Xuyên Không Tiểu Thuyết TN: Tôi Gả Cho Anh Chồng "Sắp Chết" - Chương 353

Cập nhật lúc: 2026-04-21 13:18:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đào T.ử và vợ chồng Tào Quảng Nghĩa chính là cái lão yêu bà gây chuyện mà cho ly tán, cho dù bây giờ vẫn còn ở bên thì đó cũng là một gia đình trọn vẹn nữa .

 

bản cũng chịu một nỗi khổ tương tự như , vì đến lúc đó bản tức đến mức mệnh hệ gì thì chi bằng sớm tính kế thoát .

 

Cô thậm chí chẳng thèm đợi Tào Quảng Nguyên phản đối trực tiếp bỏ luôn.

 

Tào Quảng Nguyên đuổi theo cô, nhưng còn già chăm sóc, đành lẩm bẩm xới cơm bày đũa, đợi ăn xong, mới rửa tay cầm đèn pin đuổi theo ngoài.

 

Vừa mới ngoài đường lớn thấy Diêu Đào Đào và Tào Quảng Nghĩa cũng tới , hai vợ chồng để Trương Thái Ni ở nhà trông con, đặc biệt qua đây để chỗ dựa cho Diêu Anh Nhi đây.

 

Tào Quảng Nguyên thấy cái ánh mắt cảnh cáo của Diêu Đào Đào, lời đến bên miệng đành nuốt ngược trở .

 

Anh thực sự hiểu, cũng chứ, chẳng qua là sinh một đứa con trai với phụ nữ của , phạm điều cấm kỵ nào ?

 

thể lý giải nổi!

 

Nhất định là bản Quảng Nghĩa sinh nên mới thấy mà ngứa mắt, tức ch-ết .

 

mặt Diêu Đào Đào, thật sự chẳng dám gì, chỉ đành trơ mắt Diêu Anh Nhi vợ chồng họ hộ tống đến nhà khách.

 

Tào Quảng Nguyên lo lắng già trong nhà ai chăm sóc, trong lòng dù bất mãn đến mấy cũng vẫn trở về.

 

Chăm sóc già ăn cơm, tắm rửa xong, dìu lên giường , đắp chăn, buông màn, lúc mới cầm đèn pin ngoài.

 

Kết quả Diêu Anh Nhi mở cửa cho , chỉ đành cách cửa phòng khách mà hỏi:

 

“Em rốt cuộc là ý gì thế?

 

Mẹ về cũng động chạm gì đến em .”

 

“Tào Quảng Nguyên, với từ lâu , sinh đứa thứ ba, nếu hiểu tiếng thì chúng ly hôn .”

 

Diêu Anh Nhi kinh tởm ch-ết , mới về cùng bảo đảm sinh cháu trai, hỏi qua cô ?

 

Cô cho dù là một con gà mái đẻ trứng thì cũng hỏi xem cô tâm trạng để đẻ chứ, đúng là quá đáng!

 

Trong lòng Tào Quảng Nguyên thầm nghĩ quả nhiên là vì chuyện sinh con trai, đúng là thấy quỷ , sinh một đứa con trai ?

 

Nhà ai chẳng , con trai là bắt nạt đấy .

 

cũng , nếu ly hôn thì thể nào tìm phụ nữ xinh trắng trẻo như Diêu Anh Nhi nữa, đành dỗ dành một chút:

 

“Em cũng đấy, ốm , là sợ bà tức đến mức mệnh hệ gì nên mới thuận miệng mấy câu ho để dỗ dành cho bà vui thôi, em đừng để bụng.”

 

“Tào Quảng Nguyên, cái miệng của dỗ quỷ thì quỷ cũng chẳng tin .”

 

Diêu Anh Nhi một con cừu chờ thịt, nên ly hôn thì vẫn cứ ly hôn thôi.

 

tay nghề cô cũng , thể nhận thêm việc từ xưởng may hoặc trạm thêu thùa mang về nhà , cho dù thực sự túng thiếu thì cô vẫn còn em gái ruột thể giúp đỡ đôi chút mà.

 

Dù thế nào cũng thể vượt qua hai năm , đợi đến khi hai đứa trẻ đều học thì cũng nhẹ nhàng thôi.

 

Tóm , cô sinh.

 

Bi kịch của bố cô đến từ , cô đều thấy rõ trong mắt, cô biến thành Vương Phương thứ hai.

 

kịp thời rút chân , nhất định thế!

 

Tào Quảng Nguyên tức sắp ch-ết , nỡ phát hỏa với cô, đành hết lời , khốn nỗi mãi vẫn đổi sự tha thứ của cô, cuối cùng đành về .

 

Anh cũng chẳng vội, dù họ cũng hai đứa con, chỉ cần khăng khăng cần quyền nuôi con thì Diêu Anh Nhi dù thực sự ly hôn, đến lúc đó cô dắt theo hai cái đuôi nợ đời thì gả cho ai cơ chứ?

