Xuyên Không Tiểu Thuyết TN: Tôi Gả Cho Anh Chồng "Sắp Chết" - Chương 272
Cập nhật lúc: 2026-04-21 13:04:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dứt khoát, cũng lấy một chiếc ghế, đợi đến lúc ngủ thì cởi áo khoác và quần mới đụng giường của .
Bốn mắt , hai chị em cùng thở dài.
Diệp Tranh do dự lâu mới hỏi:
“Sao em quen Chủ biên Diêu ?"
Diệp Sanh ngạc nhiên:
“Chị ?
Nhà máy thực phẩm ở thành phố dành cho Chủ biên Diêu mười hai suất học việc.
Cha ngóng chuyện , nên bảo em đăng ký đấy."
Diệp Tranh lắc đầu:
“Chị , chị ở nhà xuất bản dám quá phô trương, trừ khi cần thiết thì chị chuyện."
“Chị cẩn thận quá ."
Diệp Sanh chút xót xa, “Thật cần thiết , Chủ biên Diêu lắm."
“Lạ thật, chuyện tuyển học việc bên đó cha mà ?"
Diệp Tranh nghĩ , cô luôn cảm thấy và cha cùng một thế giới, rõ ràng cô việc tay Diêu Chi Chi, thông tin còn nhanh nhạy đầy đủ bằng cha cô tới.
Diệp Sanh cũng :
“Có lẽ họ quen Đinh Xán và Triệu Mạch Miêu ?
Là hai đó phụ trách tuyển ."
“Thảo nào, thì dễ giải thích ."
Diệp Tranh tuy thích xen việc khác, nhưng Chu Quyên tổ hiệu đính là một kẻ lắm mồm, cô mới tới mấy ngày ngóng gần hết thông tin các đồng nghiệp khác từ miệng Chu Quyên .
Nói cũng buồn , cái bà Chu Quyên đó chủ động tìm cô hàn huyên là để ngóng tình hình của cô.
Cô ngậm miệng , tám chuyện, Chu Quyên đành chủ động nhắc tới chuyện tám của khác, đụng đó, ngược giúp cô nhanh ch.óng nắm bắt tình hình trong đơn vị.
Tóm , cái bà Chu Quyên , lòng đố kỵ nặng, lắm lời, thật đáng ghét, nhưng chuyện gì cũng hai mặt, hai ngày nay Chu Quyên đến, phòng việc còn khá lạnh lẽo.
Diệp Tranh nhắc nhở:
“Nếu em thành phố, nhất định cẩn thận.
Không thì cứ dối một câu, chị Triệu Mạch Miêu cũng là đoạn tuyệt với gia đình, Chủ biên Diêu bảo cô dối, là cô đính hôn với họ hàng nào đó của Chủ biên Diêu, cha cô dám động cô nữa.
Em cũng thể học theo, dù cũng là họ hàng nào, tự bảo vệ thôi, gì là đáng hổ cả."
“Vậy em vẫn nên với Chủ biên Diêu một tiếng, như mới lịch sự."
Diệp Sanh tự quyết định, định theo việc cho , thì học cách tôn trọng .
Mượn danh , gánh trách nhiệm, nhất định một tiếng, đều thể tiền trảm hậu tấu, như .
Diệp Tranh nghĩ cũng :
“Ăn gì ?
Để chị nấu cho em bát mì?"
“Để em tự , chị việc cả ngày cũng mệt , còn hầu hạ nhà xã trưởng nữa."
Diệp Sanh vội vàng dậy, tự lực cánh sinh.
Diệp Tranh cũng là chịu yên, dứt khoát, một nhóm lò, một hái rau.
Trong sân bày ít chậu hoa và thùng xốp, bên trong rau cải nhỏ, tỏi tây và hành lá, Tết những bó rau cải sương đ-ánh qua, bây giờ ăn ngọt lịm.
Một bát mì nhanh ch.óng xong, Diệp Sanh đưa đũa cho Diệp Tranh:
“Chị ăn ."
“Chị ăn , em ăn ."
Diệp Tranh tiện tay cầm tạp chí tủ đầu giường, bên cạnh bầu bạn với Diệp Sanh.
Hai chị em cách mấy tuổi, cùng cha khác , nhưng của Diệp Tranh là chị họ của cha hai , nên về huyết thống thật còn hơn so với họ và Diệp Quân.
Thêm đó Diệp Tranh bình thường ở nhà đè nén ít, nên Diệp Sanh luôn bản năng gần gũi với chị hơn.
Có lẽ trong xương tủy cô một bản năng thương xót kẻ yếu chăng.
