Xuyên Không Tiểu Thuyết TN: Tôi Gả Cho Anh Chồng "Sắp Chết" - Chương 385

Cập nhật lúc: 2026-04-21 13:23:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh , em đều hiểu mà, thật đấy."

 

Diêu Chi Chi nghiêm túc trai , chính là và chị dâu sớm nhận sự bất thường của Diêu Tinh Tinh, cũng chính là , vì vạch trần bộ mặt thật của Diêu Tinh Tinh mà thương, lỡ dở công việc.

 

Chị dâu bao giờ tính toán những chuyện với cô cả, cô vẫn luôn ơn hai vợ chồng họ.

 

Cô vội vàng an ủi:

 

“Anh cứ yên tâm, em và chị hai trong lòng đều rõ, bố dưỡng già, chúng em sẽ bỏ thêm chút sức lực.

 

Còn về năm , cũng đến lượt em và chị hai đưa bố về thăm ."

 

Diêu Vệ Quốc ôm lấy cái ca để sưởi tay:

 

“Ây, lời như , chị hai em hôn nhân lận đận, con cái đông, cũng thương cô mà, bố giúp đỡ nhiều hơn một chút cũng là lẽ đương nhiên.

 

Em nhớ kỹ nhé, chúng em ruột thịt, đừng tính toán những chuyện mất , sứt mẻ tình cảm.

 

Chỉ cần bố khỏe mạnh bình an, những thứ khác đều quan trọng.

 

Còn về phương diện tiền bạc, ai tiền thì đóng góp nhiều hơn, ai tiền thì đóng góp ít hơn, tấm lòng thành là ."

 

“Vâng."

 

Diêu Chi Chi gật đầu, cả lên tiếng , thì sẽ nhắc đến chuyện nữa, thật sự đến lúc bố cần hưởng tuổi già, cô tin rằng bốn em họ đều sẽ đùn đẩy trách nhiệm .

 

Hai đến cái sân nhỏ ven hồ, lúc đến nơi thì thấy Diêu Đào Đào cũng ở đó.

 

Cô vẫn khá ngại ngùng, thấy Diêu Vệ Quốc, liền gượng chào hỏi:

 

“Anh cả đến ạ."

 

“Chào cô."

 

Diêu Vệ Quốc em gái quan hệ khá với Diêu Đào Đào , cũng Diêu Đào Đào đang việc cho em gái, nên khó cô.

 

Diêu Đào Đào đến để nộp bản thảo trưng cầu cho tạp chí.

 

chút bất lực:

 

“Chi Chi, cái hòm thư của em nên ổ khóa khác , chìa khóa của chị gãy trong lỗ khóa , chẳng còn cách nào khác, đành đợi em về, tận tay đưa bản thảo cho em."

 

“Vâng, trưa nay em sẽ mua ổ khóa về .

 

Ngồi ạ, bây giờ em xem qua bản thảo một lượt luôn."

 

Hôm nay là ngày nghỉ, Diêu Chi Chi đến đơn vị, dứt khoát việc tại nhà luôn.

 

Diêu Vệ Quốc thấy cô đang bận, bèn dẫn Tiểu Tinh Tinh và Tiểu Nguyệt Lượng cùng cái sân phía tìm các chị chơi đùa.

 

Sau khi Diêu Vệ Quốc , dây thần kinh căng thẳng của Diêu Đào Đào mới giãn .

 

Diêu Chi Chi chút :

 

“Sao thế ạ?

 

Anh cả em đáng sợ đến ?"

 

“Em hiểu ."

 

Diêu Đào Đào thầm thở dài, cảm giác tội đó theo suốt đời, ngay cả mỗi đối mặt với Chi Chi, cô đều thấy khó chịu.

 

Chẳng qua là tình cảm chị em mười tám năm chiến thắng cái lòng tự trọng mong manh của cô, cô vẫn mặt dày mà đến đây.

 

nỡ.

 

đối diện Diêu Chi Chi, yên lặng cầm lấy một cuốn sách lên xem.

 

Rất nhanh, Diêu Anh Anh tìm đến, gọi:

 

“Đào , em mau qua đây một chút, Ninh Ninh lúc mua thức ăn đắc tội với vợ hai của Tào Quảng Nguyên , cái mụ đàn bà đanh đ-á đó ghê gớm lắm, đ-ánh Ninh Ninh , còn đang loạn ở chợ nữa.

 

Chị bây giờ báo công an, em mau chợ giúp Ninh Ninh ."

 

Cái gì?

 

Oan gia ngõ hẹp đến ?

 

Diêu Đào Đào vội vàng đặt sách xuống:

 

“Chi Chi, lát nữa , cô cứ bận việc của cô nhé."

 

Diêu Đào Đào Mã Hương Cần hạng , Ninh Ninh mà đối đầu với mụ xoa đó thì chắc chắn sẽ chịu thiệt lớn, vội vàng hớt hải chạy chợ.

 

Đến nơi, Diêu Ninh Ninh đang Mã Hương Cần ấn xuống đất, dậy nổi.

