Xuyên Không Tiểu Thuyết TN: Tôi Gả Cho Anh Chồng "Sắp Chết" - Chương 335
Cập nhật lúc: 2026-04-21 13:11:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc bà nước mắt ngắn nước mắt dài lao , thấy đôi vợ chồng trẻ Diêu Chi Chi và Kỳ Trường Tiêu, trong lòng mừng rỡ.
Tốt quá, cuối cùng cũng tới xem trò vui !
Bà cũng chẳng cần quen hai trẻ tuổi , lao tới hỏi:
“Cô gái, nhà dây thừng ?
Cho mượn treo cổ.”
Diêu Chi Chi thần kinh, rảnh rỗi giúp khác tự sát.
Cô để ý, trực tiếp về nhà.
Mẹ Đan bực bội, ở đây rốt cuộc , đều thích hóng hớt ?
Chỉ đành xoay chạy về phía đầu ngõ, bên ở ít các bà thím, luôn sẽ quan tâm quan tâm bà chứ?
Kết quả thực sự , bà gào thét trong ngõ nửa ngày, chỉ Chu đuổi theo , khuyên bà về.
Mẹ Đan mơ hồ lắm, loạn tiếp nữa thì thật sự còn bậc thang để xuống, đành nửa đẩy nửa kéo theo Chu về.
Vào trong viện, Đan vẫn , vì lúc vì đổi phận cho Chu Lệnh Di mà tiêu tốn bao nhiêu tiền, vì con trai bà mấy ngày nay nhớ Chu Lệnh Di đến g-ầy cả , bà xót.
Mẹ Đan lóc đòi đ-ập đầu tường:
“Cái con lương tâm , chỉ là bày cái giường nhỏ bên giường con, con bới lông tìm vết, thì để ch-ết ở nhà các luôn !”
Mẹ Chu vội vàng ngăn cản:
“Thông gia, bà , đứa nhỏ cố ý , nó là sợ bà ngủ giường nhỏ ủy khuất bà.
Bà xem thế , với lão Chu tới nhà bạn tạm một đêm, tối nay bà ngủ giường lớn ở phòng phía Đông.”
“Thế lắm nhỉ?”
Mẹ Đan ngờ bà tùy tiện loạn một chút, Chu nhường giường lớn , chuyện đây.
Như bà còn thể ôm cháu ngủ cùng với bà nữa.
Mẹ Chu sợ Đan tiếp tục loạn nữa sẽ phá hỏng thanh danh nhà họ Chu bọn họ, đành lành:
“Có gì mà , bà từ xa xôi tới đây là khách quý, nhà chúng chỗ ở chật hẹp, cũng hết cách.
Nếu bày thêm một cái giường nữa, trong phòng đó còn chỗ xoay , chi bằng với lão Chu tới nhà bạn tạm một chút.
Được , giận nữa, ăn cơm , nhé.”
Trong lòng Đan cục tức cuối cùng cũng thuận hơn một chút, lúc ăn cơm thấy thịt, cũng giận, chỉ lo gắp trứng gà cho đứa trẻ.
Còn Chu Lệnh Di?
Một kẻ vong ân bội nghĩa lén lút phá bỏ đứa bé, cũng xứng ăn trứng gà?
Mẹ Đan nghĩ đến chuyện , lửa giận trong lòng bùng lên.
Ăn cơm xong liền ngoài, bà vẫn nhớ dì Mao bụng dẫn đường cho họ, tới nhà cảm ơn, thuận tiện con dâu một chút.
Bà nhớ tới nhà dì Mao nhiều trẻ con, còn quên ghé cửa hàng cung ứng mua ít hạt dưa kẹo bánh mang theo.
Vừa cửa chia kẹo cho bọn trẻ, mỗi đứa một túi hạt dưa nhỏ.
Dì Mao thấy bà khách khí như , vội vàng bê cái ghế dài tới:
“Bà chị, bà là bà nội của mấy đứa nhỏ, là bà ngoại?”
“Bà ngoại.”
Dì Mao còn rõ bà lão tới gì, dậy rót cốc nước nguội, tiện tay bắt lấy một đứa nghịch ngợm, tát m-ông hai cái.
Mẹ Đan :
“Xem đứa trẻ nghịch , m-ông bùn.”
Dì Mao quen mấy từ Thiểm Bắc tới, hiểu phương ngữ bên đó, :
“Trẻ con nghịch chút , ở ngoài chơi chán chê , về nhà sẽ hành hạ nữa.”
“Câu sai.”
Mẹ Đan nghĩ tới mấy đứa cháu trai cháu gái ở nhà, cũng nghịch ngợm y như , kìm niệm với dì Mao.
