Xuyên Không Tiểu Thuyết TN: Tôi Gả Cho Anh Chồng "Sắp Chết" - Chương 359
Cập nhật lúc: 2026-04-21 13:18:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô đành cúi đầu, lặng lẽ rơi hai hàng lệ:
“Cảm ơn."
“Khách sáo gì, đồng nghiệp cùng đơn vị mà, nên thôi."
Trương Vượng xoay , tiếp tục đỡ đẻ cho con mèo ngốc nhỏ .
Trên đường về, Diệp Tranh cứ mãi, bà Thợ Rèn khuyên:
“Đồ ngốc, gì mà , đừng thấy Trương Vượng , nhưng bố là t.ử tù đấy, còn bằng phía xưởng trưởng Trương, nhà còn sẵn sàng giúp cháu danh tính, cháu thể thoát khỏi ảnh hưởng của bố , bao.
Đời , chỉ tình yêu tình ái thôi , xuất , tiền đồ , đều quan trọng, ?"
“Vâng."
Diệp Tranh lọt tai lời lời dở, nhưng cô chính là đau lòng.
Trương Vượng là đầu tiên cô thích, ngờ đoạn tình cảm đến khả năng đơm hoa kết trái cũng , cô thể đau lòng cho .
Về đến nhà, cô cả đêm, sáng sớm hôm , đôi mắt sưng húp .
Diêu Chi Chi thấy, tò mò:
“Sao thế ?"
“Không gì, chủ biên Diêu chị bận việc , cháu ."
Diệp Tranh sụt sịt mũi, cố gắng phấn chấn lên, “ , cháu lẽ sắp kết hôn , chị thời gian uống r-ượu mừng ?"
“Được chứ, nhà trai là ai thế?"
Diêu Chi Chi tò mò, ngờ Diệp Tranh tiếng động tìm cho nhà chồng t.ử tế .
Diệp Tranh cúi đầu, nhịn mãi mới ba chữ.
Diêu Chi Chi ngạc nhiên:
“Xưởng trưởng Trương?
Anh cắt đứt dứt khoát với Lữ Viện ?"
“Không ."
Diệp Tranh hỏi, trong lòng cô còn đựng khác, đối với chuyện xưởng trưởng Trương và vợ cũ của , cô hỏi nhiều.
Diêu Chi Chi nhắc nhở:
“Vậy cháu nhất định hỏi cho rõ, Lữ Viện đây việc ở nhà xuất bản, ăn trộm bản thảo của khác, là kẻ tâm địa bất chính.
Cô mà thông qua đứa trẻ can thiệp cuộc sống của hai , cháu sẽ ngày lành ."
“Vâng, cháu hỏi cho rõ ."
Diệp Tranh lấy tinh thần, đây đúng là một mối họa, tan liền vội tìm bà Thợ Rèn.
Bà Thợ Rèn kẻ ngốc, tất nhiên chuyện cần giải quyết gấp, đảm bảo:
“Cháu yên tâm, những cái dì sẽ rõ ràng với nhà họ Trương.
Vả , chỉ cần xưởng trưởng Trương kết hôn , Lữ Viện liền ch-ết tâm thôi, đến lúc đó dì giới thiệu một đàn ông cho cô , cô cũng tái hôn , thời gian mà quấy rầy hai đứa nữa."
Lẽ là cái lẽ đó, nhưng Lữ Viện với xưởng trưởng Trương dù cũng đứa con trai.
Diệp Tranh vẫn hỏi:
“Đứa trẻ đó sẽ cô lợi dụng chứ?"
Bà Thợ Rèn an ủi:
“Đứa trẻ mới học mẫu giáo, sống cùng cháu, hình thành tính cách thế nào chẳng do cháu ?"
Cũng đúng, Diệp Tranh suy nghĩ , vẫn quyết định xem tình hình thế nào:
“Vậy , dì giúp cháu hẹn nhà họ Trương , gặp mặt, rõ tất cả yêu cầu."
“Dễ , dễ ."
Bà Thợ Rèn đáp ứng.
Buổi trưa hai ngày , Diệp Tranh gặp mặt gia đình nhà họ Trương ở quán cơm quốc doanh, bà Thợ Rèn ở giữa, khen Diệp Tranh, khen xưởng trưởng Trương, mày mắt híp, tích cực.
Bố Trương hài lòng, thề thốt:
“Con yên tâm, chúng đều là bố hiểu lý lẽ, con cứ như con gái ruột của nhà chúng , ai để con chịu ủy khuất cả."
Lời thì đấy, nhưng Diệp Tranh chẳng để lòng.