 

Cuối cùng chẳng vẫn giống như Diêu Đào Đào , ly hôn nhưng rời nhà.

 

Anh tự an ủi như , ngày hôm thức dậy phát hiện hành lang thêm ba lạ mặt.

 

Anh mấy khi đến ngõ Bát Điều, tuy về chuyện nhà họ Chử, nhưng quen Chử Lệnh Tắc, thấy Chử Lệnh Tắc dắt theo hai phụ nữ qua, vội vàng mỉm chào hỏi một tiếng.

 

Chử Lệnh Tắc ở ngay cạnh , gật đầu khách sáo :

 

“Chào , ở phòng hai linh ba ?”

 

“Phải, ở phòng hai linh hai ?”

 

Tào Quảng Nguyên vội vàng tiến lên một bước, nhận lấy cái chậu rửa mặt và phích nước nóng trong tay .

 

Chử Lệnh Tắc :

 

“Phải, hai nhà chúng là hàng xóm , mong giúp đỡ nhiều hơn.”

 

Tào Quảng Nguyên giới thiệu qua với một chút, trong lòng bỗng hiểu , hóa đây chính là Chử Lệnh Tắc xuống nông thôn trở về đây , về sắp xếp việc ở nhà xuất bản, hưởng thật.

 

Anh đặt đồ xuống, ánh mắt rơi phụ nữ điên khùng phía , kìm thêm một cái.

 

Trông cũng , chỉ là g-ầy một chút, ước chừng là kiểu khó sinh nở .

 

Cũng cái Chử Lệnh Tắc nghĩ gì nữa, thế mà dắt theo cả chị dâu về sống chung, sợ đồn thổi là ôm trái ôm ?

 

là một kỳ lạ.

 

thiết với Chử Lệnh Tắc, những lời tự nhiên tiện , liền chỉ thuận miệng hàn huyên mấy câu nấu bữa sáng.

 

Lúc ăn bữa sáng, Mã Tam Thư hừ hừ hử hử, những từ ngữ hàm hồ rõ ràng, Tào Quảng Nguyên hiểu , vội vàng trấn an:

 

“Không , Anh Nhi chê bai , cô là sợ bọn trẻ ồn nên ngủ , bọn trẻ ban đêm lắm, ngàn vạn đừng nghĩ nhiều.”

 

Mã Tam Thư tin, vẫn cứ ú ớ gào thét, bảo mau ch.óng tìm Diêu Anh Nhi và bọn trẻ về, bà ốm thế , chuyện con dâu đến hầu hạ chồng cơ chứ.

 

Tào Quảng Nguyên vội vàng nhận lời, kết quả là lúc tìm đến nơi thì Diêu Anh Nhi trực tiếp bày tờ thỏa thuận ly hôn mặt :

 

“Hai đứa trẻ nuôi, tiền bán nhà đó chia cho một nửa coi như là tiền cấp dưỡng con cái, hai chúng ly hôn.

 

lỡ dở tìm sinh con trai, cũng đừng ép sinh đứa thứ ba nữa.”

 

Tào Quảng Nguyên thực sự là quá bất ngờ, ai cho cô cái gan đó, thế mà đề nghị ly hôn một cách dứt khoát quyết liệt như .

 

Hơn nữa cô thế mà quyền nuôi cả hai đứa con gái?

 

Một thể nuôi nổi chứ?

 

Nhìn qua thấy là cố ý hù dọa , chẳng thèm mắc lừa .

 

Lập tức mặc cả lên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tieu-thuyet-tn-toi-ga-cho-anh-chong-sap-chet/chuong-353.html.]

 

“Tiền bán nhà của thì đó là của , dựa cái gì mà đưa cho em?

 

Không đưa, ly hôn!”

 

Diêu Anh Nhi bình tĩnh :

 

“Vậy , thì chúng kiện tòa ly hôn.

 

Tóm , tiền cấp dưỡng con cái trốn , tìm cớ gì cũng vô dụng thôi.”

 

“Diêu Anh Nhi, em điên , đang yên đang lành tự nhiên gây chuyện gì chứ?

 

Em thật sự tưởng xinh ly hôn với dắt theo hai cái đuôi nợ đời mà còn thể tìm đàn ông điều kiện ?

 

Đừng mơ nữa.”

 

Tào Quảng Nguyên vẫn tin, cho dù cô thực sự ly hôn thì cũng nên để con , phụ nữ ích kỷ đều như cả chẳng ?

 

cô thế mà kiên trì con, chuyện đúng, khớp với kịch bản của , nhất định là đang lừa đây.

 

Tóm đồng ý.

 

Anh trực tiếp xé nát tờ thỏa thuận ly hôn, bỏ .

 

Diêu Anh Nhi cũng chẳng thèm níu kéo, chỉ nhắc nhở một câu:

 

“Anh cứ dây dưa với cũng chẳng ích lợi gì cho , cần chăm sóc , còn thì cần chăm sóc con gái , nhu cầu của hai chúng giống , đàm phán .

