Đường Liên Tâm bằng lòng, nhưng bà thể nghĩ cho Lê Tư, bà : "Ban đầu là định để Lê Nhị kén rể nhưng Lê Nhị chạy theo con nên mới để Lê Tư kén rể.
Mẹ sẽ coi con như con trai ruột, nhưng chuyện ở rể thì đừng nhắc tới, kẻo Lê Tư và Bảo Dân chạnh lòng. Con với Lê Nhị sống với , thế là hơn bất cứ thứ gì ."
Khương Lê tới cạnh Đường Liên Tâm, : "Mẹ, ngờ thấu tình đạt lý như thế. , ở bệnh viện con mắng Trang Mặc Cầm một trận tơi bời, mặt mũi bà cũng mất hết . Nếu bà cầu xin thuyết khách cho rể, nhất định đừng mủi lòng đấy."
Đường Liên Tâm bảo: "Đâu chuyện đó. Con trai ruột của còn thèm nhận thì bà còn mặt mũi nào mà đòi nhận con, chẳng thèm."
Bà với Trình Hạnh Hoa: "Con là nhân hậu, bên dù gì cũng là ruột. Tiểu Lê đụng chạm lớn là để trút giận cho con và Lê Nhị, con đừng trách nó."
Trình Hạnh Hoa vội vàng : "Con phân biệt mà. Bên vốn dĩ con sẽ nhận . Con thừa nhận là con bà , bà cũng chẳng bằng chứng gì. Sau con chỉ là đứa trẻ mồ côi họ nhặt về công cụ thôi."
Sau đó Trình Hạnh Hoa hỏi Lê Nhị: "Lê Nhị, em sẽ chê bai thế của chứ?"
Lê Nhị đáp: "Em đừng giận nhé, kết quả hiện giờ em mừng c.h.ế.t luôn đây ."
Khương Lê cũng yên tâm , tâm nguyện mà nguyên chủ ủy thác về vợ chồng chị hai, cuối cùng tất.
Ngày hôm , Lê Nhị cùng Trình Hạnh Hoa đăng báo đoạn tuyệt quan hệ, về nhà họ Trình chuyển hộ khẩu. Trang Mặc Cầm quả nhiên mang theo lễ vật đến nhà tìm Đường Liên Tâm nhận con trai nhưng Đường Liên Tâm đuổi thẳng cổ.
Lê Nhị cùng Trình Hạnh Hoa xong thủ tục chuyển hộ khẩu, về lầu cổ với Khương Lê: "Cũng nhờ Đội trưởng Tần giúp đỡ, chào hỏi một tiếng với công an nên thủ tục chuyển hộ khẩu của tụi chị mới nhanh thế."
Rồi chị còn kể cho Khương Lê những chuyện thấy ở nhà họ Trình: "Nhà họ Trình đang loạn cào cào cả lên. Nhà họ Trì chạy tới mắng c.h.ử.i, Trì Quy Nhiên cũng chuyển hộ khẩu , con nhà họ Trì nữa, còn đổi họ Hà.
Hà Vân Hạ, ngoại trừ vợ chồng Hà Lão Trang thì chẳng ai quan tâm đến cảm nhận của cô cả. Cô về nhà họ Trình mà vẫn ở với vợ chồng Hà Lão Trang. Chị Trì Quy Nhiên lấy suất nước ngoài , còn Hà Vân Hạ chỉ thể ở trong nước thôi."
Khương Lê vẫn còn nhớ câu đòi đền mạng cho Trì Quy Nhiên của Hà Vân Hạ ở bệnh viện. là "hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình", nhưng đó cũng đều là những rắc rối do họ tự chuốc lấy cả.
Lavie
Lê Nhị : "Phải , chị với rể định thuê một cái mặt bằng mở tiệm quần áo, cho em một nửa cổ phần."
Khương Lê vội từ chối: "Em nhà hàng , còn sức mà cái khác nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thu-tiet-co-nang-truy-tim-kho-bau/chuong-79.html.]
Lê Nhị bảo chị đừng thoái thác: "Không cần em tốn tâm trí , chỉ là lấy hàng gì đó, em cho chị chút ý kiến là . Đây là kết quả chị với rể bàn bạc . Nếu em thấy ngại thì cứ góp một ít vốn ."
Khương Lê từ chối mãi nhưng Nhị Lê nhất quyết chịu: "Không em, chị với rể chẳng sẽ nữa. Em cứ coi như là báo ân mê tín cũng , chị thấy cứ hợp tác với em là ăn chắc chắn sẽ phát đạt."
Khương Lê hết cách, đành : "Vậy thế , em góp tiền, chiếm 30% cổ phần thôi, nhiều hơn nữa là em lấy ."
Lê Nhị sảng khoái đồng ý, hỏi Khương Lê nên thuê mặt bằng ở : "Em xem thuê ở thì ?"
Khương Lê nhớ bên bạn của Đội trưởng Tần một cái mặt bằng, lúc còn bảo giữ cho cô ba tháng, giờ đến ba tháng còn trống . Chỗ đó phố bách hóa tổng hợp, vị trí mở tiệm quần áo thực sự . Cô : "Bên bạn của Đội trưởng Tần một căn nhà, để em hỏi xem cho thuê ?"
Căn nhà đó vẫn còn trống. Khi Khương Lê đến hỏi, lập tức đồng ý cho cô thuê. Anh đưa Khương Lê và Lê Nhị xem nhà, Khương Lê hài lòng và ký hợp đồng dài hạn mười năm.
Tần Triều bảo . Khương Lê sợ khó xử nên gợi ý: "Hay là gọi điện hỏi bạn một tiếng ? Hợp đồng mười năm lận đó, vi phạm hợp đồng bồi thường nhiều tiền lắm."
Tần Triều thỏa thuận ủy quyền với bạn đó: "Bạn là sảng khoái lắm. Hiện giờ đang nhiệm vụ vùng, thực sự cách nào liên lạc ."
Khương Lê đành ký hợp đồng luôn. Trước khi ký, cô xác nhận một nữa: "Anh ký là giá trị chứ? Ngộ nhỡ bạn về thừa nhận thì ?"
Tần Triều : "Chẳng thỏa thuận bổ sung ? Anh mà nhận nợ, cô cứ tìm mà đòi bồi thường tổn thất."
"Được, tin ."
Hợp đồng ký xong, tiền thuê là đặt cọc một tháng trả ba tháng. Tần Triều bảo vội đưa: " liên lạc với . Cô đưa cho thì chạy ngân hàng một chuyến, phiền phức quá. Hay là cứ đợi về, cô đưa một cục luôn cho ."
Khương Lê: "... Như tiện ?"
Tần Triều : "Tiện mà. ước tính nửa năm nữa sẽ về, chậm nhất quá một năm. Cô cứ chuẩn tâm lý nhé."
Khương Lê liên tục gật đầu: "Yên tâm, tiền thuê nhà chắc chắn sẽ để riêng , về là đưa ngay, tuyệt chậm trễ."
Tần Triều nén , để cô nhận nụ phát từ tận đáy lòng. Cô gái vẫn dễ dỗ dành như .