Cô ăn mì, thi thoảng liếc chị ánh đèn dầu, khóe miệng mỉm .
Thật chị hai cô , thích sách, tính tình trầm lặng, tranh đoạt, ở cạnh thật thoải mái.
Ăn xong, cô rửa bát, đun một ấm nước nóng, hai chị em cùng ngâm chân ngủ.
Đừng , cảm giác thật sự tuyệt, hai bậc trưởng bối đè nặng, cũng thế lực tông tộc chăm chăm , trong một sân nhỏ, chỉ hai chị em, thực sự giống như chốn đào nguyên, hôm nay, cô cũng dám nghĩ tới.
Đến nỗi Diệp Sanh ngủ mà vẫn thở dài, giá mà thể ngày nào cũng như thế thì mấy.
Diêu Chi Chi trở về nhà, sắp xếp nội dung của cả cuốn sổ công tác.
Nói tóm , nhánh của Diệp Tâm Mi, mấy thế hệ huyết thống mẫu hệ, nào họ Hồ, nhưng một họ Lý, là bà nội của Diệp Tâm Mi, nhà đẻ ở công xã Thiên Đăng.
Mà vợ cũ ch-ết của chủ nhiệm Hồ, em vợ lấy , em vợ giữ bằng dù là vi phạm pháp luật, đều họ Lý.
Dù Trương và Lý đều là hai họ tỷ lệ dân cao nhất Nghi Thành, thể lên điều gì, cũng đủ để Diêu Chi Chi liên tưởng một chút.
Cô chuẩn bắt đầu từ phụ nữ họ Lý .
Còn việc tìm ai ngóng, đơn giản thôi, thể hỏi Lý Mạn, cũng thể hỏi mấy học việc ở công xã Thiên Đăng, hoặc dứt khoát, tự đến công xã Thiên Đăng xem , còn ăn chút dưa.
Tóm , cũng muộn , ngày mai tính .
Tối nay bé trăng nhỏ vẫn ngủ bên bà nội, bên cạnh Diêu Chi Chi và Kỳ Trường Tiêu đứa trẻ nào, tự do thoải mái, dứt khoát âu yếm một chút.
Sau đó, hai dựa đầu giường, suy nghĩ một chút về những khúc mắc trong đó.
Diêu Chi Chi bỗng nhớ tới một chuyện:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tieu-thuyet-tn-toi-ga-cho-anh-chong-sap-chet/chuong-272.html.]
“ , lúc nhà họ Hoàng vay tiền ông cố, chẳng tặng một cô con gái cho nhà họ Diêu nuôi ?
Trong những họ hàng tông nhà họ Diêu mà Diêu Kính Nghiệp nhắc tới, hình như ."
“Có lẽ là còn nữa?
Cũng thể là vì gả ngoài , nên tính trong đó."
Kỳ Trường Tiêu nghĩ khả năng nào khác.
Tông mà nông thôn , đa đều loại bỏ con gái lấy chồng ngoài, huống chi đứa bé còn huyết thống.
Diêu Chi Chi gật đầu:
“Lát nữa em hỏi Diêu Đào Đào, cô chắc là chút gì đó."
Ngày hôm , nhà họ Phùng ở Sơn Tây tới, nhưng cha của Phùng Anh Kiệt, mà Phùng Anh Kiệt khó giao tiếp với khác, Dương Thụ Minh chỉ đành gọi một cú điện thoại, gọi Diêu Chi Chi tới.
Diêu Chi Chi tới đó , phát hiện một bóng dáng quen thuộc, khỏi trợn mắt há mồm.
Nhiều chuyện đời , đều là trùng hợp thành sách.
Người phụ nữ mắt Diêu Chi Chi, cắt bỏ mái tóc đen dài, chỉ giữ độ dài ngang tai.
Mặc áo khoác , giày da nhỏ, cả trông sảng khoái, tinh thần vô cùng.
Cô đang cẩn thận đỡ một bà cụ năm mươi tuổi, miệng gọi là .
Phía còn theo một ông chú năm mươi tuổi, trông vẻ như là cha mới nhận của cô .
Không sai, phụ nữ tới là Đậu Trân Nhi, đổi họ, giờ tên là Phùng Trân Nhi.
Nhìn thấy Diêu Chi Chi, cô cũng chút ngạc nhiên:
“Tiểu Diêu, cô ở đây?"
Chuyện dài dòng lắm, Diêu Chi Chi nhất thời bắt đầu từ , chỉ :
“Dì Mao bảo với cô định , hóa là thật.
Bây giờ vẫn chứ?"