Dì Mao nhanh ch.óng hiểu , bà lão Đan tổng cộng ba con trai.
Con trai cả giáo viên ở trường trung học cơ sở của công xã, vợ là ở cửa hàng cung ứng, sinh ba đứa.
Con trai thứ hai việc ở sở quản lý lương thực, vợ là y tá, sinh hai đứa.
Con trai út cũng chính là chồng của Chu Lệnh Di, bà nuông chiều hết mực, tiền đồ gì, chỉ ruộng.
Còn chồng bà , là đội trưởng đội sản xuất, cũng coi là chút thể diện.
Cho nên cuộc sống nhà họ Đan so với những gia đình khác, thực sự coi là tệ, mấy đứa cháu trai cháu gái trong nhà đều nuôi dưỡng trắng trẻo sạch sẽ.
Con của Chu Lệnh Di và Đan Dũng là đứa thứ sáu, nghịch ngợm như mấy đứa chị, ngược yên tĩnh lắm.
Mẹ Đan nhắc tới đứa cháu nhỏ liền mày mắt :
“Đứa bé tuấn tú lắm, cũng văn vẻ lắm, cái áo đó, mặc cả ngày dính tí bẩn nào.
Lão già nhà với , đứa bé tương lai là cái mầm sách, thể thành phố đấy!”
Dì Mao , thầm nghĩ Đan sợ là đang bước đệm để ở thành phố nhỉ.
Dù chính bà cũng bà nuông chiều con trai út, vợ của con trai út hiện giờ về thành phố, vợ chồng cách xa , kế lâu dài, ước chừng khả năng ở lớn lắm.
dì Mao vạch trần, chỉ :
“Cũng bình thường, cháu ngoại giống mà.
Cậu của đứa bé luôn học giỏi, các thầy cô đều khen ngợi.”
“ , đứa nhỏ như , chắc chắn tiền đồ lớn, thể thành phố.
Chỉ là...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tieu-thuyet-tn-toi-ga-cho-anh-chong-sap-chet/chuong-335.html.]
Mẹ Đan đổi giọng, bắt đầu lau nước mắt.
Dì Mao quan tâm hỏi một tiếng, cuối cùng cũng tìm để Đan trút bầu tâm sự, vội vàng đổ hết những ủy khuất mà bà chịu bên phía con dâu .
Dì Mao xong, khỏi kinh hoàng, tên Chu Lệnh Di , cũng quá gì.
Vừa về Hứa Vỹ và Chu Quyên gà bay ch.ó sủa, đối với chồng của cũng khách khí như , quá đáng .
Bà đang chuẩn khuyên nhủ vài câu, liền Đan thở dài, :
“Cái là, nó hứa với nhà là sẽ sinh đứa thứ hai , đến lúc đó chừng nó ai chăm con, liền nhớ tới cái của .”
Dì Mao bất ngờ:
“Nó m.a.n.g t.h.a.i ?”
“ , khi về , sắp sửa lộ bụng .”
Mẹ Đan vì xả giận cho con trai , đương nhiên chọc thủng chuyện Chu Lệnh Di thất hứa .
bà mà trực tiếp , hiệu quả đó bình thường.
Chẳng bằng tiếp tục giả vờ , như , bà chính là vì đứa trẻ mới nhẫn nhục chịu đựng, nếu trở mặt với Chu Lệnh Di, thì đó cũng là của Chu Lệnh Di.
Dì Mao những chuyện , chỉ cảm thấy chuyện hoang đường.
Đợi Đan , bà nhịn chạy tới tìm Thang Phượng Viên lầm bầm:
“Nghiệp chướng thật đấy Chu Lệnh Di , m.a.n.g t.h.a.i còn quyến rũ Hứa Vỹ?
Nó nghĩ gì thế?”
Thang Phượng Viên căn bản dính chuyện của nhà , khuyên nhủ:
“Bà đừng quản nữa, đầu cũng đổ lên đầu bà .”
Dì Mao là quản, nhưng bà tìm hóng hớt mà, bất lực, chỉ đành tới nhà bà già Tiền.
Không ngờ bà già Tiền với bà:
“Đứa bé sớm phá , cháu gái với .”
“Cái gì?
Đứa bé phá ?”
Dì Mao chấn động thôi, tên Chu Lệnh Di quả nhiên m-áu lạnh vô tình.
Bà già Tiền gật đầu:
“Bà đừng với khác đấy, đầu ầm lên .
Bà cứ coi như , xem nó chơi trò gì.”
