Xuyên Không Tiểu Thuyết TN: Tôi Gả Cho Anh Chồng "Sắp Chết" - Chương 341
Cập nhật lúc: 2026-04-21 13:13:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đến nơi trục vớt, cô hỏi Dương Thụ Minh một câu:
“Nhà họ Chử ?"
“Nhà họ Chử chỉ báo án thôi, tham gia trục vớt, nghi ngờ vấn đề."
Trực giác của Dương Thụ Minh luôn khá chuẩn, nhắc nhở:
“Ai trong tìm Chử Lệnh Di , chuyện đúng lắm, gì chuyện con cái mất tích mà mặt tại hiện trường?"
Diêu Chi Chi chút ngạc nhiên:
“Cái gì?
Người nhà họ Chử một ai đến ?"
“ !"
Dương Thụ Minh là gia nhập giữa chừng, rõ cụ thể Chử Lệnh Di gì khi báo án, nhưng chỉ tin một điều, con cái mất tích thì cha ruột chắc chắn là lo lắng nhất, mà hiện giờ, chuyện quá mức phản thường.
Diêu Chi Chi vội vàng tìm Thang Phượng Viên, hỏi mới , Chử Lệnh Di cô bệnh viện chăm sóc .
Trách mặt, cũng trách chồng nghi ngờ.
Diêu Chi Chi quyết định đích xem , để đề phòng vạn nhất.
Cô nhanh ch.óng chạy đến bệnh viện, hỏi thăm phòng bệnh của Chử, định gõ cửa thì thấy hai con nhà họ Đơn khí thế hung hăng từ đầu hành lang bên xông tới.
Không đợi Diêu Chi Chi mở miệng, hai con nhà nọ một chân đ-á văng cửa phòng bệnh, xông hỏi con nhà họ Chử đòi một lời giải thích.
Mẹ con nhà họ Chử sớm nghĩ sẵn lời thoái thác, vội vàng nước mắt ngắn nước mắt dài diễn kịch.
Diêu Chi Chi nghi hoặc , khoảnh khắc thấy Chử Lệnh Di, hệ thống liền vang lên.
Quả nhiên, trực giác của rể là đúng, đứa bé hề mất, mà Chử Lệnh Di giấu .
Tuy nhiên Diêu Chi Chi bằng chứng, nếu cứ thế vạch trần bọn họ, nhất định sẽ rước họa .
Đang cân nhắc xem rốt cuộc nên thế nào, thì thấy Chu Quyên chạy tới.
Cô thở hổn hển chạy đến:
“Chị dâu nhỏ nhà họ Tạ về , chị với là chồng cô trục vớt đứa bé, đến cơm còn kịp ăn?"
“Ừm, thế, chị manh mối gì ?"
Diêu Chi Chi tò mò.
Chu Quyên vội vàng gật đầu:
“Mọi lừa , đứa bé hề mất!"
Cái gì?
Hai con nhà họ Đơn bỗng nhiên đầu, đồng loạt về phía Chu Quyên.
Tiếng hô của Chu Quyên trực tiếp đ-ập tan tính toán của con nhà họ Chử.
Mẹ con nhà họ Đơn kích động thôi, vội vàng đón lấy, nắm lấy tay cô , bảo cô chi tiết xem rốt cuộc là chuyện gì.
Chu Quyên vốn là đưa chuyện, khả năng thuật lời khác dạng , cô gần như lặp sót một chữ những lời con nhà họ Chử , cuối cùng lạnh lùng :
“Dì Đơn , nếu cháu là dì, cháu sẽ bảo con trai cháu ly hôn với đàn bà luôn, cô đến con ruột của cũng thể đem cho khác thì còn chuyện gì mà ?
Mọi thật sự sợ cô dạy hư đứa trẻ ?"
Mẹ Đơn im lặng, lời cũng lý, nhưng con trai bà là nông thôn, ly hôn tìm khác thì khó tìm điều kiện .
Vì , bà vẫn c.ắ.n răng, sống ch-ết với nhà họ Chử đến cùng.
Bà lau nước mắt, sụt sùi :
“ thằng bé thể mà, nếu tìm kế cho nó, nó sẽ chịu khổ mất."
Cũng đúng thôi, Chu Quyên cũng cưỡng ép, chỉ dặn dò:
“Vậy mau tìm đứa bé về , con dâu nhà dì dối lừa , công an cảnh sát đều đang ở sông Hộ Thành trục vớt đấy, chỉ sợ đứa bé rơi xuống sông ch-ết đuối ."
Mẹ Đơn xong, chuyện còn thể thống gì nữa?
Tự dưng rủa xả cháu đích tôn bảo bối của bà, bà thể nuốt trôi cục tức .
Lập tức , túm lấy bả vai Chử Lệnh Di vả cho hai cái:
“Có nào như cô ?
Hả?
Cô hận con đến mức nào mà giày vò nó như thế!"