Đậu Trân Nhi gật đầu:
“Rất .
Phùng Anh Kiệt ở đây ?
Cha cô vì tìm cô mà lượt qua đời, chị gái ở nơi khác, tạm thời về kịp, cha là chú thím của cô , tới đón cô về nhà."
Hóa là , một câu ngắn gọn, tóm tắt cả cuộc đời bất hạnh của cặp vợ chồng già.
Đáng tiếc, đáng thương, đáng thán.
Diêu Chi Chi , gặp Phùng Anh Kiệt, cô vẫn mang theo giấy b.út.
Phùng Anh Kiệt , tinh thần bình thường, nhưng thấy giấy b.út và sách vở sẽ bình tĩnh, cũng thể giao tiếp đơn giản.
Rất nhanh, cô thông báo tình hình gia đình Phùng Anh Kiệt, Phùng Anh Kiệt cầm b.út, mắt chằm chằm hai chữ “qua đời", những giọt nước mắt lớn, cứ thế lã chã rơi xuống.
Làm ướt cuốn sổ công tác trong tay, càng ướt hốc mắt của những xung quanh.
Người phụ nữ đáng thương, cha đều còn, chú thím thể bao dung bà, tiếp nhận bà .
Diêu Chi Chi về phía cha hiện tại của Đậu Trân Nhi, dậy qua chuyện với họ.
Cũng may, cặp vợ chồng cả đời con cái, sẵn lòng vì chuyện của cháu gái mà góp sức.
Mẹ Phùng an ủi:
“Điều kiện nhà chúng cũng , cô yên tâm, Anh Kiệt về với chúng , chỗ ở, cơm ăn, cũng quần áo mặc.
Cũng cần sợ bà khả năng việc, đứa con gái nhận nuôi của chúng , lòng lắm, đường tới hứa với chúng , sẵn lòng giúp chăm sóc chị ."
Diêu Chi Chi thở phào nhẹ nhõm:
“Vậy thì .
Vụ án còn cần một thời gian nữa mới mở phiên tòa, bao gồm cả việc tìm kiếm kẻ buôn năm xưa vân vân, một quy trình như , ít nhất cũng mất một năm rưỡi, hai bác đừng sốt ruột, đến lúc đó sẽ công an liên lạc với hai bác.
Hai bác đưa bà về, bà chịu chuyện thì hai bác cứ chữ.
Chuẩn cho bà thêm nhiều sách báo, bà sẽ thích đấy."
Mẹ Phùng rưng rưng nước mắt, nắm c.h.ặ.t t.a.y Diêu Chi Chi:
“Cảm ơn cô, cảm ơn."
Rất nhanh, Đậu Trân Nhi cùng hai ông bà lão xong thủ tục, dẫn Phùng Anh Kiệt , còn những đứa trẻ sinh khi cưỡng bức, một đứa nào nhận.
Phùng Anh Kiệt vẻ nỡ rời xa Diêu Chi Chi, đặc biệt chạy đến mặt Diêu Chi Chi, nhận lấy giấy b.út, xuống năm chữ ngoằn ngoèo —— Cảm ơn cô Chi Chi.
Diêu Chi Chi vội vàng lấy từ trong túi vải một chiếc lược gỗ đào, đưa cho Phùng Anh Kiệt:
“Cầm lấy , còn gặp mà."
Phùng Anh Kiệt nắm c.h.ặ.t lấy chiếc lược, áp tim, ba bước ngoái đầu một , rời khỏi cục công an.
Cảnh tượng , khiến Dương Thụ Minh cảm thán thôi:
“Cô em, nhân duyên của cô thật đấy, đám đàn ông thô lỗ chúng vây quanh hỏi bà nửa ngày, chẳng hỏi câu nào hồn."
“Bà lẽ mắc chứng mất ngôn ngữ."
Diêu Chi Chi hỏi hệ thống , tình trạng là do sự áp bức và lăng nhục lâu dài gây , Phùng Anh Kiệt tìm để chuyện, bên cạnh cũng chỉ chăm chăm c-ơ th-ể bà, khả năng sinh sản của bà, dù thể , cũng là đàn gảy tai trâu, bằng .
Khoảng thời gian dài tận hai mươi năm, đủ để phá hủy hệ thống ngôn ngữ của một .
Còn thể nhận chữ chữ, là bản năng khắc sâu trong xương tủy .
Bản năng của một chữ nghĩa.
Thế giới nên như , nên cướp quyền hạnh phúc của một phụ nữ như thế, càng nên giẫm đạp lên tư cách tỏa sáng của một nữ sinh viên đại học.