Bố đẻ cô còn như thế, thể trông mong nhà chồng đối xử với cô thế nào.
Cô :
“Vậy bao giờ các giúp cháu sửa danh tính?
Có cần sổ hộ khẩu của cháu ?"
“Chuyện cần con lo, tuần là xong."
Bố Trương cam đoan, “Nhất định để con quang minh chính đại, con cái cũng chịu ảnh hưởng."
Diệp Tranh hiểu họ chơi trò gì, tóm , vẻ cũng tệ.
Từ quán cơm quốc doanh rời , cô liền , xuống vị trí, tòa soạn liền đến một phụ nữ lạ mặt.
Khí thế hung hăng, đến hỏi:
“Diệp Tranh là con hồ ly tinh nào?
Bước đây, cho bà đây xem!
Đàn ông của bà mà mày cũng dám động ?
Bà đây khiến mày bại danh liệt thì xong!"
Tiếng gầm thét của Lữ Viện kinh động cả nhân viên tòa soạn.
Tiểu Tống phản ứng đầu tiên, nhíu mày :
“Ôi, thời buổi trộm cắp cũng lý tình cửa gào thét nhỉ, mặt dày thật đấy."
Lữ Viện lườm cô một cái, tiếp lời, chỉ giục:
“Nhanh lên, Diệp Tranh ?
Bước đây cho bà, bà đây hỏi mày, đàn ông đời ch-ết hết ?
Mày cứ nhất quyết quyến rũ đàn ông của bà?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tieu-thuyet-tn-toi-ga-cho-anh-chong-sap-chet/chuong-359.html.]
Diệp Tranh từ vị trí dậy, bình tĩnh phụ nữ , tò mò:
“Cô là ai?
quen cô."
“Đừng giả vờ nữa, mày ăn cơm với đàn ông của bà ở quán cơm quốc doanh , còn giả vờ vô tội cái gì nữa."
Lữ Viện tiến gần vài bước, đ-ánh giá phụ nữ , hóa xinh bằng cô , thảo nào đàn ông của cô .
Tiếc là đàn ông của cô quá hèn, dám phản kháng công khai với bố , chỉ thể lén lút chuyện cho cô , để cô nghĩ cách, cô tất nhiên đích hội ngộ với phụ nữ .
Cô vị trí của Diệp Tranh, giơ tay nâng cằm Diệp Tranh, bẻ miệng Diệp Tranh , xem hàm răng của Diệp Tranh.
Ánh mắt khinh bỉ, động tác lả lơi, dáng vẻ răng lợi càng tràn đầy sự sỉ nhục, giống hệt hạng buôn thời xưa.
Việc Diệp Tranh vô cùng tức giận, đáng tiếc cô quyền thế, nhà đẻ chỗ dựa, nếu việc bốc đồng, khó bảo đảm chịu thiệt như đối đầu với nhà họ Ngưu.
Đành nhẫn nhịn:
“Cô chính là Lữ Viện nhỉ?
Cô và xưởng trưởng Trương ly hôn , và gặp mặt chắc cần cô đồng ý chứ?
Vả , và quán cơm quốc doanh một , bố và bà Thợ Rèn đều ở đó, xin cô đừng gây hiểu lầm cho khác, như và xưởng trưởng Trương thể lộ diện ."
Lữ Viện lạnh dứt, phụ nữ mà còn giảng đạo lý với cô , xem là một cục bột dễ bắt nạt.
Dáng cũng tầm thường, chẳng chút giống cô , chỗ lồi chỗ lõm, đàn ông của cô thể thích Diệp Tranh mới là lạ.
Không khỏi mỉa mai:
“Đi cùng thì ?
Đi cùng là chứng minh mày quyến rũ đàn ông của bà ?
Biết hai sớm lăn giường với từ lâu , cái đồ lẳng lơ thối tha!"
Lời buộc tội quá nghiêm trọng, Diệp Tranh tự hỏi lòng, là đường đường chính chính, dù xuất , đó cũng của cô.
Cô chọc giận, giơ tay tát Lữ Viện một cái:
“Cô là cái thứ ăn trộm bản thảo, dựa mà hắt nước bẩn lên !
hề đụng đến xưởng trưởng Trương, cô tưởng ai cũng hổ giống cô ?"
Lữ Viện đ-ánh, cũng tức , giơ tay tát Diệp Tranh một cái.
Diệp Tranh nuốt trôi cục tức , lập tức tát trả một cái, Lữ Viện báo thù trả ...
Trong thoáng chốc, trong tòa soạn vang lên từng tiếng một, đều là tiếng tát tai giòn giã.
