Xuyên Không Tiểu Thuyết TN: Tôi Gả Cho Anh Chồng "Sắp Chết" - Chương 257
Cập nhật lúc: 2026-04-21 13:03:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diêu Chi Chi lời khuyên, trả phòng cũng rời .
Cách đó hai ngày, bà Mao Đậu Trân Nhi , ai .
Bàn tính của em chồng coi như đổ bể, đứa trẻ cũng mang .
Đêm giao thừa, tàu hỏa, một phụ nữ đó, mặt cắt còn giọt m-áu, bàn tay siết c.h.ặ.t lấy một chiếc túi vải thô.
Trong túi đựng giấy giới thiệu, tiền phiếu cùng một lá thư giới thiệu việc .
Cô cứ thế t.h.ả.m hại mà rời , cô sẽ tha cho nhà họ Diệp, cô nhất định sẽ .
Đêm giao thừa, cả nhà Diêu Chi Chi chuyển đến ngôi nhà mới mua, cùng đón giao thừa.
Năm ngoái tầm , cô còn sinh Tiểu Nguyệt Lượng, bố cũng tới.
Năm nay thêm mấy nữa, thật khiến vui mừng.
Ba đứa nhỏ nhất đều , Cảnh Huy và Thính Phong dù cũng lớn hơn Tiểu Nguyệt Lượng vài tháng, chạy nhảy vững vàng hơn nhiều.
Hai đứa nhóc quấn trong lớp áo dày cộm, trông như hai quả pháo nhỏ, chạy nhảy lung tung trong sân.
Tiểu Nguyệt Lượng vẫn còn loạng choạng, đuổi kịp chị, nhưng con bé phục, dù tụt phía mấy bước cũng cặm cụi đuổi theo.
Diêu Kính Tông nhịn mà khen:
“Từ nhỏ là đứa ương bướng, giống ."
Lời dứt, Tiểu Nguyệt Lượng ngã nhào, ông hoảng hốt chạy tới định đỡ lấy.
Kết quả... chà, tiểu ni ni cần ông đỡ, nhất quyết tự bò dậy, còn chê ông ngoại phiền phức.
Đôi bàn tay nhỏ xíu dính đầy bùn đất, in hằn lên tay áo của ông, miệng líu lo:
“Không cần!"
Diêu Kính Tông đành dậy tránh sang một bên.
Con bé đúng là cái tính chịu thua thiệt, lảo đảo bò dậy tiếp tục chạy theo chị.
Quán Anh và Quang Mỹ dù cũng lớn hơn, chơi cùng bọn nhỏ , bèn gọi Tiểu Tinh Tinh ngoài sân đốt pháo.
Diêu Chi Chi yên tâm, vội vàng chạy theo dặn dò:
“Không ném nắp cống, sẽ thương đấy, ?"
“Biết ạ dì út."
Quang Mỹ hì hì, châm một nén pháo ném xa, ném xong vội vàng bịt c.h.ặ.t tai.
“Xoẹt...
Bùm!"
Trong tiếng nổ ch.ói tai, hai đứa nhỏ trong sân sợ hãi lùi về phía lớn, chỉ Tiểu Nguyệt Lượng bịt tai lao ngoài, miệng còn kêu pháo pháo, pháo pháo.
Cái gan dạng .
Tiểu Tinh Tinh xoay , một tay ôm lấy em gái, cúi bịt tai cho con bé.
Anh trai Quán Anh lúc đốt một nén pháo ném , Tiểu Nguyệt Lượng ngoan ngoãn tựa trong lòng , xong tiếng pháo nổ.
Đốt xong , đến lượt em!
Tiểu Nguyệt Lượng hào hứng dậy, tìm cả đòi pháo.
Quán Anh cho, con bé tìm Quang Mỹ, Quang Mỹ cũng sợ con bé thương nên cho chơi.
Tiểu Nguyệt Lượng sốt ruột, đành tìm trai lóc.
Bàn tay nhỏ bé còn dính bùn đất, cứ thế nắm lấy tay trai:
“Hu hu, pháo pháo."
Tiểu Tinh Tinh bất lực, đành xin Quán Anh một nén, để Tiểu Nguyệt Lượng cầm lấy, nắm lấy bàn tay nhỏ của em cùng châm lửa.
Châm xong vội vàng ném .
“Xoẹt...
Bùm!"
Thành công !
Tiểu Nguyệt Lượng vui sướng vô cùng, đầu hôn chụt lên mặt trai một cái, trai của là nhất!
Tiểu Tinh Tinh , nhéo nhéo bàn tay nhỏ của em:
“Đi, tìm rửa tay , bẩn quá , mau ."
