Xuyên Không Tiểu Thuyết TN: Tôi Gả Cho Anh Chồng "Sắp Chết" - Chương 118

Cập nhật lúc: 2026-04-21 11:33:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diêu Miểu Miểu tức :

 

“Được lắm, giờ chút dáng vẻ đàn ông nhỉ, tiếc là muộn ."

 

“Cô kết hôn ?"

 

Dương Thụ Minh là một cảnh sát hình sự kỳ cựu, lúc đàm phán, đ-ánh thẳng trọng điểm.

 

Giờ coi phong ba ảnh chụp như một vụ án cần nghiêm túc đối xử.

 

Ảnh đơn của Diêu Miểu Miểu chính là “manh mối" mà giữ bằng giá, thể dễ dàng để cô đòi về .

 

Diêu Miểu Miểu cũng dễ hỏi khó, lạnh:

 

“Kết hôn thì cũng giấu đồ của , trả đây!"

 

“Vậy thì cô nhầm , đây là bảo giữ, cô nên tìm mà đòi."

 

Dương Thụ Minh tiếp tục đôi co với cô, lẽ.

 

Diêu Miểu Miểu tức :

 

“Được, thật , còn là kẻ vô đấy nhỉ!"

 

“Hết cách , hình như cô chút hứng thú với kẻ vô , vô đành tới cửa tự tiến cử thôi."

 

Dương Thụ Minh liều mạng , một tay ấn c.h.ặ.t bàn tay đang vung vẩy của Diêu Miểu Miểu, “Siêu Anh hỏi , tới gì?

 

mang đồ tới cho bé, cô đoán gì?"

 

“Không đoán, buông !"

 

Diêu Miểu Miểu cáu , giữa trưa thế , sợ thấy .

 

Dương Thụ Minh đưa cô về phía nhà để xe:

 

“Người đơn vị cô hết cả , cô là cuối cùng bước đấy."

 

“Anh..."

 

Diêu Miểu Miểu cho nghẹn họng, tức giận đẩy một cái, khiến lảo đảo, lưng đ-ập nhà để xe, suýt nữa quẹt trúng cánh tay trái đang treo.

 

Làm Diêu Miểu Miểu sợ hãi vội tiến lên hai bước, kéo về phía :

 

“Anh chứ?"

 

đang hỏi cô đấy, đồng chí Diêu Miểu Miểu."

 

Dương Thụ Minh cúi đầu , mái tóc dài gió thổi rối bời của cô, những sợi tóc như mực, tách hai bên, để lộ làn da trắng nõn mịn màng, chiếc cổ thiên nga thon dài, thật.

 

Sợ kìm lòng , đành dời tầm mắt .

 

Diêu Miểu Miểu đang cúi đầu kiểm tra vết thương của , vẫn đẩy :

 

."

 

“Không , ."

 

Dương Thụ Minh hít sâu một , “Siêu Anh hỏi , mang chính tặng cho ."

 

“Anh!

 

Anh thế nào!"

 

Diêu Miểu Miểu cuống lên, cái Dương Thụ Minh , thật đáng ghét!

 

Dương Thụ Minh bán tín bán nghi:

 

“Cô đoán xem."

 

đoán!

 

cảnh cáo , đừng ăn lung tung mặt con !

 

đàng hoàng đấy!"

 

Diêu Miểu Miểu tức ch-ết , nỡ đẩy tiếp, đành trừng mắt .

 

Dương Thụ Minh mỉm cô:

 

cũng là đàng hoàng, từng một đời vợ, khi ly hôn vẫn độc , bất kỳ mối quan hệ nam nữ rõ ràng nào cả.

 

Đồng chí Diêu Miểu Miểu, tới đây , cô cứ miễn cưỡng, cân nhắc một chút ."

 

“Muộn ."

 

Diêu Miểu Miểu hừ lạnh, dời tầm mắt .

 

Anh em thì em, cân nhắc thì cân nhắc, coi cô là cái gì?

 

Cửa còn chẳng !

 

Dáng vẻ tức giận của cô khiến Dương Thụ Minh khẳng định cô ý với , thì vội, thế là về câu hỏi đầu tiên:

 

“Cô kết hôn ?"

 

“Không cần quản!"

 

Diêu Miểu Miểu tức ch-ết, mở khóa, dắt xe luôn.

 

Dương Thụ Minh tại chỗ, gào lên một tiếng:

 

“Hành lý của còn ở nhà cô đấy, cô nỡ để ch-ết đói thì cứ việc ."

 

“Dương Thụ Minh!

 

Anh vô liêm sỉ!"

