Xuyên Không Tiểu Thuyết TN: Tôi Gả Cho Anh Chồng "Sắp Chết" - Chương 306

Cập nhật lúc: 2026-04-21 13:10:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diệp Tranh chịu nổi nữa, trực tiếp chạy ngoài, kết quả gã Tiểu Ngưu hiểu lầm ý cô, cứ tưởng cô dẫn ngoài thuê phòng, nên đuổi theo sát nút rời.

 

Diệp Tranh ngờ mà Lý xã trưởng giới thiệu cho cô là một kẻ háo sắc như , cô nóng nảy, chỉ đành lớn tiếng kêu cứu.

 

Trương Vượng theo bản năng ngoảnh đầu , thấy khuôn mặt đẫm lệ của Diệp Tranh, bản năng hùng cứu mỹ nhân thôi thúc , lập tức dậy lao tới.

 

Trương Vượng đ-ánh cho Tiểu Ngưu một trận tơi bời, từng cú đ-ấm như trời giáng, đ-ánh cho tên lưu manh mặt mũi bầm dập, thẳng nổi .

 

Phía đối diện đường hai bán kem que, một trong đó thấy vội vàng vẫy tay với , hiệu nhỏ giọng bảo mau chạy .

 

Người Trương Vượng quen, là con trai què của bạn bố .

 

Quan hệ giữa cũng bình thường, nhưng thù oán gì.

 

Trương Vượng cũng lo lát nữa tan phim, đông khó mà thu dọn cục diện, nên lập tức kéo Diệp Tranh chạy .

 

Chạy đến một con hẻm nhỏ phía xa, hai mới dừng , Trương Vượng Diệp Tranh đang thở hồng hộc hỏi:

 

“Cô chứ?"

 

Diệp Tranh lau nước mắt, lắc đầu:

 

“Cảm ơn , ."

 

“Đi thôi, chắc đuổi theo , đưa cô về, cô ở ?"

 

Trương Vượng xoa xoa tay của , mấy cú đ-ấm cũng đau điếng, tay tê rần cả lên.

 

Diệp Tranh do dự một lát, vẫn thật với Trương Vượng:

 

ở nhà xã trưởng."

 

“Được, thôi."

 

Trương Vượng là chừng mực, truy hỏi lý do, nhà xã trưởng ở , một tay kéo Diệp Tranh, để cô trốn lưng :

 

“Đợi , thăm dò đường."

 

Cẩn thận lẻn tới đầu hẻm, xác nhận an , Trương Vượng mới dẫn Diệp Tranh tiếp.

 

Trên đường xe cảnh sát chạy qua bên cạnh hai , hai bên , lẽ là khán giả tan phim ở rạp thấy Tiểu Ngưu thương nên báo cảnh sát .

 

Trương Vượng do dự một lúc, chuyện tính là nghĩa hiệp , nếu tính, thì cần đầu thú .

 

Diệp Tranh thấu tâm tư của , thúc giục:

 

“Đừng quan tâm nữa, chỉ là nghĩa hiệp thôi, sợ gì chứ?

 

Vả , chỉ hai bán kem que thấy, họ giục chạy , chắc sẽ bán ."

 

“Ừm, chắc là , một là bạn ."

 

Trương Vượng lau mồ hôi.

 

Diệp Tranh thở phào nhẹ nhõm:

 

“Vậy chắc , sẽ ai báo cảnh sát bắt , thôi."

 

Vả , là Tiểu Ngưu giở trò lưu manh , loại dám báo cảnh sát chứ, trừ phi thực sự nhục.

 

Trương Vượng nghĩ cũng đúng, thế là vội vàng đưa cô về, nhưng rằng, đối tượng xem mắt của Diệp Tranh nhà của Lý xã trưởng.

 

Mà Lý xã trưởng , là kẻ bao che nhà.

 

Mặc dù chỉ là cháu trai của dì , nhưng cũng gọi một tiếng chú họ, huống chi còn là cuộc xem mắt do giới thiệu, thể yên quản .

 

Thế là khi cảnh sát đồn công an trung tâm dẫn Tiểu Ngưu tới cửa, Lý xã trưởng đành gọi Diệp Tranh đang tắm rửa ngủ dậy.

 

Lý xã trưởng mặt như hổ, hôm nay hiếm khi nữa, lạnh mặt, vẻ mặt âm trầm, cho Diệp Tranh ảo tưởng.

 

Anh mang giọng điệu cảnh cáo, hỏi:

 

“Cháu cô gọi một đàn ông tới đ-ánh nó một trận?

 

Lại còn ở nơi công cộng?

 

chuyện nghiêm trọng thế nào ?

 

tương lai nữa ?"