 

Khuyên vẫn nên lấy trọng, vợ mất thể tìm khác, chứ mất là thực sự còn nữa .”

 

Tào Quảng Nguyên đột ngột đầu , sững sờ cô, một lúc lâu mới hỏi:

 

“Là Đào T.ử dạy em như đúng ?

 

chính là thấy hai chúng sống chịu nổi, em đừng mắc mưu cô !”

 

Diêu Anh Nhi vẫn hề để lộ chút cảm xúc thăng trầm nào, rõ ràng là ngày tập dượt bao nhiêu .

 

Sự bình tĩnh của cô giống như một mặt hồ cổ, một chút gợn sóng cũng .

 

thẳng thừng cuối:

 

“Tào Quảng Nguyên, bao giờ mới nhận rõ một thực tế, nếu là hộ khẩu nông thôn, vội vàng kết hôn thì căn bản sẽ chọn .

 

vốn dĩ định cứ thế mà sống tạm bợ qua ngày, nhưng hết đến khác cứ ép sinh con trai, bao nhiêu mà vẫn chịu .

 

Nếu như , hai chúng chẳng cần tạm bợ thêm nữa.

 

Hôm nay rõ cho luôn, thể nào sinh con trai cho , tuyệt đối thể.

 

Anh hoặc là một đứa con hiếu thảo, đổi lấy vợ khác để sinh cho một thằng cháu đích tôn , hoặc là một chồng mẫu mực, cùng nuôi nấng hai đứa con gái cho .

 

Không tồn tại bất kỳ sự lựa chọn trung gian nào cả, cứ tự cân nhắc cho kỹ .”

 

Tào Quảng Nguyên hề ly hôn, cần chăm sóc , cần sinh con trai cho .

 

Diêu Anh Nhi chịu, trong mắt phụ nữ dường như chỉ hai đứa con gái mới là quan trọng nhất, còn chồng, cũng như bà chồng của cô thì đều chỉ thể sang một bên.

 

Ly hôn dường như là lựa chọn duy nhất, nhưng một khi trở thành một đàn ông ly hôn hai thuê nhà ở thì còn thể tìm phụ nữ nào điều kiện đây?

 

Trừ phi mang tiền bán nhà .

 

vì dùng tiền để lay động phụ nữ khác sinh con cho thì chi bằng dỗ dành Diêu Anh Nhi , dù hai vẫn còn hai đứa con gái mà, chẳng ?

 

Đứa trẻ hễ mà sống với bố dượng hoặc kế thì đều chẳng thể hạnh phúc nổi .

 

Suy tính , Tào Quảng Nguyên hỏi:

 

“Anh Nhi , nếu đem bộ tiền bán nhà đưa cho em, em bằng lòng tiếp tục sống cùng ?”

 

Diêu Anh Nhi cau mày:

 

“Tiếp tục sống, nhưng cần sinh đứa thứ ba để ghép thành con trai đúng ?”

 

“Phải.”

 

Tào Quảng Nguyên vốn là một giỏi dối, cái đầu óc của cũng chẳng linh hoạt cho lắm, thứ thể đưa chỉ tiền và sự thành tâm thôi.

 

Anh thực sự cần một đứa con trai, chỉ là để dỗ dành cho vui lòng, mà bản cũng mà.

 

Người đàn ông nào mà chẳng con trai cơ chứ?

 

Mấy ngàn năm nay đều như cả, cũng chẳng thấy mấy phụ nữ vì chuyện mà đòi ly hôn cả.

 

Diêu Anh Nhi khẩy:

 

“Không .

 

Tào Quảng Nguyên, đừng mơ nữa, chúng ly hôn , mà tìm nào bằng lòng sinh con trai cho , còn tâm nữa .”

 

Tào Quảng Nguyên thêm gì nữa, chằm chằm cô suốt năm phút đồng hồ, cuối cùng đành bại trận mà lầm lũi bỏ .

 

Tan về đến nhà, đang hừ hừ hử hử, chất vấn tại Diêu Anh Nhi về chăm sóc bà .

 

Tào Quảng Nguyên thốt lên lời nào, mặt đen khu bếp chung xào nấu thức ăn.

 

Lúc đổ dầu, lơ mơ cầm nhầm hũ dầu của nhà hàng xóm mới, Lý Tiểu Nhuế thấy cũng phát hỏa, chỉ đợi khi dùng xong mới nhắc nhở một tiếng:

 

“Anh Tào , cầm nhầm hũ dầu .”

 

Tào Quảng Nguyên hồn siêu phách lạc, cúi đầu xuống thì đúng là thật, vội vàng đưa hũ dầu của nhà qua:

 

“Thật ngại quá, để ý.”

 

“Không .”

 

Lý Tiểu Nhuế nhận, “Cơm canh nhà xong , chút dầu cứ coi như thôi , Tào đừng cầm nhầm là .”

 

, xin nhé.”

 

Tào Quảng Nguyên , tiếp tục đảo mớ rau xanh trong nồi.

 

 

Loading...