nhiên cũng tay , xách một túi lưới đào mật, trong cái túi vải bạt đeo chéo còn đựng một ít đồ chơi.

 

Anh lấy đồ :

 

“Cô bận , cô sẽ đến thăm các cháu."

 

Dương Dương rốt cuộc vẫn còn nhỏ, thấy đồ ăn ngon và đồ chơi là lập tức lên tinh thần ngay, vội vàng lao đến ôm lấy chân Tào Quảng Nghĩa, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay lên, nịnh nọt:

 

“Chú quá, còn hơn cả chú ruột của cháu nữa."

 

Tào Quảng Nghĩa thầm nghĩ trong lòng, điều đó là đương nhiên , tròn một chút thì cũng xấp xỉ là một chú còn gì.

 

Anh Đại Hải hướng nội, lấy một quả đào mật từ trong túi lưới nhét tay đứa trẻ, hỏi:

 

“Cô út của Đại Hải cháu?"

 

“Chú hỏi Nhạc Nhạc , Nhạc Nhạc đến nhà cả giúp trông con , ở cùng ."

 

Tiết Lai Phú đứa con trai lớn của ít nên tranh lời trả lời, gian chính khiêng một cái ghế băng dài , “Tiểu Tào, chú đến chẳng ăn miếng cơm nào , hôm nay ở đây ăn bữa cơm tối nhé?"

 

“Thôi Lai Phú, trong nhà bận lắm, xong chuyện là ngay."

 

Tào Quảng Nghĩa , cúi lấy đồ chơi trong túi , mua hai khẩu s-úng phun nước bằng nhựa, còn hai chiếc cầu lông gà, một nắm bi ve.

 

Tiết Lai Phú hớn hở mặt:

 

“Vậy thì đúng là may thật, nhất định đến sớm một chút, dù cũng ăn một bữa cơm, đúng Tiểu Tào, bên cạnh chú đây là?"

 

“Đây là trai , đều là em cả."

 

Tào Quảng Nghĩa mờ ám, khi xuống liền giới thiệu với trai một chút, “Anh cả, Lai Phú cùng tuổi với đấy, là con thứ tư trong nhà, một chị gái và hai trai, còn một em trai và một em gái nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tieu-thuyet-tn-toi-ga-cho-anh-chong-sap-chet/chuong-403.html.]

 

Hôm nay đưa đến đây chính là định nhờ em gái qua chăm sóc chị dâu ở cữ."

 

Tào Quảng Nguyên cho ngẩn ngơ, hỏi:

 

“Nhà thực sự là nhà ?

 

Tên là gì thế?

 

Sao bao giờ nhỉ?"

 

Tào Quảng Nghĩa để ý đến câu hỏi của , đầu :

 

“Anh Lai Phú, trả lương cho Nhạc Nhạc, mỗi tháng ba mươi đồng, nhờ cô chăm sóc chị dâu ở cữ, giúp gọi cô một tiếng nhé."

 

Tiết Lai Phú , chuyện mà, mỗi tháng ba mươi đồng cơ đấy!

 

Vội vàng nhà gọi bà già dậy, bảo bà gọi .

 

Bản thì bê một cái ghế đẩu, bóng cây đối diện với Tào Quảng Nghĩa, tay cầm một cái quạt nan, hỏi:

 

“Người em, gọi , chú mau cho , ở thành phố các chú rốt cuộc là nghề gì mà tay hào phóng thế?"

 

Tào Quảng Nghĩa :

 

với trai đều ở xưởng thực phẩm phụ, công nhân chính thức."

 

“Ồ, hèn chi.

 

Lần chú đến thấy chú ăn bất phàm, cái là ngay là đại sự ."

 

Tiết Lai Phú chẳng văn hóa gì nhưng nịnh hót.

 

Tào Quảng Nghĩa hưởng thụ, hỏi:

 

“Chuyện Nhạc Nhạc chắc là bằng lòng chứ nhỉ?

 

Nếu cô chịu, lát nữa phiền Lai Phú giúp khuyên nhủ cô một chút.

 

Nếu Lai Phú yên tâm thì trả tiền luôn, đưa thêm mười đồng tiền xe cộ nữa, tránh để lo lắng."

 

Tiết Lai Phú , :

 

“Nói lời đó thì khách sáo quá .

 

Chúng đều quen thế đúng , chăm sóc chị dâu chú cũng là chuyện nên mà.

