Xuyên Không Tiểu Thuyết TN: Tôi Gả Cho Anh Chồng "Sắp Chết" - Chương 188

Cập nhật lúc: 2026-04-21 11:51:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói tóm , đây là một trong những căn bệnh u-ng th-ư nghèo nổi tiếng, một loại khác là u-ng th-ư dày.

 

Điều liên quan mật thiết đến thói quen ăn uống – điều kiện càng kém, càng thiếu thực phẩm lành mạnh đa dạng, thể bổ sung vitamin và khoáng chất, ngược chuộng những món muối chua, hun khói, nhiều muối.

 

Những loại thực phẩm thường chứa một lượng lớn chất gây u-ng th-ư – nitrit.

 

Nếu chú ý vệ sinh, còn thể rước vi khuẩn Helicobacter pylori, thể gây viêm dày mãn tính, loét dày, từ đó dẫn đến u-ng th-ư dày.

 

Hơn nữa, nguồn lực y tế ở các vùng nghèo khó tương đối khan hiếm, ý thức tự kiểm tra sức khỏe định kỳ của dân cũng cao, đợi đến khi phát hiện thì phần lớn là giai đoạn cuối.

 

Nếu của Ngô Vĩ thực sự mắc căn bệnh , thì tuyệt đối thể nào từ chức thời điểm nước sôi lửa bỏng .

 

Diêu Chi Chi thể cảm ơn lời nhắc nhở của Tiểu Tống:

 

“Vậy lúc em qua đó, mang theo chút trái cây, lấy danh nghĩa tòa soạn.

 

Chi phí sẽ trích từ quỹ hoạt động."

 

Đây là chế độ do Tổng biên tập đời đầu đặt , mỗi tháng tòa soạn sẽ giữ một trăm đồng từ doanh thu, ghi là quỹ hoạt động.

 

Như , nhân viên đau ốm nhẹ, tòa soạn cũng thể mua chút đồ đến thăm hỏi.

 

Tiểu Tống hiểu, như lý do danh chính ngôn thuận, tan liền sắp xếp luôn.

 

Lúc Diêu Chi Chi về trong ngõ, dì Mao chặn cô .

 

Diêu Chi Chi để Kỳ Trường Tiêu về , kiên nhẫn hỏi:

 

“Dì Mao, dì tìm cháu việc gì ạ?"

 

Dì Mao vẻ mặt bực bội:

 

“Cháu còn ?

 

Trưa nay khi cháu , một nữ đồng chí đề nghị lão Nhị nhà họ Ngô sang nhà họ Đinh ở rể, tên khốn nhà họ Đinh sang nhà họ Ngô rể.

 

Cách thì đấy, nhưng dì cứ cảm thấy sẽ chuyện lớn xảy !"

 

Diêu Chi Chi vẫn là Tiểu Tưởng đưa kế sách tuyệt vời đó, tò mò hỏi:

 

“Nữ đồng chí đó là ai ạ?"

 

Dì Mao bất lực, dì bình thường phía nhà xuất bản, xa quá, đành lắc đầu:

 

“Không , chỉ gọi nó là Tiểu Tưởng.

 

Tiểu Diêu , cháu đừng trách dì lo chuyện bao đồng, dì cứ cảm thấy, con mụ Vương lão thái sẽ để yên , cháu nghĩ xem, lương của lão Nhị cao như thế, em trai Tiểu Đinh thì chỉ là kẻ ăn bám vô dụng, hai nhà đổi con cho , rõ ràng là nhà họ Ngô thiệt thòi mà.

 

Vương lão thái chắc chắn sẽ đồng ý , chừng tối nay loạn lên đấy."

 

Diêu Chi Chi hiểu nỗi lo của dì, nhưng cô hôm nay bận, tạp chí kỳ tới sắp xuất bản , cô thời gian chạy sang phía nhà máy kéo sợi để canh chừng, chỉ đành hẹn thời gian khác:

 

“Dì Mao, hai ngày nay cháu cần chạy tiến độ, ngày dì cháu cùng qua xem ạ?"

 

Dì Mao cảm kích cô, nếu nhờ cô, Mao Linh và Khổng Bát Đẩu nhảy sông , bèn an ủi:

 

“Được thôi, cháu cứ lo việc của cháu , nếu thì dì qua trông chừng."

 

Dì Mao giữ lời hứa, ăn cơm tối xong liền luôn.

 

Khuyên nhủ , khuyên nhủ , là để giảm bớt gánh nặng cho bạn già của , đỡ phiền phức cho Diêu Chi Chi.

 

Khuyên mãi đến tận chín giờ đêm mới về nhà ngủ.

 

Sáng hôm , dì Mao đưa hai đứa trẻ học, hai đứa nhỏ ở nhà, hàng xóm giúp trông hộ.

 

Đưa con xong dì mua thức ăn, ngang qua cổng nhà máy kéo sợi, thò đầu .

 

Nhìn cái , xong , xảy chuyện lớn !