 

Diêu Miểu Miểu tức giận đến mức khuôn mặt đỏ bừng, con đường nhà để xe, hận dứt.

 

Dương Thụ Minh nhà để xe, rạng rỡ:

 

“Hết cách , vô liêm sỉ một chút mới cơm ăn."

 

“Cút đây!"

 

Diêu Miểu Miểu đầu , thấy cái mặt đó là thấy giận.

 

Dương Thụ Minh tới:

 

“Cút đây đây, Chủ nhiệm Diêu."

 

“Anh câm miệng cho !"

 

Diêu Miểu Miểu tức , túm lấy cánh tay của , kéo tới cạnh ghế , “Tự lên , ngã xuống đừng trách !"

 

“Cảm ơn Chủ nhiệm Diêu, Chủ nhiệm Diêu thật là lòng , cảm động quá, sẽ rơi xuống ."

 

Dương Thụ Minh trêu chọc một câu, ngoan ngoãn lên.

 

Cũng may phụ nữ cao lớn, chở một đàn ông trưởng thành vấn đề lớn.

 

Xe chuyển động, gió mùa hè khô nóng, thổi chiếc áo sơ mi nền trắng hoa hồng của phụ nữ bay phấp phới.

 

Dương Thụ Minh dám càn, đành dùng tay bám lấy yên xe.

 

thế khó chịu, còn dễ ngã.

 

Chỉ thể cố gắng kiểm soát trọng tâm cho , tránh gây trò gì đó, khiến cô nổi giận.

 

Đáng tiếc mặt đường chân ủng hộ, phía một đoạn đường vỡ, hình như xe tải hạng nặng nào đó đè nát.

 

Diêu Miểu Miểu lo ngã xuống, dứt khoát buông tay , kéo mạnh tay của , vòng quanh eo :

 

“Ngồi cho vững."

 

Sự xóc nảy ập tới.

 

Thứ xóc nảy chỉ là xe và xe, mà còn là trái tim đang xao động của Dương Thụ Minh.

 

Bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng kìm nhếch lên, nhếch lên, cuối cùng cong thành một vầng trăng khuyết ngọt ngào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tieu-thuyet-tn-toi-ga-cho-anh-chong-sap-chet/chuong-118.html.]

Không kìm dán mặt lưng phụ nữ:

 

“Chủ nhiệm Diêu, cảm ơn nhé."

 

“Đừng chuyện với , đang bực lắm đây!"

 

Diêu Miểu Miểu hối hận , giúp gì?

 

Cho chút sắc mặt liền mở tiệm nhuộm, mặt còn dán lên đây nữa, mặt dày thật!

 

Muốn gạt tay eo , ngặt nỗi chính là cô chủ động kéo tới, hối hận ch-ết.

 

Tư thế , bọn họ là mối quan hệ bạn bè trong sáng, ai mà tin chứ.

 

Đến mức khi khu đại viện, bảo vệ đều dùng ánh mắt phấn khích cô:

 

“Chào Chủ nhiệm Diêu ạ, hóa Cảnh sát Dương là tới tìm cô ."

 

Diêu Miểu Miểu khách khí gật gật đầu, chân trái chống đất, xe dừng cửa nhà, nhịn giục một tiếng:

 

“Nhanh xuống cho , nhỏ thôi, đừng bọn trẻ thức giấc."

 

“Con của ai?"

 

Dương Thụ Minh cố ý chơi chữ với cô, dù cô cũng thêm từ hạn định mặt bọn trẻ.

 

Diêu Miểu Miểu tức đến mức đầu nhéo một cái:

 

đúng là phát hiện , lẻo mép thế cơ chứ!"

 

“Cô cứ rốt cuộc là con của ai ."

 

Dương Thụ Minh đ-ánh cược một phen, nhéo thì cũng nhéo , thế nào cũng cho chút ngọt ngào, nếu thì thiệt quá.

 

Anh còn đang thương đấy, chạy quãng đường xa tới đây tìm mắng, dễ dàng lắm chắc?

 

Diêu Miểu Miểu dừng xe, túm tới mặt, bốn mắt , giận tức, nghĩ tới lúc đầu còn em cái gì gì đó, giờ còn chạy tới chọc tức cô, thật là chịu đủ .

 

Dứt khoát giẫm mạnh một cái, dù đụng cánh tay !

 

Giẫm xong, luôn.

 

Dương Thụ Minh xuýt xoa:

 

“Đau."

 

Diêu Miểu Miểu cau mày, túm lấy , đỡ phòng khách.

 

Tạ Xuân Hạnh đang túc trực bên bàn ăn, ngáp ngắn ngáp dài chờ đợi.