Tiểu Nguyệt Lượng lời trai, lập tức chạy tìm .
Cậu đang gì nhỉ?
Cậu đang gói sủi cảo, cả dính đầy bột mì.
Chà, Tiểu Nguyệt Lượng tìm trò vui , kéo lấy tạp dề của , rửa tay xong con bé đòi chơi bột nhào.
Chẳng mấy chốc tự biến thành một cục bột nhỏ, trông hài hước vô cùng.
Anh chị thấy cảnh , nhịn mà ha hả.
Đây là Tiểu Nguyệt Lượng, rõ ràng là một cục bột nhỏ.
Kỳ Trường Tiêu cảnh tượng ấm áp , vội vàng lấy máy ảnh chụp mấy tấm.
Ăn sủi cảo xong, cùng đón giao thừa, ai nấy đều ngủ.
Tiểu Nguyệt Lượng hôm nay ngủ cùng bố , ngủ cùng trai, trai là nhất, còn dạy con bé chơi pháo nữa.
Diêu Vệ Hoa đành bế hai em lên giường, đợi khi bọn trẻ ngủ say, ông mới chạy sang bên cạnh dựng một chiếc giường gấp, trải chăn màn, canh chừng cả đêm kẻo nửa đêm bọn trẻ đạp chăn.
Còn bốn đứa , Quán Anh và Cảnh Huy ngủ với ông ngoại, Quang Mỹ và Thính Phong ngủ với bà ngoại, đều chỗ ngủ đàng hoàng.
Những ngày tháng như thế thật hạnh phúc, chỉ tiếc thiếu gia đình cả.
Diêu Vệ Hoa khỏi chút tiếc nuối, chỉ e rằng năm năm, mười năm nữa cũng chờ gia đình cả về.
Thôi bỏ , nghĩ nữa.
Hiện tại như thế là khó .
Năm ngoái đón Tết, Hứa Vĩ cùng Chu Quyên về tỉnh thành, mang theo túi lớn túi nhỏ, giữ đủ thể diện cho Chu Quyên.
Năm nay đón Tết, Hứa Vĩ vẫn giữ thái độ cũ, chẳng chuẩn gì cả.
Đến lúc Chu Quyên mua xong vé tàu định lôi kéo ga tàu, trực tiếp gạt tay Chu Quyên lên giường ngủ.
Cuối cùng là Chu Quyên tự về tỉnh thành, suốt cả đường, giận suốt cả đường.
Vừa về đến nhà liền mách với Chu Anh, Hứa Vĩ “gạt nhà ngoài" như thế nào, còn tiện thể oán trách cả Diêu Chi Chi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tieu-thuyet-tn-toi-ga-cho-anh-chong-sap-chet/chuong-257.html.]
, cả thế giới đều phụ cô , chỉ cô là vô tội nhất, đáng thương nhất, tủi nhất.
Chu Anh xong, một lời, cứ thế cùng con trai con dâu gói sủi cảo.
Chu Quyên chút ngơ ngác, đúng, đây chỉ cần cô , chắc chắn sẽ dỗ dành, dù bận dỗ thì trai chị dâu cũng sẽ tới an ủi vài câu.
Năm nay rốt cuộc là , ai nấy đều thèm đếm xỉa tới cô .
Rõ ràng cô chịu bao nhiêu là tủi .
Có là do cô đủ lớn ?
Vậy thì gào to lên.
Vừa gào lên hai tiếng, đứa cháu ngoại sáu tuổi chạy trừng mắt cô:
“Dì bệnh , ngày Tết ngày nhất lóc cái gì?"
Chu Quyên nghẹn họng, ngơ ngẩn đứa nhóc choai choai , phản bác nhưng cảm thấy nên, dù nó vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Thế nhưng, nó là một đứa trẻ mà còn dám mắng cô dì , chẳng càng chứng tỏ đứa trẻ điều ?
Vừa vội giận, đành giảng đạo lý với đứa trẻ:
“Dì chịu tủi , ?
Cháu lúc ?"
“Cháu mấy tuổi, dì mấy tuổi?"
Đứa nhóc còn nắm trọng điểm, một câu chặn họng khiến Chu Quyên gì, đành hừ lạnh một tiếng, mặt nữa.
Đứa cháu ngoại cảnh cáo:
“Còn nữa là cháu đuổi dì đấy.
Ngày Tết ngày nhất, chẳng cả."
Mặt Chu Quyên nóng bừng, tức đến mức một câu cũng .
Đến lúc ăn tối, Chu Anh qua gọi cô cũng thèm trả lời.
Không trả lời thì thôi, Chu Anh cũng , thể nuông chiều cô nữa, nếu sớm muộn gì cũng gây đại họa.
