Xuyên Không Tiểu Thuyết TN: Tôi Gả Cho Anh Chồng "Sắp Chết" - Chương 280
Cập nhật lúc: 2026-04-21 13:05:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn thấy bạn cũ, Hứa Vĩ tâm trạng , hỏi:
“Cơn gió nào thổi tới đây ?"
Chu Phong vội vàng qua đỡ :
“Tớ sắp kết hôn , mang thiệp mời cho đây.
Biết thương tham gia , nên tớ mang kẹo cưới thu-ốc l-á cưới cho ."
Hứa Vĩ :
“Thông cảm thông cảm, thật sự là còn sức để tham gia, đau lắm."
Chu Phong xua xua tay, bảo những khác ngoài.
Đào Tuyết Oánh thấy Chu Quyên chịu , chỉ đành ôm lấy vai Chu Quyên, cưỡng ép kéo ngoài, đóng cửa phòng bệnh .
Chu Phong xuống, thở dài:
“Nói thật với tớ, còn sống nổi với biểu tớ ?
Không sống nổi thì đừng cố quá, cô quá càn, sẽ hại ch-ết đấy."
“Tại hỏi ?"
Nụ mặt Hứa Vĩ biến mất.
Ông bạn cũ của , đúng là thẳng thật đấy.
Chu Phong bất lực:
“Trực giác.
Cậu bốc đồng, lẽ chỉ đang tìm một cơ hội thích hợp, để bản rút lui mà gánh nặng tâm lý.
Nói cho tớ , nghĩ như ?
Nghĩ như cũng , biểu tớ quá đáng lắm , tớ sẽ thiên vị cô .
tớ một câu thật lòng, đừng lừa tớ, nếu còn coi tớ là em."
Lời tác giả:
Ban đầu chương chỉ bảy trăm chữ, buồn ngủ quá tích cảo mai tiếp, kết quả bấm nhầm đăng luôn, bây giờ bù thành hai ngàn chữ, miễn cưỡng tính là một chương , buồn ngủ quá, xin nhé.
Hứa Vĩ trầm tư lâu, hỏi:
“Cậu còn , cô m.a.n.g t.h.a.i .
Tớ vô trách nhiệm."
Chu Phong đương nhiên , về , thế nhưng bây giờ con còn sinh mà Chu Quyên loạn như thế, con , còn thế nào nữa.
Nói nữa, với cái tính cách của biểu tớ, thể giáo d.ụ.c con cái chứ?
Bây giờ cắt lỗ vẫn còn kịp, nếu còn kéo dài tiếp...
Cậu và Hứa Vĩ là bạn học nhiều năm, thực sự thấy Hứa Vĩ hành hạ như thế nữa.
Thế là phản bác hỏi :
“Thì ?
Có thể bảo cô bỏ , đưa cô một khoản tiền, bảo cô cút ."
Hứa Vĩ , ông em của vẫn khá, hề thiên vị , ép nhận mệnh tiếp tục sống như thế.
Thế nhưng, trách nhiệm và đạo nghĩa của riêng , chuyện ép phụ nữ của bỏ thai.
Huống hồ, thực sự đến bước , vợ chẳng lẽ sẽ bỏ qua ?
Đây là đứa đầu của Chu Quyên, một khi bỏ , thói quen sảy t.h.a.i thì ?
Đến lúc đó ngược ngày yên mà sống .
Suy tính , vẫn quyết định tạm bợ sống tiếp , ít nhất chuyện tối hôm qua, Chu Quyên ở nhà thể hung hăng nữa.
Cậu cũng lười tìm một phụ nữ xa lạ, vun đắp tình cảm từ đầu, nhỡ là kẻ còn loạn hơn cả Chu Quyên, chẳng là chẳng bù mất .
Người đều là khi ở chung mới thể hiểu rõ tính khí của , vài gặp mặt lúc xem mắt, quá mang tính lừa dối .
Cậu còn sức lực để nữa.
Chỉ đành với Chu Phong:
“Chuyện cô lý lẽ, xem cô sửa đổi ."
Chu Phong thở dài, quá tin một trưởng thành sẽ sửa đổi, thế nhưng...
Vì Hứa Vĩ như , cũng tiện gì thêm, liền dặn dò vài câu, bảo Hứa Vĩ dưỡng thương cho .
Chu Quyên lúc , Chu Phong mặt Hứa Vĩ mắng cô vài câu, Chu Quyên dám cãi , cúi đầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo, một bộ dạng đáng thương tội nghiệp.