 

Tội nghiệp Diêu Ninh Ninh, đợt vì bảo vệ Kim Đậu và Kim Hoa mới đ-ánh xong, ngờ đến thành phố còn bắt nạt.

 

Vết bầm tím mặt mới tan gần hết, giờ thương nữa , chỗ xanh chỗ tím, mà Diêu Đào Đào bốc hỏa, xông lên tát cho Mã Hương Cần hai cái tát nảy lửa.

 

Mã Hương Cần căn bản sợ Diêu Đào Đào, Tào Quảng Nguyên với mụ , phụ nữ ly hôn với Tào Quảng Nghĩa từ lâu , chẳng qua là Tào Quảng Nghĩa khí phách, ly hôn mà rời nhà, vẫn cứ quấn lấy phụ nữ mà thôi.

 

Đã như thì tính là chị em dâu của mụ, chẳng kiêng dè cả.

 

Lập tức giơ tay lên định tát trả Diêu Đào Đào.

 

Diêu Đào Đào đang nắm đằng chuôi của Mã Hương Cần đây, chẳng thèm sợ hãi gì cả, chộp lấy cổ tay Mã Hương Cần, lạnh :

 

“Họ Mã , đừng điều, bà cô đây những chuyện bẩn thỉu cô quê đấy!

 

Vốn dĩ bà cô đây tính toán với cô, ngờ cô vô sỉ đến mức , dám đ-ánh em gái .

 

Vậy thì đừng trách khách khí!"

 

Mã Hương Cần xong, trong lòng khỏi giật thót một cái, cái bộ mặt hung hăng của mụ lập tức thu liễm đôi chút, mụ ngơ ngác Diêu Đào Đào, cân nhắc cân nhắc xem phụ nữ rốt cuộc là đang dọa dẫm là thật sự chuyện gì.

 

Mụ vẫn mang thai, trói c.h.ặ.t Tào Quảng Nguyên, dám gây chuyện gì khó coi lúc .

 

Lập tức hạ cái tát đang giơ lên xuống, ngay cả con cá diếc mụ cướp từ tay Diêu Ninh Ninh cũng ném trả cho Diêu Ninh Ninh.

 

Mụ lấy lòng:

 

“Hóa là em gái cô , sớm, tội, đều là một nhà cả, sẽ tính toán chuyện cô tranh cá với nữa."

 

Nói xong, mụ cúi xách giỏ thức ăn của định rời .

 

Lại Diêu Đào Đào chặn , lạnh :

 

“Đã thấy vô liêm sỉ , thấy ai vô liêm sỉ như cô, ăn cướp la làng, chơi đấy nhỉ!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tieu-thuyet-tn-toi-ga-cho-anh-chong-sap-chet/chuong-385.html.]

Em gái nhát gan sợ phiền phức nhất, con bé mà thèm tranh cá với cô ?

 

Hay là chúng hỏi thử các bác các cô bán cá bán rau xung quanh đây xem rốt cuộc là ai cướp cá của ai nhé?"

 

Bà bác từng chịu thiệt lập tức phụ họa:

 

thể chứng, là em gái cô đến , cá xong xuôi , cô đến cướp của em gái cô, đang vội, em gái cô trả tiền , gây chuyện nên bảo cô trả tiền , kết quả cái mụ Tiểu Mã cứ đòi đưa thiếu hai xu, em gái cô chịu, cô liền tay đ-ánh ."

 

đấy, cái mụ Tiểu Mã chỉ một cướp đồ của khác , rõ ràng là khác trúng , cô cứ đòi ép mua ép bán, thật thể lý giải nổi."

 

Một ông chú bán củ cải bên cạnh cũng phụ họa theo.

 

Ngay đó, những khác cũng lượt chứng, đúng là cái mụ Mã Hương Cần mà.

 

Diêu Đào Đào thấy, những tiểu thương ở các công xã trong chợ đều chịu khổ vì Mã Hương Cần từ lâu , thì chi bằng nhân cơ hội mà dập tắt hẳn mụ xoa , để mụ bao giờ dám nhảy nhót nữa.

 

Thế là Diêu Đào Đào lớn tiếng :

 

“Cảm ơn các bác các cô, lát nữa đồn công an đến, còn xin chứng cho em gái cháu."

 

Mọi lượt gật đầu, bảo cô đừng lo lắng, đều ghét cay ghét đắng cái mụ Mã Hương Cần , nhất là để đồn công an đến đưa mụ giam vài ngày cho chừa cái thói đó .

 

Mã Hương Cần thấy sắp chịu thiệt lớn, đầu định chạy.

 

Diêu Đào Đào thể buông tha cho mụ , kéo cho bằng đến lúc của đồn công an tới mới thôi!

 

Lập tức túm lấy cánh tay mụ, đe dọa:

 

“Cô dám , dám đem những chuyện xa của cô rêu rao ngoài đấy!

 

Không tin thì chúng cứ chờ mà xem!"

 

Mã Hương Cần tức ch-ết , ướm lời:

 

“Cô bậy bạ gì đó, gì cô ?

 

Đã , là em gái cô, còn xong dứt thế hả!"

 

Diêu Đào Đào khỏi lạnh, mắt chằm chằm bụng mụ, :

 

“Vậy ?