Dứt khoát tự ăn, ăn xong cũng để phần cho Chu Quyên, dù cũng trị cho đứa trẻ một trận thì nó mới nhớ đời .
Chu Quyên nửa đêm thức dậy tìm đồ ăn, ngẩn vì chẳng tìm thấy gì, cuối cùng đành về phòng, bóc gói bánh quy mang theo đường ăn.
Vừa ăn .
Nửa đêm canh ba cả nhà tỉnh giấc.
Cuối cùng đứa cháu ngoại , khách khí xách hành lý của cô lên, bảo cô cút .
Chu Quyên cướp đồ , trong lúc giằng co thấy trai chị dâu đành buông tay.
Cuối cùng vẫn là chị dâu nể mặt, bước khuyên nhủ:
“Cô xem , mới đến thành phố Nghi đầy hai năm mà đắc tội sạch sành sanh những thể đắc tội .
Mẹ chúng hỏi thăm xã trưởng của các cô , một tháng cô mười lăm ngày là lắm , công việc của tổ hiệu đính căn bản đều do hai cả.
Cô để mặt mũi của chúng ?
Hơn nữa chuyện Hứa Vĩ, là thư hương thế gia đàng hoàng, phẩm chất cao quý.
Còn cô thì ?
Tỏ thái độ với bố chồng, cho Hứa Vĩ ngủ ở nhà?
Cô giỏi thế thì nhà chúng hầu hạ nổi tôn đại Phật , cô ."
“Chị, chị cũng đuổi em ?"
Chu Quyên bàng hoàng, rốt cuộc là kẻ nào mách lẻo với nhà ngoại cô .
Là Hứa Vĩ ?
Thế nhưng chuyện đơn vị thì là ai?
Xã trưởng?
Hay là...
Đáng ghét, chừng là Diêu Chi Chi, tiền mừng tuổi đưa cho cô ít, còn trừ lương cô !
Nực là cô còn trông mong Diêu Chi Chi chiếu cố cô nữa chứ, kết quả thì , là đôi giày chật cho cô !
Cô phục, nhất định lý luận cho lẽ.
Gào thét một hồi, chị dâu cô cũng chịu hết nổi, dậy :
“Sáng mai cô ngay cho , nhà đông con, từ lâu còn chỗ ở , còn nhường chỗ cho cô nữa.
bận công việc, thời gian, cô mau , đừng trách lời khó ."
Chu Quyên tức ch-ết , ngậm nước mắt một lời của , ánh mắt như đang oán trách:
Mẹ cứ chị dâu bắt nạt con như thế ?
Chu Anh lặng lẽ thở dài, xoay thất vọng rời , cửa cũng đóng, ý gì thì là ngay.
Chu Quyên cứ thế chằm chằm cánh cửa phòng mở rộng, cả đêm.
Sáng sớm hôm , với đôi mắt sưng húp như quả óc ch.ó, cô thực sự hất tung bàn ăn mặt trai chị dâu, nhưng họ chẳng thèm quan tâm đến cô , cô dù hất bàn cũng chẳng giải quyết gì.
Còn sẽ triệt để cắt đứt đường lui của chính , đành xách hành lý lên, cứ thế lặng lẽ rời .
Chu Anh lặng lẽ thở dài, mấy đuổi theo nhét cho con bé chút tiền đều con dâu ngăn :
“Mẹ, mềm lòng.
Đây là cho nó, nếu nó còn sửa, sớm muộn gì cũng ly hôn, công việc cũng giữ nổi, còn hủy hoại danh tiếng cả đời của ."
Chu Anh đều hiểu cả, chỉ là con gái t.h.ả.m hại rời , trong lòng ít nhiều vẫn đành lòng.
Ai, đều tại bà, chiều hư đứa nhỏ .
Ngày nay cạo xương chữa bệnh, tự nhiên là đau, nhưng đau đến mấy cũng chỉ thể nhẫn nhịn thôi.
Bà dậy, gọi một cú điện thoại cho Hứa Vĩ:
“Tiểu Hứa , Quyên Nhi về , đều tại , chiều hư nó , con chịu khó thông cảm nhé."
“Mẹ yên tâm, con sẽ cố gắng khuyên bảo cô ."
Hứa Vĩ tạm thời ý định ly hôn, vì nể mặt Chu Anh, mà là gia đình bọn họ tiền lệ ly hôn.
Trừ phi đối phương thực sự chuyện gì táng tận lương tâm, nếu thì đều là khuyên thì khuyên, cố gắng giữ gìn tình nghĩa vợ chồng đến bạc đầu.