Chử Lệnh Di tức đến phát run, kế hoạch của cô mỹ như , nếu Chu Quyên nhiều chuyện, cô nhất định thể thuận lợi thoát khỏi nhà họ Đơn, từ đó vứt bỏ quá khứ gì , ôm lấy con mới .
Bây giờ tính bằng trời tính, kế hoạch của cô đều Chu Quyên hủy hoại !
Tức đến mức cô màng đến cái tát đau rát mặt, xông tới liều mạng với Chu Quyên.
Chu Quyên Chử Lệnh Di cho suýt chút nữa thì ly hôn, vốn dĩ hận đàn bà thấu xương, bây giờ Chử Lệnh Di tự sai chuyện còn đến tìm phiền phức với cô , quả thực là thể lý giải nổi!
Nhất thời, thù mới nợ cũ đồng loạt ùa về, Chu Quyên cũng khách sáo, dù cũng là Chử Lệnh Di tay , cảnh sát đến cô cũng sợ, hai lập tức lao đ-ánh nh-au.
Mẹ Đơn cũng gia nhập cuộc hỗn chiến, cùng Chu Quyên đ-ánh hai chọi một, Chử Lệnh Di nhanh ch.óng rơi thế hạ phong, chỉ đành đầu tóc bù xù trốn lưng Đơn Dũng.
Tuy nhiên Đơn Dũng tuy thật thà nhưng ngốc, hơn nữa loại ngược là kẻ cố chấp nhất, luôn cảm thấy, chỉ cần Chử Lệnh Di còn bằng lòng sống với thì chuyện gì cũng dễ , nhưng bây giờ, hành vi của Chử Lệnh Di rõ ràng là hất cẳng , thể nhẫn nhịn nữa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tieu-thuyet-tn-toi-ga-cho-anh-chong-sap-chet/chuong-341.html.]
Vội vàng đè Chử Lệnh Di , bóp cằm cô , ép hỏi:
“Có cô nhân tình ?
Nói!"
Chử Lệnh Di quả thực là tìm nhân tình, nhưng chẳng là thành công ?
Cho nên cô sẽ thừa nhận, cô hỏi lòng thẹn lắm, ngửa mặt lên lạnh lùng :
“ mà nhân tình thì còn để cho các ở đây giở thói ngang ngược ?
Nói thật cho nhé, là sống với nữa đấy, thì ?
Không cái bộ dạng hèn nhát của , chẳng chút khí chất nam nhi nào cả, mấy năm nay ở bên , đều bịt mũi mà sống đấy, tưởng quan tâm lắm ?
Nằm mơ ."
Đơn Dũng giống như dọa sợ, ngay lập tức buông Chử Lệnh Di , xong , vợ e là trúng tà , bỗng nhiên biến thành một khác thế ?
lời trúng tà thể , chỉ thể liên tục lùi bước, lùi đến bên cạnh , kéo kéo ống tay áo bà:
“Đi thôi , đến nhà dì nhỏ của cô tìm thằng bé về, chúng về thôi."
“Thằng ngốc !
Thế chẳng là hời cho cô ?"
Mẹ Đơn chịu, bà nuốt trôi cục tức .
Tuy nhiên Đơn Dũng lòng tự trọng, cũng cần thể hiện sĩ diện, vợ mất trí đến mức giấu cả con , còn báo cảnh sát giả, quả thực là vượt quá sức tưởng tượng của , còn dây dưa dứt để gì nữa?
Anh khăng khăng đòi , còn ly hôn, vì Đơn đồng ý nên tự , Đơn lo lắng chỉ đành đuổi theo.
Một màn kịch nực dường như cuối cùng cũng thể hạ màn, tuy nhiên Diêu Chi Chi còn tính sổ với Chử Lệnh Di chuyện báo cảnh sát giả.
Biết bao nhiêu công an cảnh sát, bao nhiêu hàng xóm nhiệt tình, ăn cơm, để bụng đói, mùa hè oi bức muỗi đốt, mùi bùn đen hôi thối lòng sông xông lên, chính là để giúp Chử Lệnh Di tìm con, kết quả đứa bé căn bản hề mất?
Chuyện tính chất cực kỳ ác liệt, tuyệt đối thể tùy tiện qua loa đại khái mà bỏ qua , Diêu Chi Chi chuẩn đích báo án, bắt cái mầm họa yên .
Cô gọi Chu Quyên, cùng rời khỏi phòng bệnh.
Chử Lệnh Di ngờ Đơn Dũng dứt khoát đồng ý ly hôn như , còn khá vui mừng, mối lo ngại duy nhất chỉ còn ảnh hưởng của việc báo cảnh sát giả, vội vàng bàn bạc đối sách với cô .