 

em gái vẫn gả chồng, tiền để nó tích góp của hồi môn cũng , cho nên sẽ khách sáo với chú ."

 

“Đó đều là chuyện nên mà."

 

Tào Quảng Nghĩa sảng khoái, trực tiếp lấy bốn tờ mười đồng đưa cho Tiết Lai Phú, hỏi thêm:

 

“Có thể sắp xếp một tìm đội sản xuất xin nghỉ nửa ngày ?"

 

“Xin nghỉ?"

 

Tiết Lai Phú hiểu, chẳng bảo Nhạc Nhạc qua chăm sóc ở cữ ?

 

Liên quan gì đến khác chứ?

 

Tào Quảng Nghĩa giải thích:

 

“Xin nghỉ thể cùng chúng thành phố, là đưa Nhạc Nhạc qua đó, cũng là để Nhạc Nhạc tự xác nhận một chút.

 

Mặc dù với trai hỏi lòng thẹn, nhưng Nhạc Nhạc dù cũng gả chồng mà, cứ để tận mắt một cái mới yên tâm."

 

Cũng đúng thôi, Tiết Lai Phú suy nghĩ một chút hỏi:

 

“Nếu chú chê thì để cho, đúng lúc hai đứa con trai lớn ngần mà vẫn thành phố nào, đưa chúng mở mang tầm mắt, ngày mai về."

 

Ồ, Tào Quảng Nghĩa đúng thật là cầu còn .

 

Anh đáp:

 

“Vậy thì quá, xin nghỉ thêm một ngày nữa , tối nay cứ ở nhà khách, chi phí bao hết, đợi đến ngày mai đưa bách hóa quốc doanh dạo một vòng, mua cho hai đứa nhỏ hai bộ quần áo mới."

 

“Ồ, thì ngại quá."

 

Tiết Lai Phú miệng thì nhưng trong lòng thì sướng rơn, vội vàng kéo hai đứa nhỏ đang chơi đồ chơi :

 

“Nhanh lên, cảm ơn chú ."

 

Đại Hải thì ngoan ngoãn, vội vàng ngẩng đầu một tiếng cảm ơn, Dương Dương mải chơi, chẳng thèm để ý đến, ông bố đ-á cho một cái, ngã nhào cả m-ông xuống đất.

 

Tào Quảng Nguyên vô cùng ngưỡng mộ cái Tiết Lai Phú , tận hai đứa con trai, vội vàng kéo Dương Dương ngã dậy, ôm lòng:

 

“Lai Phú , trẻ con còn nhỏ, đừng suốt ngày đ-á nó thế."

 

Tiết Lai Phú gãi gãi gáy, khì khì chẳng gì.

 

Tào Quảng Nghĩa ở bên cạnh vẻ mặt cũng lộ điều gì, chỉ trò chuyện với Tiết Lai Phú vài câu chuyện thường ngày, hỏi xem dạo việc đồng áng bận rộn .

 

Đang chuyện thì Tiết dẫn cô con gái út đến, là một cô gái mười chín tuổi, tết hai b.í.m tóc đuôi sâm, cái áo sơ mi chắc là chật nên bó sát lấy nửa căng tròn, trông xinh xắn hơn Mã Hương Cầm nhiều.

 

Nhìn thấy Tào Quảng Nghĩa liền gọi một tiếng Tào.

 

Cả nhà họ đến giờ vẫn tin Mã Hương Cầm tái giá, còn tưởng Mã Hương Cầm đang mẩy ở nhà ngoại, đợi họ đến hết đến khác đón về cơ.

 

Đương nhiên trong những mặt ở đây thì một là chồng hợp pháp của Mã Hương Cầm .

 

Tóm , Tào Quảng Nghĩa hai đến đây đều mua đồ ăn, tặng đồ chơi nên nhà họ Tiết ấn tượng cực kỳ với .

 

Cô Tiết Lai Nhạc càng nhiệt tình hơn nữa, giữa giàn dưa chuột trong sân nhà dạo một vòng, hái hai quả dưa chuột xanh mướt mang qua, dùng nước giếng rửa sạch đưa cho hai em nhà họ Tào mỗi một quả.

 

Chào hỏi khách quý xong, Tiết Lai Nhạc liền thu dọn đồ đạc, mang theo hai bộ quần áo để lên đường ngay.

Loading...