Xuyên Không Tiểu Thuyết TN: Tôi Gả Cho Anh Chồng "Sắp Chết" - Chương 336
Cập nhật lúc: 2026-04-21 13:11:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Là ngu, là đầu óc nước, thế mà giả tướng của Chu Lệnh Di lừa gạt.
Chu Quyên , cũng chỉ cãi vài câu với , thật sự thì đ-ập đồ, chiến tranh lạnh, chứ như Chu Lệnh Di, trực tiếp động thủ với chồng thế a.
Nhìn mái tóc túm đó, cứ như là hai con khỉ tiến hóa, cái giọng ch.ói tai đó, gương mặt dữ dằn đó, cái đống nước bọt văng tung tóe vì mắng nhiếc lẫn ...
Một giọt nước bọt màu trắng văng tới, Hứa Vỹ theo bản năng lùi , căn bản chú ý tới Chu Quyên đang cầu thang tầng hai xem kịch vui.
Anh vòng qua bên cạnh, vội vàng tới khoa nội trú.
Đẩy cửa phòng bệnh , Chu Quyên thế mà ở đó, Hứa Vỹ Lưu Tiểu Ngọc đang thu dọn đồ đạc, vội vàng hỏi:
“Chị dâu em ?”
“Đi sảnh cửa chính xem náo nhiệt .”
Lưu Tiểu Ngọc cũng đây, nhưng chị dâu ở bệnh viện mấy ngày nay ít đồ đạc, chậu rửa mặt bình nước nóng các thứ đều mang .
Ngẩng đầu , họ của cô đang sững sờ ở đó, như một khúc gỗ.
Trong ấn tượng của Lưu Tiểu Ngọc, họ chính là đại diện của thông minh, học giỏi, học vấn cao, còn là học trò cưng của thầy Thường, chừng còn thể thành tựu nghiên cứu khoa học gì đó.
Tóm , họ chính là đứa trẻ ưu tú nhất trong nhà, một ai khác.
Mà hiện tại, họ thông minh tuyệt đỉnh của cô, sống ch-ết như mất hồn, hai mắt mất tiêu cự, lơ mơ hồ hồ.
Lưu Tiểu Ngọc ngây , vội vàng buông việc trong tay xuống, tới đỡ một chút:
“Anh họ, ?
Say nắng ?
Anh đó đừng động, em gọi bác sĩ cho .”
Gọi bác sĩ cái gì chứ, Hứa Vỹ là nghi ngờ, nãy ngốc ở sảnh, chẳng may Chu Quyên thấy .
Thế nhưng Chu Quyên ở chú ý tới a.
Thế xong , Chu Quyên sẽ nhạo thế nào đây, như coi trọng thể diện, nhất thời mặt nóng bừng bừng, còn mặt mũi nào gặp .
Vội vàng gọi Lưu Tiểu Ngọc :
“Đừng , em rót cho cốc nước, khát.”
Lưu Tiểu Ngọc một tiếng, vội rót nước, nhưng nước sôi nóng, cô chỉ thể hỏi với vẻ quan tâm:
“Hay là cố gắng chút , em mua nửa quả dưa hấu cho ?”
“Không cần, cứ thế là .”
Hứa Vỹ nhận lấy cái ca, nước sôi nóng bỏng khiến tâm thần mơ hồ của hồi phục một chút.
Anh cúi đầu, mặc cho nước phả đầy mặt, trong tầm mắt mơ hồ, như thấy Chu Quyên đang ở nơi cao, từ cao xuống, thấu sự chật vật và bối rối của .
Anh cứ như bên giường bệnh, đợi âm thanh châm chọc đó truyền tai một cách xác thực.
Đến lúc đó, Chu Quyên chắc chắn sẽ dùng những ngôn từ cay nghiệt nhất để mỉa mai , châm chọc , nhạo .
Mà , sẽ vì hành vi ngu xuẩn của bản , buộc lặng lẽ chịu đựng tất cả những điều .
Tuy nhiên, đợi Chu Quyên .
Rất nhanh, Lưu Tiểu Ngọc chạy với :
“Chị dâu , bảo em với một tiếng, mau về , đừng lỡ việc chính của .”
Hứa Vỹ bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm, , là .
Khoan !
Đi ?
Phản ứng của Hứa Vỹ chậm nửa nhịp, đột ngột ngẩng đầu lên:
“Cô ?”
“Không ạ.”
Lưu Tiểu Ngọc gương mặt ngơ ngác, “Chắc là về chứ, bác sĩ bảo cô nghỉ ngơi thêm mấy ngày ?”
Hứa Vỹ cũng , vội vàng xách đồ, về xem .