Dì Mao tự nhiên sẽ ngoài lung tung, ngày hôm lúc chợ gặp Đan, trong mắt đầy sự đồng cảm.
Mẹ Đan là tinh ranh bao, lập tức dì Mao chuyện giấu bà .
Bà cũng giục, cứ theo dì Mao như thế, tán gẫu :
“Bà chị, bà mua rau, bọn trẻ ở nhà một ?”
“Ở nhà, bà già Tiền nhà bên cạnh giúp trông chừng.”
Dì Mao mua con cá diếc, về nhà hầm canh cho bọn trẻ, bổ sung dinh dưỡng.
Mẹ Đan cũng mua một con:
“Cá , Lệnh Di mang thai, nên ăn chút gì đó ngon.”
Dì Mao nhịn thở dài, ai, bà chị thật đáng thương quá, nếu như con dâu giấu nhà chồng phá bỏ đứa bé...
Ai, thôi , nhịn , đừng , đầu ầm lên dính líu tới thì .
Mua xong rau, hai tách ở đầu ngõ, dì Mao trong lòng bứt rứt, về nhà liền lầm bầm với bà già Tiền:
“Bà xem, nếu như hai con từ Thiểm Bắc tới mà đứa bé còn nữa –”
“Sắp .”
Bà già Tiền nhận lấy mớ rau nhờ mua giúp từ tay dì Mao, nhỏ, “Cháu gái , con nhỏ Chu còn sạch , hôm còn bốc thu-ốc.
Đợi chồng nó thấy cái quần dính m-áu của nó, thì cái gì cũng hiểu hết .
Không tin bà cứ xem, giấu mấy ngày .”
Không ngờ cái miệng của bà già Tiền cứ như khai quang, đầy nửa tiếng, nhà họ Chu bên cãi .
Mẹ Đan phát hiện cái quần dính m-áu của Chu Lệnh Di, chất vấn nó phá bỏ đứa bé , còn Chu Lệnh Di, lấy cớ m.a.n.g t.h.a.i ngoài t.ử cung, bà buộc phá.
Mẹ Đan dễ lừa như , lập tức kéo nó , đòi tới bệnh viện kiểm tra hồ sơ, hỏi bác sĩ.
Bác sĩ Tiền thấy một mụ điên chạy tới, căn bản dám sơ suất, vội vàng giả vờ kiểm tra một lượt, cuối cùng đành với Đan, tuy rõ Chu Lệnh Di lúc đó dùng cái tên gì, nhưng thể xác định là, bệnh viện gần đây hề phẫu thuật phá t.h.a.i m.a.n.g t.h.a.i ngoài t.ử cung nào.
Lần , Đan phịch xuống phòng chờ của bệnh viện, lóc gào thét, đem chuyện của kẻ vong ân bội nghĩa Chu Lệnh Di phơi bày ánh sáng.
Tức đến mức Chu Lệnh Di diễn nổi nữa, giữa đám đông đ-ánh nh-au với Đan.
Nhất thời điên điên khùng khùng, giống như hai con khỉ núi Nga Mi đang phát cuồng.
Hứa Vỹ vặn tới đón Chu Quyên xuất viện, ngang qua sảnh bệnh viện, thấy bộ dạng hung thần ác sát đó của Chu Lệnh Di, sững sờ tại chỗ, hồi lâu phản ứng .
Bên tai là tiếng quỷ thần gào của cặp chồng nàng dâu , phía là đám đông vây xem rõ tình hình, từng từng một rõ nội tình của Chu Lệnh Di lên khuyên can, nhanh hành vi của Chu Lệnh Di chọc giận mà giáo, giúp Đan kể tội Chu Lệnh Di.
Mà Chu Lệnh Di ở tâm điểm của cơn lốc, căn bản chú ý tới Hứa Vỹ đang cô ở vòng ngoài đám đông.
Trong cơn giận dữ cô căn bản quản nhiều như , túm lấy tóc Đan, gào thét đòi g-iết ch-ết bà già .
Hứa Vỹ bỗng nhiên rùng , rõ ràng là giữa mùa hè oi ả, cảm thấy như rơi hầm băng.
Thảo nào Kỳ Trường Tiêu đưa cho ba địa chỉ, bảo tìm khác chuyện, nhận thức về Chu Lệnh Di.
Thảo nào Diêu Chi Chi giúp đỡ Chu Quyên chuyện, mặc dù cô là một trong những từng ghét Chu Quyên nhất.
Thảo nào Chu Quyên giận đến mức ly hôn với , kết hôn bao nhiêu năm nay, cãi vã lớn nhỏ cũng ít, Chu Quyên bao giờ những lời như .