 

Vậy thấy hai đứa tên Nguyên Bảo và Đồng Bản , cũng xông lên tẩn cho chúng một trận mới , dù cũng quan hệ giữa chúng và cô mà."

 

Mã Hương Cần sợ đến mức hít ngược một khí lạnh, lập tức ngoan ngoãn hẳn, mặt mụ xám xịt, cứng đầu :

 

“Đào , chuyện hôm nay đều là chị dâu , cô đại nhân đại lượng, nể mặt Quảng Nghĩa mà tha cho chị một nhé.

 

Nếu thật sự , chị bồi thường tiền, chị quỳ xuống dập đầu xin em gái cô!"

 

Nói đoạn định quỳ xuống, Diêu Đào Đào cũng ngăn cản, Diêu Ninh Ninh mới bò dậy, hỏi:

 

“Có chỗ nào gãy xương ?"

 

Diêu Ninh Ninh lắc đầu, Mã Hương Cần ấn cô xuống đất, chuyên nhằm mặt cô mà đ-ánh, vết thương gì.

 

Diêu Đào Đào xót xa vô cùng, vốn định lau vệt m-áu nơi khóe miệng cô, nghĩ nghĩ thôi bỏ , để công an xem thử, đều chảy m-áu đây !

 

Rất nhanh, lão Hà và Tiểu Kim chạy đến, thấy là Mã Hương Cần, thật sự cạn lời, lão Hà tìm hiểu tình hình một chút, trực tiếp còng tay đưa .

 

Cái mụ Mã Hương Cần thật là co duỗi, đến đồn công an liền lập tức thành khẩn nhận , đảm bảo sẽ bao giờ dám nữa.

 

Lão Hà vốn dĩ chuẩn sẵn một bụng lời giáo huấn thuyết phục, chẳng đất dụng võ.

 

Chỉ đành mắng mỏ mụ vài câu ngoài.

 

Anh tìm đến Thang Phượng Viên, hỏi:

 

“Trưởng đồn, phụ nữ thái độ nhận , còn giam ?"

 

“Giam, đây thứ năm , giam chừa !"

 

Thang Phượng Viên cũng chịu hết nổi , từ khi cái mụ Mã Hương Cần gả về đây, khu chợ bên bao giờ yên .

 

Mấy cân nhắc đến việc của Tào Quảng Nguyên cần chăm sóc nên giam giữ Mã Hương Cần, nhưng cái mụ Mã Hương Cần ngày càng quá đáng, giam .

 

Còn về bà cụ trúng gió mồm miệng méo xệch , thì để Tào Quảng Nguyên tự xin nghỉ mà chăm sóc .

 

Mã Hương Cần cuống cuồng, gào lên:

 

“Lão Hà, ngoan ngoãn nhận , còn đủ phối hợp ?

 

Hay là thả , vạn nhất chồng mệnh hệ gì thì đây?"

 

Lão Hà thèm để ý, đưa mụ đến cục công an, theo quy trình, trại tạm giam mà ở.

 

Diêu Đào Đào tin, khỏi thở phào nhẹ nhõm.

 

Cô đối với Mã Hương Cần là nhân chí nghĩa tận , chẳng qua chỉ là đe dọa một chút thôi, chứ hề đem chuyện Mã Hương Cần sinh hai đứa con trai rêu rao ngoài.

 

Làm thì chừa một con đường lùi mà, kẻo Tào Quảng Nguyên khó sống, kéo theo chị cả cô và Tào Quảng Nghĩa cũng yên .

 

Đưa Diêu Ninh Ninh về xử lý vết thương xong, cô vội vàng đến chỗ Diêu Chi Chi, xem thử bản thảo trưng cầu thu từ trường học .

 

Diêu Chi Chi duyệt xong bản thảo , cũng hỏi chuyện của Diêu Ninh Ninh, chỉ nhắc nhở:

 

“Cái mụ Mã Hương Cần đó lòng hẹp hòi báo thù lắm, cô cẩn thận đấy."

 

điều đó mà, yên tâm ."

 

Diêu Đào Đào cầm lấy những bản thảo cần sửa chữa:

 

“Vậy đây nhé?"

 

“Ừm."

 

Diêu Chi Chi giữ cô đây, ngoảnh đầu cả chị cả đều tự nhiên, cần thiết.

 

Trưa đến cô ổ khóa hòm thư, đến trường tiểu học bên đưa một chiếc chìa khóa cho Diêu Đào Đào.

 

Lúc thì thấy bà Phạm đang dòm dòm ngó ngó, mặc dù cô quen bà già , nhưng từ cái giọng ồn ào của hệ thống rằng chính là chồng của Tiểu Ngụy.

 

Cảnh báo nguồn hóng hớt đưa từ khóa là:

 

Ly miêu tráo thái t.ử (tráo đổi con).

 

Lại là một vụ tráo đổi con nữa ?

 

Diêu Chi Chi bước nhanh rời , thoáng qua phần giới thiệu đơn giản, hóa bà Phạm một em gái sinh đôi, chồng là sĩ quan quân đội ở tỉnh.

 

 

Loading...