 

Diệp Tranh buồn bực ch-ết, lưu manh đ-ánh, là lẽ đương nhiên, nhưng giọng điệu của Lý xã trưởng, rõ ràng là bao che cho nhà mà.

 

Tức ch-ết mất, đáng hận cô ăn nhờ ở đậu, cứng rắn nổi, đành nắm c.h.ặ.t vạt áo, c.ắ.n môi, cân nhắc đối sách.

 

Tuy nhiên Lý xã trưởng là con cáo già, giỏi vặn hỏi.

 

Anh lạnh :

 

“Cô , cổng rạp chiếu phim bán kem que, giúp cô là ai, cảnh sát tới nhà họ , cô chịu , thì khép cô tội bao che, lát nữa cô dọn đồ , ở đây nuôi kẻ vi phạm pháp luật."

 

Diệp Tranh nghĩ đối sách , nhất thời lo lắng, đành sự thật:

 

“Không , là Tiểu Ngưu giở trò với , qua đường thấy chuyện bất bình nên bảo vệ khỏi xâm phạm thôi.

 

Vả , thù oán, tự nhiên đ-ánh ?"

 

Lý xã trưởng :

 

“Cô tưởng cô suông, sẽ tin cô?

 

Thế còn là cô quyến rũ cháu đấy.

 

Chuyện nhân chứng, ai mà chẳng chứ?"

 

Diệp Tranh cạn lời, cô Lý xã trưởng kẻ hiền lành, nhưng ngờ bỉ ổi thế .

 

Đành về phía Tiểu Ngưu:

 

“Anh , rõ ràng là lợi dụng lúc trong rạp chiếu phim tối đen như mực mà sờ soạng khắp nơi."

 

Tiểu Ngưu là kẻ tinh ranh, tình thế bất lợi cho , còn đ-ánh một trận, thế nào cũng dối, tìm lý do cho , bèn hươu vượn:

 

“Cái gì chứ, rõ ràng là cô tới nhà khách ở một đêm, còn đòi hai trăm đồng tiền sính lễ, chịu, chỉ cho cô một trăm, cô mới dỗi bỏ ."

 

Diệp Tranh xong, tức giận, thế chứ, như thể cô là gái bán hoa , thật tức ch-ết mà.

 

Nhất thời kích động, lựa lời:

 

“Anh hèn hạ, vô sỉ!

 

Anh vu khống , sẽ gặp quả báo đấy!"

 

“Quả báo?

 

À, đúng , nên xem mắt với loại phụ nữ đĩ đòi lập đền thờ như cô, lừa tiền thì vu khống giở trò, còn tìm đ-ánh , cô lắm!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tieu-thuyet-tn-toi-ga-cho-anh-chong-sap-chet/chuong-306.html.]

Đền tiền!

 

Đừng tưởng cô đ-ánh oan uổng thế nhé!"

 

Tiểu Ngưu tức giận, vươn cổ trợn mắt, như con gà chọi chọc tức .

 

Diệp Tranh tức phát :

 

“Anh mắng cái gì?

 

Anh nữa xem!"

 

“Đồ đĩ thối, mắng cô đấy thì ?

 

Có giỏi thì đ-ánh !"

 

Tiểu Ngưu cố ý, chính là chọc tức Diệp Tranh, để cảnh sát bắt cô.

 

Diệp Tranh là cô gái chồng, chịu nổi sự sỉ nhục , lập tức lao lên, cùng Tiểu Ngưu ẩu đả với .

 

Trong lúc giằng co, tránh khỏi Tiểu Ngưu sàm sỡ mấy cái, nhưng vì đang tức giận, cô để ý tới.

 

Người phụ nữ dồn đường cùng, nghiến răng chộp lấy một mảnh gạch vụn đất, nghĩ bụng đ-ập ch-ết Tiểu Ngưu cho xong, loại súc sinh , mới gặp mặt xem mắt đầu sờ soạng, dù kết hôn với ai cũng là tai họa, chi bằng ch-ết chung.

 

Đáng tiếc cảnh sát ở đó, cô thể thực hiện , trực tiếp còng tay đưa .

 

Đến phòng thẩm vấn, cảnh sát trực ban khuyên vài câu, Diệp Tranh mới bình tĩnh .

 

cô lo Tiểu Ngưu trả thù Trương Vượng, nên một mực khẳng định quen bụng , cũng đó .

 

Cảnh sát bất lực, đành hỏi thăm cư dân quanh rạp chiếu phim.

 

Quả nhiên đúng như lời Lý xã trưởng, mặc dù thanh niên què bán kem que dặn chú bán kem cùng đừng nhiều chuyện, nhưng ông chú đang chèn ép đối thủ cạnh tranh .

