Xuyên Không Tiểu Thuyết TN: Tôi Gả Cho Anh Chồng "Sắp Chết" - Chương 243
Cập nhật lúc: 2026-04-21 13:02:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh cũng dẫn Lý Mạn tìm kiếm vài vòng nhưng thấy bóng dáng Trương Tiểu Hoa và Từ Khải .
Chuyến tàu mới rời , thật sự còn cách nào khác, đành khuyên Lý Mạn về nhà đợi tin:
“Chị còn hai đứa con gái nữa, chị quản sống ch-ết của chúng nó ?
Lỡ như Từ Khải xa, còn bắt nốt chúng nó thì ?"
Lý Mạn sợ đến mức nhẹ, run rẩy một cái, vội vàng túm lấy tay áo Tiểu Kim dậy:
“, còn hai đứa nữa, chúng nó cũng gặp nguy hiểm.
Tiểu Kim, đưa về ?
Chân mềm nhũn , nổi nữa."
“Yên tâm, thôi.
Viện trưởng Thang nhà chúng sợ xảy tình huống như thế nên đặc biệt cho mượn xe sidecar để ."
Tiểu Kim quên khoe khoang về viện trưởng bụng của .
Nếu là ngày thường, Lý Mạn chắc chắn sẽ khen ngợi vài câu, nhưng bây giờ bà đang hoảng loạn, tâm trạng.
Về đến nhà, thấy hai cô con gái đang thu dọn căn phòng, ba con kìm mà ôm nức nở.
Tiểu Kim cũng giúp gì nữa, đành về tìm đồng nghiệp, cùng nghĩ cách, xem là nên thông báo cho công an phía Đông Bắc chặn bắt, là tìm quanh khu vực nhà ga.
Cậu dặn dò vài câu tìm Thang Phượng Viên.
Đã đến giờ cơm trưa, Thang Phượng Viên đang ăn cơm ở sân nhỏ bên .
Diêu Chi Chi thấy Tiểu Kim đến liền nhiệt tình mời ăn một chút.
Tiểu Kim đói lả, khách sáo, xuống ăn báo cáo tình hình với Thang Phượng Viên.
Thang Phượng Viên đặt đũa xuống, trầm tư một lát :
“Có khi nào ?
Hắn thể chọn thời điểm nhân chứng để bắt , chứng tỏ đủ kiên nhẫn.
Lúc các tìm khắp nơi, chắc chắn dám mạo hiểm, chừng đang trốn ở đó."
“, kiểm tra các nhà khách xem.
Biết cũng là đồng bọn!"
Diêu Chi Chi từng gặp bà Từ, qua là hạng tầm thường.
Loại phụ nữ già trong đầu chỉ con trai, chắc chắn sẽ chuyện ác.
Tiểu Kim ăn uống no nê, lau miệng lái xe sidecar phóng như bay mất.
Cậu đến cục công an xin hỗ trợ, dù đây cũng là bắt cóc phụ nữ, thuộc về án hình sự.
Dương Thụ Minh ăn cơm xong định chợp mắt một lát thì Tiểu Tôn gọi dậy, cùng bàn bạc kế hoạch tìm .
Rất nhanh đó gọi một cuộc điện thoại tới:
“Em gái, bảo chồng em gửi hồ sơ của Từ Khải qua đây, cần ảnh của ."
“Biết ạ rể."
Diêu Chi Chi cúp điện thoại, với chồng một tiếng.
Thang Phượng Viên cũng màng nghỉ ngơi, mặc áo mưa, đạp xe đưa hồ sơ .
Rất nhanh, phía nhà khách cảnh sát tìm đến tận cửa.
Từ Khải lầu thấy rõ mồn một, cảm thấy tình hình , vội vàng gọi , cõng Trương Tiểu Hoa rút lui.
Cổng chính thể , chỉ thể đến nhà vệ sinh cuối hành lang, nhảy cửa sổ trốn thoát.
Cũng may nhà vệ sinh ở phía Bắc, phía cửa sổ là một bãi cỏ, mưa đất mềm nhũn, ướt sũng.
Từ Khải nhảy xuống , hề hấn gì, vội vàng dang rộng vòng tay, để đẩy Trương Tiểu Hoa xuống, đỡ chắc chắn đặt Trương Tiểu Hoa xuống đất, đó mới đỡ hành lý và xuống.
Ba bình an vô sự thoát ngoài.
Từ Khải vội vàng mở vali, lấy khăn quàng cổ và mũ Lôi Phong , bọc kín khuôn mặt của cả ba , đội mưa trốn về phía con phố phía .
lúc Diêu Chi Chi và Kỳ Trường Tiêu đến chỗ , trời lạnh nên Diêu Chi Chi tự đạp xe mà lười biếng phía .