Chu Phong lặng lẽ thở dài, gọi Đào Tuyết Oánh, vội vàng về chuẩn r-ượu mừng.
Chu Nga cũng để canh gà, theo về, để thời gian và gian cho bản Chu Quyên.
Cô đóng cửa phòng bệnh , giường Hứa Vĩ, cúi đầu, dám mắt .
Hứa Vĩ dứt khoát nhắm mắt , chợp mắt một lát.
Chuyện đến nước , thực sự gì để , là quá bao dung với cô , đáng lẽ dạy dỗ cô sớm từ lúc cô hết đến khác trốn việc, chứ thấy phiền là theo nhượng bộ, chuyện thì huấn luyện vài câu, căn bản tác dụng.
Chi bằng trực tiếp lạnh nhạt, Chu Quyên là tính cách ham vui, chỉ cần những xung quanh đều để ý tới cô , tự cô sẽ chịu nổi, hoặc là đổi, hoặc là cút , còn cách nào khác.
Mà cô bây giờ mất công việc , chắc chắn là dám cút , chỉ thể ở , từ từ học cho ngoan ngoãn.
Hứa Vĩ cứ thế ngủ , lẽ là tất cả những chuyện phiền lòng đều nghĩ thông suốt , giấc ngủ thật sự an tâm.
Chu Quyên bò giường , cũng ngủ .
Đến mức Chu Nga tối muộn qua đưa cơm, thấy đôi vợ chồng đều đang ngủ, còn khá tiếc nuối.
Rõ ràng là trai tài gái sắc, tại nhất định loạn chứ?
Đàng hoàng ?
Nếu tương lai con, nhất định rút kinh nghiệm bài học của cô, thể chiều con thành một kẻ gây họa, kẻ quấy rối gia đình, kẻ loạn như thế .
Cậu đặt cơm canh xuống, lặng lẽ ngoài.
Trên bầu trời một vầng trăng sáng, thời tiết ấm , trong khí là mùi thơm của hoa nghênh xuân.
Trăng thế , nếu cùng thưởng thức thì mấy.
Đáng tiếc những cô gái trong lớp , một ai lọt mắt xanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tieu-thuyet-tn-toi-ga-cho-anh-chong-sap-chet/chuong-280.html.]
Hoặc là thô lỗ, giống như con khỉ hoang, hoặc là im lìm, giống như bình vôi câm miệng.
Không ai dịu dàng nhưng cởi mở một chút ?
Như thế chẳng hơn , sẽ quá ồn ào, cũng sẽ quá trầm mặc.
Ai, quả nhiên là duyên phận của vẫn tới ?
Từ từ chờ .
Cứ nghĩ linh tinh như thế, Chu Nga đạp xe đạp, dọc theo con đường bên ngoài bệnh viện về.
Ở ngã tư phía , gặp một đôi nam nữ, đàn ông đạp xe đạp, phụ nữ bế con phía .
Người đàn ông lầm bầm:
“Cũng con , là đưa cô nhi viện , em em xem, vì chăm sóc nó, chính đều mệt g-ầy , cần gì chứ."
“Tào Quảng Nghĩa, im miệng cho , việc của lúc nào cần sắp xếp ?"
Diêu Đào Đào vui nhắc nhở, “Đừng quên phận hiện tại của , cô đây mà phiền , bất cứ lúc nào cũng thể đ-á ."
Tào Quảng Nghĩa im miệng, ngoan ngoãn đạp xe, về nhà.
Chu Nga ngang qua hai , theo bản năng phụ nữ đang trong cơn giận.
Trông thật nha, lông mày mắt xinh xắn, khuôn mặt hồng hào đầy xuân sắc, ngay cả lúc mắng cũng .
Đáng tiếc là đàn ông , chỉ đàn ông đó là chồng bạn trai của cô , tóm , tối muộn thế , cũng thể là lạ cùng cô chứ?
Chu Nga lặng lẽ tăng tốc, về nhà thôi.
Cậu dù yêu đương, cũng đến mức hồ đồ như , hoa chủ còn nảy sinh tâm tư.
Không ngờ hôm học, thấy phụ nữ tối qua.
Diêu Đào Đào cùng một giáo viên khác tới, tìm học viện nông nghiệp hợp tác, dẫn học sinh tới xem ruộng thí nghiệm của Thường Đông Thanh.