Mẹ Chử một lòng vì con gái, gì chút lòng hổ thẹn nào, khuyên nhủ:
“Nếu Đơn Dũng bằng lòng ly hôn thì con cứ xuống nước với nó , bảo bọn họ giúp đỡ, che đậy chuyện báo cảnh sát giả , cứ là hai nhà tranh giành con cái vì chuyện ly hôn nên mới gây hiểu lầm, để đồn cảnh sát bên truy cứu trách nhiệm của con."
Bàn tính gảy , Chử giục Chử Lệnh Di mau đến nhà dì nhỏ xem , kết quả cô đến cửa bệnh viện Tiểu Kim dẫn còng tay mang .
Chử Lệnh Di dọc đường giả vờ đáng thương bán t.h.ả.m, chuyện, Tiểu Kim cũng chẳng thèm để ý đến cô , nhét phòng tạm giam, liền cùng lão Hà xuống nông thôn xác minh tình hình đứa bé.
Sáng sớm hôm , Tiểu Kim và lão Hà trở về, dẫn theo con nhà họ Đơn và đứa trẻ đang oa oa , đứa nhỏ cũng thật tội nghiệp, đầu tiên là con chia lìa, khó khăn lắm mới suốt hơn một tháng để quen với việc ngủ cùng bố, kết quả đem nó về nông thôn, xa cách bố.
Đứa trẻ đầy hai tuổi, chính là lúc thiếu cảm giác an nhất, tiếng gào quả thực là chấn động cả trời xanh, ai còn tưởng dì nhỏ nhà họ Chử ăn thịt trẻ con mất .
Vừa vặn con Đơn Dũng tìm con, dì nhỏ thấy đứa bé gào thét “Bố ơi bố ơi" liền lập tức nín , thật sự là thở phào nhẹ nhõm.
Còn về chuyện Chử Lệnh Di báo cảnh sát giả, dì nhỏ , đợi đến khi thấy cảnh sát đến cửa mới cháu gái gây họa lớn , lúc đổi lời khai cũng nữa, đó chính là chứng giả đấy.
Chỉ đành thành thật khai báo lời và hành động của Chử Lệnh Di, cố gắng để con cái kéo cuộc.
Lúc Tiểu Kim đưa sổ ghi chép cho Thang Phượng Viên, ngáp ngắn ngáp dài:
“Sở trưởng, đêm qua cháu ngủ ở nhà khách công xã bên đó, muỗi đốt ch-ết mất, hôm nay cháu thể ngủ bù ạ?"
“Đi ."
Thang Phượng Viên nhóc vất vả , vội vàng cho nghỉ một ngày để nghỉ ngơi t.ử tế.
Mấy ngày , Đơn Dũng xong thủ tục ly hôn, cùng mang theo đứa bé rời .
Lúc Tiểu Kim dặn dò hai con họ:
“Cuối năm lúc mở phiên tòa nhớ ghé qua một chuyến nhé."
Đơn Dũng im lặng nhận lời, ôm lấy đứa con tội nghiệp của , bước lên chuyến tàu trở về.
Quãng đời còn còn dài, rõ tìm khác nữa , dù nữa, cũng sẽ tùy hứng nữa, ngay từ đầu nên lời , thành thành thật thật lấy một phụ nữ nông thôn, bình thản sống hết đời, chẳng ?
Trong tiếng còi tàu, Đơn Dũng cuối cùng ngoái thành phố xa lạ , từ nay về , sẽ bao giờ ngưỡng mộ thành phố nữa, tuyệt đối .
Nhân tính thiện ác, nhân phẩm ưu liệt, mà thành phố và nông thôn bao giờ nên trở thành tiêu chuẩn để phân chia nhân tính và nhân phẩm.
Anh là nông thôn, sống ngay thẳng, tự hào, cao quý hơn thành phố như Chử Lệnh Di!
Tất nhiên, thành phố cũng .
Cảm ơn Chu Quyên trượng nghĩa thẳng, cũng cảm ơn những công an cảnh sát và quần chúng nhiệt tình tìm con giúp.
Anh sẽ ghi nhớ cái thiện của bọn họ, quên cái ác của Chử Lệnh Di, tất cả bắt đầu từ đầu.
Con gái bắt, Chử suy sụp tinh thần, bao giờ đến đài phát thanh nữa.
Lần đài trưởng Mã thể tìm kiếm một “nhân viên vệ sinh" mới để canh chừng cho ông và Diệp Quân.
Lần rút kinh nghiệm, tìm loại phụ nữ già gánh nặng gia đình nữa, mà mời em họ của Diệp Quân qua.
Có lợi ích chung ràng buộc, việc dạng , vô cùng tận tâm.
Đến mức Diêu Diểu Diểu nhất thời tìm thấy cơ hội tay, chỉ đành kiên nhẫn chờ đợi.
Tháng Tám mùa hè oi bức, một cơn bão quét qua, thổi đổ ít cây lớn và cột điện, tháp tín hiệu của đài phát thanh cũng hỏng , nhiệm vụ phát sóng tạm dừng, chờ của sở điện lực và cục viễn thông đến sửa chữa khẩn cấp.