Kỳ Trường Tiêu đang đạp xe bình thường thì đột nhiên hai đỡ một nữ đồng chí lao từ góc đường , suýt chút nữa thì va .
Kỳ Trường Tiêu chống chân dài xuống đất, vội vàng dừng , về phía Diêu Chi Chi phía , sợ cô ngã.
Diêu Chi Chi nhảy xuống từ bao giờ, vốn định đỡ phụ nữ ngã dậy, thì đúng khoảnh khắc đàn ông bên cạnh đầu , hệ thống của Diêu Chi Chi vang lên.
Diêu Chi Chi híp mắt, món hời tự dâng tới cửa , lấy là phí!
Còn phần thưởng ăn dưa nữa!
Một công đôi việc!
Cô vội vàng kéo kéo Kỳ Trường Tiêu, ghé tai thì thầm vài câu.
Từ Khải từng gặp Diêu Chi Chi ở đồn công an, cô là con dâu của nhà viện trưởng, rõ lai lịch của , thấy liền ba chân bốn cẳng chạy trốn, bỏ mặc cả già, đừng là Trương Tiểu Hoa đang hôn mê.
Kết quả chạy qua bãi bùn, đế giày dính đầy bùn lầy, dẫm lên mặt đường quá trơn, kiểm soát thăng bằng, mới chạy vài bước ngã ngửa .
Giống như một con rùa già bò dậy nổi, cái mai nặng nề kéo , chỉ còn cách bó tay chịu trói.
Kỳ Trường Tiêu tốn chút sức lực nào tóm .
Quay đầu , vợ đang “đấu" với bà Từ.
Bà già ch-ết tiệt vô hết chỗ , giơ tay định túm lấy quần áo vợ , vợ túm lấy vặn một cái, “rắc" một tiếng, trật luôn cánh tay của bà già .
Tiếng hét như g-iết heo nhanh ch.óng thu hút các đồng nghiệp khác tới.
Diêu Chi Chi thấy Tiểu Tưởng, vội vàng gọi:
“Mau gọi điện thoại , thông báo cho công an tới bắt !
Hai con nhà bắt cóc phụ nữ!
Còn định chạy trốn nữa!"
Rất nhanh, Dương Thụ Minh cùng Tiểu Kim và những khác đều chạy tới, để đồng nghiệp áp giải hai con .
Lý Mạn nhận tin tức liền vội vàng chạy tới, giúp bác sĩ y tá khiêng con gái lên xe.
Quay đầu hỏi Tiểu Kim xem đôi vợ chồng tay nghĩa hiệp là ai, Tiểu Kim chỉ về phía Diêu Chi Chi và Kỳ Trường Tiêu.
Lý Mạn liền lao tới, “bịch" một tiếng quỳ sụp xuống mặt hai .
Còn dập đầu nữa.
Diêu Chi Chi vội vàng đỡ bà dậy:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tieu-thuyet-tn-toi-ga-cho-anh-chong-sap-chet/chuong-243.html.]
“Mau đến bệnh viện , xem con gái chị thương nặng ."
“Ây, , cảm ơn cô!"
Lý Mạn hỏi tên, khi đây chính là Diêu Chi Chi - khổ chủ trong vụ tráo con năm xưa, khỏi ch-ết lặng.
Sau khi lên xe vẫn còn hoang mang, trong đầu chỉ nghĩ, Diêu Chi Chi đúng là giống Diêu Tinh Tinh thật.
Một đại gian đại ác, một bụng, còn vặn khớp tay nữa!
Thật !
Đến bệnh viện, vội vàng bảo bác sĩ kiểm tra, may mắn là con gái lớn chỉ tụ m-áu não nhẹ, vấn đề gì đáng ngại.
Lý Mạn thở phào nhẹ nhõm, kìm mà bên giường bệnh .
Khi con thứ và con út chạy tới, Trương Tiểu Hoa tỉnh.
Bốn con bàn bạc với , ngày mai sẽ tặng cờ thưởng cho đôi vợ chồng .
Nếu , bây giờ Trương Tiểu Hoa bắt cóc .
Nghĩ mà thấy sợ hãi, bốn con ôm thành một đoàn.
Cũng may chuyện qua, sẽ thôi.
Khóc chán chê, Trương Tiểu Hoa hỏi:
“Mẹ, bố ạ?
Sao bố tới thăm con?"
Lý Mạn đành tiếp tục dối:
“Bố con phẫu thuật xong, cần giường tịnh dưỡng, nhiệt độ hạ thấp đột ngột, bác sĩ cho ông ngoài."
“Bố ở bệnh viện ạ?"
Trương Tiểu Hoa mấy tháng gặp bố .