Đến ký túc xá công nhân, phát hiện cửa vẫn còn khóa, thể Chu Quyên vẫn về?
Đợi mở khóa, đẩy cửa , lúc mới ngây .
Trong phòng rõ ràng thiếu mất vài thứ, quần áo và đồ dùng vệ sinh cá nhân của Chu Quyên đều thấy nữa, còn giày của cô, đồ dùng tùy .
Hứa Vỹ mở tủ khép , kiểm tra từ trong ngoài một lượt, chỉ đành đưa một kết luận – Chu Quyên thực sự .
Cô cần nữa.
Cô đang thật đấy!
Hứa Vỹ kịp khóa cửa, để Lưu Tiểu Ngọc ở trong phòng, xoay chạy biến, xe đạp ở lầu vẫn còn, lạ thật, Chu Quyên nếu chuyển nhà, gọi tới giúp chứ?
Hay là, cô thừa lúc tới ruộng thí nghiệm...
Anh vội vàng nhảy lên xe đạp, tới nhà xuất bản xem .
“Chu Quyên ở đây.”
Diêu Chi Chi bình tĩnh Hứa Vỹ, “Không nên ở bệnh viện chăm sóc cô ?”
Hứa Vỹ cúi gằm đầu:
“Là em họ của đang chăm sóc cô , hôm nay cô xuất viện, mất .”
Diêu Chi Chi gì, cúi đầu bận rộn với công việc của .
Sau khi Hứa Vỹ , cô mới âm thầm thở dài, sớm hôm nay hà tất lúc .
Hơn một tiếng , Chu Quyên , cô trả chìa khóa cho Diêu Chi Chi:
“ với chị dâu nhỏ Tiểu Tạ đó , mấy ngày nay sẽ ở cùng với cô , cô giận, còn giúp thu dọn hành lý, cảm ơn cô nhé.
Chìa khóa đ-ánh xong , cái trả cô.”
Chu Quyên chính là Thẩm Khanh Uyển, tự xưng bên ngoài là họ Tạ, mấy ngày nay Chu Quyên sẽ ở tại ngõ ba.
Diêu Chi Chi ngẩng đầu, chỉ bình tĩnh hỏi:
“Cô cứ trốn như cũng cách, sẽ tới nhà xuất bản tìm cô thôi.
Cô nghĩ kỹ cách ứng phó ?”
“Đi một bước tính một bước , thấy phụ nữ ?
thành cho .”
Chu Quyên vẫn còn giận đấy, cô sờ sờ bộ tóc giả của , “Cảm ơn cô nhé, bộ tóc giả lắm.”
“Không gì, về nghỉ ngơi .”
Diêu Chi Chi bận, rảnh tán gẫu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tieu-thuyet-tn-toi-ga-cho-anh-chong-sap-chet/chuong-336.html.]
Chu Quyên liền ngoài, nhưng cô , mà chỗ việc của , giải quyết những công việc bỏ lỡ mấy ngày nay.
“Trương Đại Đồng, xấp bản thảo đó trả , tự .”
Hiện giờ chỗ dựa duy nhất của cô chính là công việc.
Đến cả chính cô cũng cảm thấy thể tin , thuở nào đó, cô là sợ việc nhất.
Trương Đại Đồng khuôn mặt tái nhợt của cô, đôi môi chút huyết sắc, thế mà phá lệ, nhét hai viên kẹo trái cây cho cô:
“Cho , cô hạ đường huyết , ngậm .”
Chu Quyên , tiếng cảm ơn, nhận lấy viên kẹo trái cây, bóc lớp giấy gói kẹo xanh đỏ rực rỡ , ngọt thật.
Mẹ Đan và Chu Lệnh Di ầm ĩ thể tách rời, kinh động tới đồn cảnh sát, Tiểu Kim và Lão Hà tới xử lý.
Tiểu Kim hai mụ điên, đau đầu, dứt khoát lùi nửa bước, đẩy Lão Hà lên phía .
Lão Hà lười nhảm, trực tiếp đưa cả hai , nhốt mười ngày nửa tháng là ngoan ngay.
Tới đồn cảnh sát, Chu đợi ở đó , nước mắt đầm đìa lời ý , nhận , hy vọng các cảnh sát giơ cao đ-ánh khẽ, giáo d.ụ.c miệng một chút là .
Tiểu Kim thấy phiền, để ý, để Lão Hà xử lý.
Lão Hà ngậm thu-ốc l-á, bất lực :
“Bà chị, cũng là việc theo quy định, con gái bà loạn cũng lý do nhốt nó ?”