 

Bèn với cảnh sát:

 

“Có một thằng què bán kem que cùng , kẻ đ-ánh là ai."

 

Cảnh sát theo manh mối , tìm tới nhà gã què, bố của gã què cũng b-ắn ch-ết cùng Trương Hoành Lượng , giờ trong nhà chỉ còn bà già và trai chị dâu.

 

Chị dâu đang ngứa mắt với , bèn đe dọa , đòi đuổi ngoài.

 

Bất lực, đành khai Trương Vượng.

 

Tội nghiệp Trương Vượng, đón về từ nhà điều độ Trần, tắm rửa xong định ngủ thì Tiểu Kim tìm tới.

 

“Chào , xin hỏi Trương Vượng ở đây ?"

 

Tiểu Kim hôm nay trực đêm, nửa đêm nhận điện thoại từ đồn công an trung tâm, thể tới thi hành công vụ.

 

Trương Vượng ngơ ngác, mặc áo lót :

 

“Có, là Tiểu Kim , tìm việc gì?"

 

Tiểu Kim vẫn oan ức gì , chỉ đành theo thông tin đồn công an trung tâm đưa tới, tới tận nhà bắt :

 

“Có phản ánh, đ-ánh một công nhân họ Ngưu ở xưởng in tại cổng rạp chiếu phim, mời một chuyến."

 

Trương Vượng tức :

 

“Tiểu Kim, , là nghĩa hiệp, tên Tiểu Ngưu giở trò lưu manh, cũng là để bảo vệ đồng nghiệp cùng đơn vị, cố ý đ-ánh ."

 

Tiểu Kim bất lực:

 

cũng theo quy định thôi, thôi, nhưng yên tâm, thông báo cho Kỳ Trường Tiêu , quan hệ giữa họ với như , nhất định sẽ giúp .

 

Còn về đồn trưởng Thang, liên quan đến lợi ích, đành tránh mặt."

 

“Được thôi."

 

Trương Vượng cũng tiện khó cảnh sát cơ sở, báo cảnh sát , thì cứ theo thủ tục thôi.

 

Khi Trương Vượng tới đồn công an Thành Nam, Kỳ Trường Tiêu và Diêu Chi Chi đều đợi ở đó, hai gửi con cho lớn trông coi, lập tức tiến lên đón, hỏi han ân cần.

 

Trước hết hỏi Trương Vượng thương , đó mới hỏi tại đ-ánh .

 

Có thể thấy, hai bạn tồi, vẫn tin tưởng nhân cách của .

 

Trương Vượng cảm động, lập tức khai thật chuyện đêm nay.

 

Diêu Chi Chi và Kỳ Trường Tiêu :

 

“Đây là nghĩa hiệp tiêu chuẩn mà, chạy gì?"

 

Trương Vượng thật:

 

“Sợ đồng bọn, lát nữa tan phim đông, ầm lên ảnh hưởng tới chuyện xem mắt của ."

 

Diêu Chi Chi cho tức :

 

“Anh xem, chuyện lý, chạy thành chột .

 

Chẳng trách của đồn công an trung tâm tưởng sợ tội bỏ trốn."

 

Trương Vượng buồn bực:

 

“Có khác ?

 

chạy , cũng ảnh hưởng tới việc tên Tiểu Ngưu giở trò lưu manh.

 

là đàn ông, đương nhiên thấy chuyện bất bình, rút d.a.o tương trợ."

 

“Có khác."

 

Tiểu Kim thở dài, “Anh chạy, thật sự trông như tật giật , chẳng trách thái độ của đồn công an trung tâm .

 

Thế , hôm nay muộn quá , lát nữa ở phòng trực ban của tạm một đêm, sáng mai, tới đồn công an trung tâm đòi quyền xử lý vụ án , tự theo sát chuyện ."

 

“Được ?"

 

Diêu Chi Chi còn rõ chuyện bên Diệp Tranh thế nào.

 

Trương Vượng cũng rõ, chẳng quen tên lưu manh , đành lắc đầu.

 

Tiểu Kim an ủi:

 

“Không , tuy hiện trường vụ án trong địa bàn của đồn công an trung tâm, nhưng Trương Vượng là cư dân thuộc địa bàn đồn công an Thành Nam, là đạt điều kiện chuyển giao.

 

Đây vụ án lớn phức tạp gì, chỉ là thủ tục phiền phức chút thôi, thử xem.

 

Muộn lắm , hai về nghỉ ."

 

“Đợi , Tiểu Kim, Diệp Tranh giờ ở ?"

 

Diêu Chi Chi định hỏi Diệp Tranh, rốt cuộc là .

 

 

Loading...