 

Thấy hai trẻ tuổi về , cũng nhiều chuyện, phòng cùng bọn trẻ.

 

Trong phòng khách rộng lớn, chỉ còn đôi nam nữ .

 

Cơm nước sẵn sàng, Diêu Miểu Miểu đỡ Dương Thụ Minh xuống, tự ăn cơm.

 

Dương Thụ Minh động đậy, cô liền cầm đôi đũa, nhét tay , liếc mắt một cái, mắng bộ tịch.

 

Dương Thụ Minh , cúi đầu ăn.

 

Ăn xong giành rửa bát, ăn thêm một cước.

 

Cô tức đến mức nào, bao giờ dừng , nhưng vui, dứt khoát cứ lì lợm ở trong bếp, giúp đỡ tay chân.

 

Diêu Miểu Miểu đầu, vặn va lòng , theo bản năng giẫm một cước, đàn ông vòng tay ôm c.h.ặ.t, lời nào hôn tới.

 

Diêu Miểu Miểu còn đang cầm bát đấy!

 

Muốn giãy , sợ thương cánh tay trái của , đành nhắm mắt .

 

Thôi bỏ , tới cũng tới .

 

C-ơ th-ể cô ngả , vặn một tư thế vô cùng vặn vẹo, đặt bát xuống, phản tay ấn c.h.ặ.t đàn ông , trong nháy mắt công thủ hoán vị.

 

Đáng tiếc con ở nhà, cũng ngủ, động tĩnh lớn quá .

 

Đành đẩy đàn ông cứng nhắc , hận thù giẫm thêm một cước nữa.

 

Dương Thụ Minh cáu , nhỏ giọng đe dọa:

 

“Lại giẫm ?

 

Không , em giẫm mấy , đòi em mấy bồi thường!"

 

Nói hôn cô, Diêu Miểu Miểu giẫm , dứt khoát vòng lấy cổ , chủ động hôn .

 

Đùa , cô là Chủ nhiệm Diêu Miểu Miểu, khi nào tới lượt đàn ông chiếm tiện nghi của cô, chỉ cô chiếm tiện nghi của đàn ông thôi!

 

Rất nhanh, Dương Thụ Minh phụ nữ hôn đến choáng váng, mơ mơ màng màng buông , còn vững.

 

Về phòng khách , trong đầu chỉ một suy nghĩ, phụ nữ “ăn đậu hũ" .

 

Mà đừng , cái cảm giác cũng khá là tuyệt.

 

Cái loại cứng nhắc như tìm một phụ nữ bá đạo trị mới hết bệnh .

 

Rất nhanh hai đứa trẻ dậy, Tạ Xuân Hạnh đưa bọn trẻ học, lúc về thì trong nhà ai nữa .

 

Cũng hai trẻ tuổi rốt cuộc chơi trò gì.

 

Haiz, thôi bỏ , lúc Miểu Miểu kết hôn đầu nhà cũng khó nó, tái hôn càng thể can thiệp, con gái vui là , những thứ khác, quan trọng.

 

Dương Thụ Minh theo Diêu Miểu Miểu, tới tòa nhà phát thanh.

 

Đồng nghiệp nhiệt tình chào hỏi:

 

“Chủ nhiệm Diêu, vị là?"

 

“Bạn."

 

Diêu Miểu Miểu để vui quá sớm, cô quyết định ở bên cạnh .

 

Tất nhiên chỉ là bạn.

 

Còn về mấy hôn , gì to tát cả.

 

Lúc đang giận, tính.

 

Cô là chủ nhiệm phát thanh, văn phòng riêng, trong liền bắt đầu lật xem bản thảo.

 

Dương Thụ Minh yên lặng ghế bên cạnh, cầm báo và bản thảo xem.

 

Chẳng bao lâu Diêu Miểu Miểu liền ngoài.

 

Điện thoại reo lên, Dương Thụ Minh do dự một lát, cầm ống lên——

 

“Chị, thế nào , mắng ?"

 

“Tiểu Diêu, là Dương Thụ Minh đây."

 

“……

 

Đội trưởng Dương!

 

Sao chạy tới văn phòng của chị ?"

 

“Chị dẫn tới."

 

“……

 

Hai ở bên ?"

 

“Không ."

 

“Hai kỳ lạ thật, ở bên mà chính còn ?"

 

“Sợ cô giận, lát nữa tự hỏi cô ."

 

ngay mà, ha ha ha, chúc mừng nhé, chúc mừng chúc mừng."

 

“Chúc mừng giẫm hơn chục cái ?"

 

 

Loading...