 

Vương lão thái đ-ánh nh-au với Tiểu Đinh, con mụ độc ác Vương lão thái , mà đạp một cú bụng Tiểu Đinh.

 

Tiểu Đinh kêu “ôi" một tiếng, ngã gục xuống đất, lập tức chảy một vũng m-áu.

 

“Không xong !

 

Tiểu Đinh ơi!

 

Con bé ngốc , đừng bầu đấy nhé!"

 

Dì Mao sợ đến mức đ-ánh rơi cả giỏ thức ăn chạy đến đỡ .

 

Tiểu Đinh yếu ớt :

 

“Kinh nguyệt của con đều, con cũng nữa, dì Mao, mau, mau đưa con đến bệnh viện."

 

Lời tác giả:

 

Diêu Chi Chi theo dõi là chuyện liên quan đến cá nhân cô , hệ thống sẽ nhắc, nên thấy Tiểu Triệu sẽ báo, đây là thiết lập ở phần , chính văn giải thích nữa nhé.

 

Dì Mao kịp về thông báo với hàng xóm, cũng thời gian cãi với Vương lão thái, vội vàng đỡ Tiểu Đinh dậy, mượn một chiếc xe ba bánh, đưa cô đến bệnh viện.

 

Cũng coi như may mắn, nửa đường gặp Diêu Đào Đào đang đến cửa hàng rèn để đặt nông cụ cho trường học.

 

Diêu Đào Đào cũng đang đạp xe ba bánh, vội vàng kéo phanh tay, xuống xe xem thử:

 

“Sao thế dì, Tiểu Đinh thương ạ?"

 

Dì Mao lo đến phát điên, đôi mắt đỏ hoe :

 

“Còn nữa, Vương lão thái đạp đấy, sợ là sảy t.h.a.i .

 

Tiểu Đào , nếu cháu thời gian, thể giúp dì trông chừng bọn trẻ ở nhà , dì Trần hàng xóm còn về giặt quần áo nữa."

 

Diêu Đào Đào hiểu chuyện xảy đột ngột, dì Mao chắc chắn kịp về nhà thu xếp cho bọn trẻ, vội vàng đồng ý.

 

Lại sợ dì Mao mang đủ tiền, vội vàng lấy tiền định mua tivi , đếm ba tờ mười đồng đưa cho dì Mao:

 

“Dì mau cầm lấy, cứu là quan trọng, bọn trẻ cứ để cháu trông, dì đừng lo gì cả."

 

Dì Mao vô cùng cảm động:

 

“Dì mà, Tiểu Diêu nguyện ý qua với cháu, chắc chắn là lý do của nó, cảm ơn cháu Tiểu Đào.

 

Ở hiền gặp lành, phúc báo của cháu còn ở phía đấy."

 

“Dì mau ạ."

 

Diêu Đào Đào vội vàng lên xe, tiên xem bọn trẻ nhà dì Mao, cũng quên đầu nhắc nhở một tiếng, “Nếu dì về nhà thấy bọn trẻ, thì qua ký túc xá trường học tìm cháu nhé."

 

“À, dì Tiểu Đào!"

 

Dì Mao vui mừng, vội vàng đạp xe đến bệnh viện.

 

Cũng may đưa bệnh viện kịp thời, ít nhất thì tính mạng của Tiểu Đinh cũng giữ .

 

Tiểu Đinh lơ mơ tỉnh dậy, mùi nước khử trùng nồng nặc ở khắp nơi, khiến cô buộc đối mặt với một khả năng tàn nhẫn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tieu-thuyet-tn-toi-ga-cho-anh-chong-sap-chet/chuong-188.html.]

 

dì Mao đang lo lắng, nước mắt trào :

 

“Dì Mao, con mất con ?"

 

Dì Mao nắm lấy tay cô:

 

“C-ơ th-ể quan trọng hơn, những chuyện khác hãy nghĩ, dì đều hỏi cả , chúng đến nhanh, xử lý kịp thời, ảnh hưởng đến việc còn con."

 

“Con mà."

 

Bản Tiểu Đinh là y tá, còn hiểu nữa chứ.

 

Thế nhưng, đây là đứa con đầu lòng của cô và chồng, trong lòng cô đau đớn, kìm mà gào nức nở.

 

Dì Mao dù thích gì với cô, thấy cũng đau lòng, vội vàng vài lời an ủi:

 

“Đồ ngốc, điều chứng tỏ duyên phận giữa con và đứa trẻ tới.

 

Còn về chồng con, bà gây nghiệp chướng , bà sẽ gặp quả báo thôi!"

 

Tiểu Đinh dù cũng tự an ủi như , nhưng là một phụ nữ mới mất con, cô cách nào bình tĩnh .

 

Khóc ngừng, khiến dì Mao cũng bó tay, chỉ thể cùng.

 

Cũng may nhà họ Đinh nhanh ch.óng đến, Ngô Nhị nhận tin cũng chạy đến.

 

Hỏi , đứa trẻ mất , tức đến mức m-áu nóng trào lên đầu, thề sẽ về g-iết ch-ết Vương lão thái.