Mẹ Chu thấy ông chịu buông miệng, trực tiếp quỳ xuống:
“Con gái mới sảy t.h.a.i lâu, mỗi ngày đều nhiều m-áu, trong trại tạm giam tiện, cầu xin ông đó Lão Hà.
đảm bảo, nhất định trông chừng nó, để nó loạn nữa.”
Lão Hà vội vàng đỡ dậy, dặn dò:
“Được , bà dậy .
lời cho mà , nếu thả mà đầu còn loạn nữa, thì đừng trách khách khí.”
“Cảm ơn Lão Hà, cảm ơn.”
Mẹ Chu vội vàng dậy, dẫn cặp chồng nàng dâu về.
Chu Lệnh Tắc tan về, chuyện em gái , mặt đen thui.
Anh gọi Đan Dũng sang một bên, trách móc:
“Cậu cái gì ?
Không khuyên nhủ một chút ?”
Đan Dũng đang giận đấy, vợ bàn bạc với một tiếng phá bỏ đứa bé, đòi Chu Lệnh Tắc đòi cách giải quyết là may , còn mặt mũi trách ?
Thật sự tưởng dễ chuyện bằng?
Hắn lập tức đẩy Chu Lệnh Tắc :
“Anh vợ, lúc ngốc còn tin, giờ tin .
đúng là khá ngốc, ở nhà còn khắp nơi vay mượn quần áo trẻ con, sợ đến lúc đứa thứ hai sinh trời lạnh, quần áo đủ mặc.
còn các thì ?
Đứa trẻ phá cũng cho chúng , các lúc đầu hứa với chúng thế nào?
Các quá bắt nạt khác !”
Mẹ Đan phụ họa theo:
“ , quá bắt nạt khác !
cần , các nợ một đứa cháu, nợ nhà Đan Dũng một đứa con!
Hai con nữa!
xem xem, ba đời nhà chúng ở đây, còn đàn ông mắt nào dám liếc mắt đưa tình với cái con vong ân bội nghĩa !”
“!
Không nữa!”
Đan Dũng ôm đứa trẻ, dứt khoát dựng cái giường xếp trong căn phòng phía Đông, ba bà cháu ngủ một phòng, xem ai thể đuổi họ.
Chu Lệnh Di tức đến run rẩy, xách một thùng nước giếng dội lên Đan, Chu Lệnh Tắc giật lấy, đuổi cô ngoài:
“Con điên ?
Lại tới trại tạm giam nữa ?
Đi, dẫn con !”
Chu Lệnh Di đương nhiên , cô tủi ch-ết mất, xổm trong viện hu hu.
Khóc đến mức cả nhà lòng hoảng loạn.
Mẹ Chu càng lo lắng thôi, vội chạy tới phòng phía Đông khuyên nhủ:
“Thông gia, bà xem chuyện , đây chẳng lưỡng bại câu thương ?
Hay là thế , bà cứ về , đợi Lệnh Di dưỡng c-ơ th-ể tới, nếu cho dù nó m.a.n.g t.h.a.i cũng mang nổi , m.a.n.g t.h.a.i cũng giữ .”
Mẹ Đan kìm nhạt:
“Bà đừng lấy chuyện lấp l-iếm , sinh ba đứa con rõ hơn bà.
cũng ép nó bây giờ m.a.n.g t.h.a.i liền, nhưng các đuổi hai con , là tuyệt đối thể nào.
Trừ khi bà để con gái bà về với chúng , v-ĩnh vi-ễn con dâu nhà họ Đan chúng !”
Mẹ Chu cứng họng, bà nỡ mà.
Bà chỉ một trai một gái, nỡ thấy con gái bảo bối của cách xa trời nam đất bắc chứ?
Đành thở dài thườn thượt ngoài, bà bố Chu, nhỏ:
“Chuyện công việc thế nào ?”
Bố Chu bất lực:
“Phó giám đốc xưởng đường bên thăng lên , những khác cũng theo đó mà di chuyển, hiện tại thiếu một quản đốc phân xưởng, định thử xem.”
“ mà... theo thâm niên việc của ông, một chủ nhiệm phân xưởng cũng , dựa cái gì chỉ để ông quản đốc?”
Mẹ Chu vội vàng, đãi ngộ lương bổng của quản đốc và chủ nhiệm khác xa lắm, bà nuốt trôi cục tức .
Bố Chu cũng còn cách nào, vốn một công việc thể diện, con gái loạn mất sạch , oán ai?
Ông chỉ thể mặt đen thui:
“Có thì , còn kén cá chọn canh nữa.
Cứ dây dưa mãi cả nhà ch-ết đói, con trai của chúng v-ĩnh vi-ễn đừng cưới vợ nữa, thế bà vui lòng ?”