Tiểu Tống và Tiểu Tưởng , vội vàng tiến lên can ngăn, cùng lúc đó, Chu Quyên đang xem kịch cũng hồn, vội chạy gõ cửa văn phòng.
Không ngờ Diêu Chi Chi thấy động tĩnh , Chu Quyên giơ tay lên, cửa từ bên trong mở .
Chu Quyên vội chào Diêu Chi Chi một tiếng:
“Chủ biên Diêu, mau, đ-ánh nh-au ."
Diêu Chi Chi khoanh tay, tựa khung cửa, thản nhiên bên mấy phụ nữ đang tát qua tát , nhún vai:
“Đừng quản, cứ để bọn họ đ-ánh."
Chu Quyên mù tịt:
“Không quản ?
Diệp Tranh thiệt ?"
Diêu Chi Chi bình tĩnh hỏi:
“Chị cho , hai bọn họ ai tay ?"
“Là... là Diệp Tranh."
Chu Quyên hình như hiểu , Diệp Tranh vẫn chịu nổi kích, đ-ánh chẳng là vì thế ?
Diêu Chi Chi bất lực:
“Dù báo cảnh sát, cảnh sát cũng sẽ nhấn mạnh phê bình tay .
Cô rõ ràng chỗ dựa, còn kiềm chế, chúng giúp cô mấy nữa?"
Tuy là , Diêu Chi Chi cũng thể thực sự mặc kệ, cô xoay trở bàn việc cầm ống , gọi cho trạm quản lý lương thực, để bố của xưởng trưởng Trương đích tới một chuyến.
Rất nhanh, bố Trương dẫn theo xưởng trưởng Trương vội vã đến.
Trên đường xưởng trưởng Trương vẫn còn cứng miệng:
“Bố bố đừng giận mà, chắc chắn là Diệp Tranh gây sự , Lữ Viện từ đến nay dịu dàng hiểu chuyện, cô thể chủ động tìm đến gây sự, bố đừng bậy, mấy nhà xuất bản chắc chắn thiên vị Diệp Tranh."
Bố Trương tức đến lộn ngược mắt:
“Mày câm miệng cho tao, đến cửa lên tiếng nhắc nhở nó, tao mày cho kỹ, vợ cũ của mày rốt cuộc là hạng hàng gì."
“Bố, bố đối với cô thành kiến, cô mà thực sự tệ hại như thế, thể biểu hiện , tù sớm .
Còn về những lầm cô phạm , đó đều là chuyện qua , bố nên cho cô một cơ hội cuộc đời, cô dù cũng là của cháu nội bố."
Xưởng trưởng Trương vẫn một mực bảo vệ phụ nữ .
Tức đến mức bố Trương một câu cũng , hai bố con đến lầu nhà xuất bản, tiếng cãi vã ch.ói tai lầu cho chấn động.
Xưởng trưởng Trương vẫn tự an ủi , chắc chắn là Diệp Tranh bắt nạt quá đáng, cho nên vợ cũ của mới gào thét như một con khỉ đầu ch.ó.
Anh mang trong lòng sự tin tưởng và tình yêu đối với phụ nữ , cẩn thận từng chút leo lên cầu thang, đến nơi, đúng lúc thấy Diệp Tranh Lữ Viện túm tóc ấn xuống đất, Lữ Viện chút do dự cưỡi lên , đè ép Diệp Tranh, cho cô dậy.
Tiểu Tống một cái đẩy cô , đỡ Diệp Tranh dậy, Lữ Viện tức đến mức đầu nhổ một bãi nước bọt Tiểu Tống, Tiểu Tống ghê tởm lập tức buông tay.
Nhìn Tiểu Tưởng bên cạnh, rõ ràng là chịu thiệt của Lữ Viện, cúc áo khoác đều Lữ Viện xé toạc, đành dùng tay che .
Cho nên, ba đ-ánh một, Lữ Viện mà còn chiếm thế thượng phong?
Xưởng trưởng Trương khỏi thở phào nhẹ nhõm, , Lữ Viện chịu thiệt.
Tuy nhiên...
Lữ Viện bộ dạng , đúng là chút màng hình tượng , đầu bù tóc rối, đơn giản như một kẻ điên.
Tâm trạng của , sự nhẹ nhõm ngắn ngủi, rơi một sự khó chịu dễ phát hiện.
Sự khó chịu chỉ vì bản Lữ Viện như một kẻ điên, mà còn vì ba phụ nữ , là Lữ Viện bắt nạt đau .
Đặc biệt là Diệp Tranh, quần áo đều xé rách, thể thấy Lữ Viện ít sỉ nhục cô.