Hiện tại ruộng thí nghiệm do Hứa Vĩ phụ trách, đáng tiếc Hứa Vĩ viện , Diêu Đào Đào , cho nên tìm tới lớp học.
Chu Nga là lớp trưởng, dậy :
“Thầy Hứa viện , em đưa chị nhé."
“Em cần học ?"
Diêu Đào Đào tiếng sang, chỉ thấy một nam sinh cao lớn trai đang chuyện với ở bên cửa sổ, hình như là nam sinh ngang qua tối qua, cô đề nghị, “Em cho chị ở bệnh viện nào phòng bệnh nào là , chị tự ."
Chu Nga liền thông tin xuống, dậy giao cho Diêu Đào Đào.
Bốn mắt , Chu Nga nhanh ch.óng dời tầm mắt , ch-ết tiệt, đèn đường tối qua mờ ảo, rõ ràng, hôm nay kỹ , càng là đến kinh ngạc.
Một phụ nữ như thế , chắc là thiếu theo đuổi, lẽ đàn ông chỉ là bạn trai cô .
Chưa thấy cô gì “đừng quên phận của " ?
Chu Nga hiểu hỏi một câu:
“Xin hỏi chị xưng hô thế nào?
Quay đầu giáo viên khác hỏi tới, em cũng dễ chuyện."
“Chị tên Diêu Đào Đào, giáo viên môn lao động của trường tiểu học phía Nam thành phố.
Có vấn đề gì, thể đến trường tìm chị."
Diêu Đào Đào cầm lấy tờ giấy trong tay , “Cảm ơn em, tên gì bạn học?"
“Chu Nga, Nga trong nguy nga."
Chu Nga còn mở miệng, một nam sinh khác liền giành trả lời.
Không còn cách nào, ai bảo Chu Nga cái tên nhóc già đỏ mặt cơ chứ, quả thực là kỳ tích nha.
Diêu Đào Đào gật đầu:
“Cảm ơn các bạn học, tạm biệt."
Chu Nga đầu, trừng mắt nam sinh họ Trương , ai bảo xen mồm , thật là.
Trở chỗ , tâm trạng của Chu Nga vẫn bình tĩnh , Diêu Đào Đào ?
Hình như từng qua cái tên , trưa về ăn cơm, đối chiếu với Chu Tuấn, quả nhiên là vợ của đồng nghiệp ở xưởng của .
Kết hôn , con, đứa bé tối qua là cháu dì của Diêu Đào Đào.
Chu Nga lặng lẽ cúi đầu ăn cơm, phiền.
Chu Tuấn hiểu lý do, hỏi:
“Em hỏi Diêu Đào Đào gì?"
“Không gì, chị tới trường tìm Hứa Vĩ, em tiện miệng hỏi thôi."
Chu Nga ăn cơm nhai kỹ nuốt chậm, hôm nay ăn đặc biệt nhanh, vội vàng ăn xong, phòng tiêu hóa một chút.
Thật tồi tệ, còn kết hôn .
Vậy câu tối qua của chị ý gì?
Tại để chồng chú ý phận của ?
Chẳng lẽ là đang đòi ly hôn?
Cũng con, nếu như thực sự ly hôn...
Không , phụ nữ ly hôn, cửa ải bố sẽ vượt qua .
Hơn nữa tính cách chị thế nào, vẫn , phát điên như thế chứ?
Vội vàng lắc lắc đầu, xua đuổi cái ý nghĩ tồi tệ , vùi đầu ngủ trưa một lát.
Diêu Đào Đào mang một giỏ trái cây tới thăm Hứa Vĩ.
Chu Quyên thích cô, dù bố cô chuyện kiểu đó, ghê tởm, cho nên thái độ đối với cô lạnh nhạt.
Diêu Đào Đào để trong lòng, chỉ lo chuyện chính sự với Hứa Vĩ.
Hứa Vĩ còn khá vui vẻ, một giáo viên, nguyện ý để trẻ con trong thành phố ý nghĩa của “từng hạt từng hạt đều vất vả", thực sự khiến học nông nghiệp như vui mừng khôn xiết.
Liền :
“Không vấn đề gì, ruộng thí nghiệm thể mở cửa cho bọn trẻ tham quan, nhưng hỏng, hy vọng chị quản lý bọn trẻ.
Thế nhưng, đợi đến lúc cấy mạ chắc là khỏe , đến lúc đó sẽ chuẩn một mảnh ruộng nước, để chị dẫn bọn trẻ cùng tới trải nghiệm niềm vui cấy mạ."