Lý Mạn lắc đầu:
“Ở bệnh viện quân đội, đợi hỏi ý kiến bác sĩ, nếu tiện thì đưa con thăm bố."
“Vâng ạ."
Trương Tiểu Hoa mệt, tay vẫn đang truyền dịch, nhanh ngủ .
Lý Mạn để con thứ trông bệnh, gọi con út ngoài:
“Chuyện của bố con tuyệt đối để lộ ngoài, ?"
“Yên tâm , con chừng mực ạ."
Trương Tiểu Bối thầm thở dài, cũng chị hỏi thì thoái thác thế nào, tóm , kéo dài ngày nào ngày đó thôi.
Diêu Chi Chi bình thường, phát hiện ánh mắt các đồng nghiệp cô kỳ lạ.
Cô tò mò liếc , Ngô Vỹ trực tiếp che cánh tay , vẻ mặt sợ hãi.
Tiểu Tống nhịn mà châm chọc :
“Nhìn nhát gan kìa, chủ biên nhà chúng là loại thích tùy tiện vặn tay khác ?
Chẳng do bà già tự tự chịu ."
“ , chuyện , sợ cái gì?"
Tiểu Tưởng cũng thích phản ứng thái quá của Ngô Vỹ.
Dựa cái gì?
Phụ nữ dũng mãnh một chút là coi là hồng thủy mãnh thú , cái tư tưởng “đầu óc vấn đề" gì thế ?
Không nuông chiều !
Ngô Vỹ lặng lẽ cúi đầu, xin :
“Xin , ý đó.
chỉ là đang nghĩ... ..."
Cậu nhớ từng đổi việc với Tiểu Triệu, chủ biên Diêu thù hằn gì với .
Diêu Chi Chi tất nhiên thù hằn gì , mục đích thực sự của Tiểu Triệu, hơn nữa cũng ốm, cần tiền.
Cô nhắc đến chuyện , bèn đổi chủ đề:
“Được , với một tin , sắp ăn Tết , phúc lợi mà cầu nguyện sắp chuẩn xong !
Mau việc , ai lười biếng thì phần nhé!"
“Thật ạ!
Cảm ơn chủ biên Diêu!"
“Ai cũng phần ạ?"
“Chia đều chứ ạ?"
Rất nhiều âm thanh tò mò, Diêu Chi Chi từ chối trả lời, mỉm bí hiểm, đóng cửa bận rộn.
“Ấy da, chủ biên Diêu , thật cách nắm bắt lòng mà!"
Chu Quyên tò mò ch-ết , lầm bầm lấy bản thảo hiệu đính.
Nói cũng bực , khi hỏi Diêu Chi Chi xong, cô và Hứa Vĩ kiểm tra, kết quả là cả hai đều bình thường, nhưng mấy tháng trôi qua, cái bụng cô đến nay vẫn động tĩnh gì.
Ấy da, ghen tị ch-ết , vẫn là Diêu Chi Chi , con cái song , nhà ngoại giúp đỡ trông nom, bản chỉ cần bận rộn với sự nghiệp thôi.
Càng nghĩ trong lòng càng chua chát, nhịn mà thì thầm với Ngô Vỹ:
“Này, xem, rốt cuộc cô giở trò gì , là thứ phát cho mỗi đều giống chứ?
Có khả năng nào... quan hệ với cô thì cho đồ , quan hệ bình thường thì phát bừa cái gì đó cho lệ ?"
Ngô Vỹ mà , năm ngoái Tết Diêu Chi Chi sinh con, phụ trách phúc lợi ngày Tết là Lữ Viện, chỉ phát cho chút bánh đào tô, bánh quẩy, đường đỏ gì đó.
Năm nay mới là đầu Diêu Chi Chi phụ trách phúc lợi Tết, chỉ thể lờ Chu Quyên , cúi đầu bận việc của .
Thế nhưng Chu Quyên thật sự ngứa ngáy trong lòng, hỏi Tiểu Tống và Tiểu Tưởng, kết quả ai cũng bảo .
Tức giận đến mức Chu Quyên cả buổi chiều cũng hiệu đính mấy trang nội dung.
Ngô Vỹ thật sự nổi nữa, lấy phần việc của cô qua giúp thành kịp tiến độ.
Đây là bản thảo do chủ nhiệm Viên gửi Tiểu Vương đưa tới, là tài liệu học tập dùng cho cơ quan tháng , thời gian gấp, yêu cầu nghiêm ngặt, phép sai chữ, cái cô Chu Quyên , thể để tâm như chứ?
Ngô Vỹ thích cô , dịch ghế gần chỗ Trương Đại Đồng, hai cùng đẩy nhanh tốc độ, đừng để chậm trễ việc chính.