 

Dì Mao sợ ch-ết khiếp, vội vàng ngăn :

 

“Ôi trời, con , mà ngốc thế?

 

là cái mạng hèn, con đáng hủy hoại cả đời vì bà ?

 

Hơn nữa, con g-iết bà , đại ca con đến g-iết con và Tiểu Đinh ?"

 

Ngô Nhị lập tức yên lặng, đúng , thể bốc đồng, Tiểu Đinh sẽ gặp nguy hiểm.

 

Anh thể hại Tiểu Đinh , chỉ đành lao đến bên giường bệnh, nắm lấy tay Tiểu Đinh, lặng lẽ rơi lệ.

 

Khóc đủ , mới nhớ chuyện viện phí.

 

Dì Mao vội vàng xua tay:

 

“Không dì, là Tiểu Đào, chính là Diêu Đào Đào từng thuê ở trong viện nhà các con , vợ hai nhà họ Tào."

 

“Con , cô giờ là giáo viên tiểu học ."

 

Ngô Nhị ấn tượng với Diêu Đào Đào, cô chịu tay giúp đỡ, thật sự chẳng gì lạ.

 

Bèn đáp:

 

“Dì Mao dì yên tâm, về nhà con sẽ trả tiền cho cô , nhà dì còn bọn trẻ, mau về , lát nữa con với Tiểu Đinh sẽ đến tận nhà dập đầu tạ ơn dì, dì chính là ân nhân tái sinh của Tiểu Đinh nhà con!"

 

Lời , dì Mao cũng thấy ngại ngùng, vội vàng an ủi vài câu về xem bọn trẻ.

 

Đến nhà, quả nhiên khóa cửa , vội vàng qua phía trường tiểu học.

 

Hóa Diêu Đào Đào sợ lỡ việc mua sắm của trường học, vội vàng đến nhà dì Mao đón bọn trẻ, đến trường tìm một giáo viên khác phụ trách mua sắm.

 

Còn thì ôm hai đứa trẻ về nhà, cùng Trương Thái Ni chăm sóc.

 

Trong nhà vốn hai đứa trẻ, thêm hai đứa nữa, càng thêm náo nhiệt.

 

Dì Mao đến hành lang, thấy tiếng của lũ trẻ, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng đặt xuống.

 

Gần đến phòng, dì liếc mắt cái chú ý đến đứa trẻ đầy một tuổi .

 

Dì Mao từng gặp đứa trẻ , tò mò hỏi một tiếng.

 

Diêu Đào Đào liền là con của nhà Trương Thái Ni, qua loa cho qua chuyện.

 

Dì Mao truy hỏi, dì Diêu Đào Đào là , thể nào buôn bán trẻ em .

 

Bèn một tay bế một đứa, chuẩn về nhà.

 

Diêu Đào Đào sợ dì tuổi tác cao, dắt hai đứa trẻ qua đường an , bèn tiễn một đoạn.

 

Dì Mao cảm thán thôi, lúc ăn cơm trưa còn với Mao Linh:

 

“Tiểu Đào thật là một đứa trẻ , lắm .

 

Chả trách Tiểu Diêu tâm đầu ý hợp với nó."

 

Mao Linh cũng Diêu Đào Đào, thường xuyên thấy cô tìm Diêu Chi Chi.

 

Không khỏi cảm thán:

 

“Tiếc là ở hiền gặp lành, xem cô kết hôn bao nhiêu năm , vẫn động tĩnh gì nhỉ."

 

“Nói thế đúng, mệnh con, mà là duyên phận với con cái tới thôi."

 

Dì Mao để con gái thế, đầu Tiểu Đào sẽ buồn lòng.

 

Mao Linh vội vã tự vả miệng :

 

“Là con đáng đ-ánh, con nữa.

 

Biết đấy, đại cơ duyên thì ."

 

Lời dì Mao thích , gắp thêm miếng thức ăn:

 

“Chẳng .

 

Con cái cũng tiêu chuẩn duy nhất để đ-ánh giá phụ nữ, tin con xem đồng chí Đặng , dù con, thì đó vẫn là bậc đại nhân vật nữ nhi thua kém nam nhi."

 

Mao Linh khỏi thở dài, , tự nhiên thấy hối hận vì sinh mấy đứa trẻ cản trở.

 

Sớm thế đặt vòng từ sớm cho xong.

 

Diêu Chi Chi về, Tiểu Đinh Vương lão thái đạp sảy thai, thật sự khó tin:

 

“Tiểu Đinh là y tá ?

 

kinh nguyệt đều nên..."

 

Dì Mao thở dài:

 

thế, thật là đáng tiếc.

 

Thực mấy ngày lúc nó với Vương lão thái đ-ánh nh-au dì hỏi Ngô Nhị , nó bảo động tĩnh gì cả.

 

Cũng trách nó , kinh nguyệt vốn đều, chính Tiểu Đinh cũng ."

 

Diêu Chi Chi thở dài, một sinh linh bé nhỏ cứ thế mà mất .

 

 

Loading...