Trần Xuân Yến nghĩ tới là kết quả , yên lặng nắm tay cô nhỏ giọng an ủi vài câu.
...
Tới chạng vạng, xe cuối cùng cũng tới Kinh Thị.
Dương Niệm Niệm cảm thấy trong thời gian đều vất vả. Tuy giúp cô, nhưng cũng đều vì Thanh Thành mà góp một phần sức lực, tình cảm đáng khen ngợi.
Vì thế cô liền gọi đang chuẩn về nhà , :
“Trong thời gian đều vất vả , ngày mai mời tiệm cơm ăn một bữa, thể mang cha , vợ con cùng . Nếu nể mặt thì 10 giờ rưỡi sáng mai tập hợp ở đây, 11 giờ đúng giờ ăn cơm.”
Mọi Dương Niệm Niệm mời ăn cơm đều chút kích động. Thời buổi cho dù là Kinh Thị bản địa, trong nhà nếu buôn bán thì điều kiện thường cũng bình thường.
Dương Niệm Niệm mời ăn cơm, còn cho phép mang nhà, ăn thì phí.
Hơn nữa, Dương Niệm Niệm là bà chủ, ít nhiều vẫn tạo quan hệ với cô, chừng về còn thể xưởng của cô việc.
Nghĩ , liền tranh đáp ứng.
Dương Niệm Niệm cũng dong dài, thấy đồng ý liền :
“Mọi ngoài trong thời gian , nhà chắc chắn đều lo lắng, mau ch.óng về nhà ! Sáng mai gặp .”
Trong thời gian đều chịu khổ ít, ăn ngon ngủ yên, hiện giờ trở cũng đều nhanh ch.óng về nhà. Nghe cô liền sôi nổi cáo biệt về.
Dương Niệm Niệm về phía Triệu Bân cùng Vương Thành Thành: “Các cũng mau về nghỉ ngơi ! Ngày mai nhớ tới ăn cơm.”
“Bà chủ, chúng về đây.”
Vương Thành Thành cùng Triệu Bân đồng thanh .
Dương Niệm Niệm gật gật đầu: “Được.”
Nhìn thấy đều , Mạnh T.ử Du trong miệng lẩm bẩm: “Đi , , đều ...”
Dương Niệm Niệm đang định đưa cô trong xưởng thì Lý Phong Ích từ bên trong vội vàng chạy . Cậu đang điện thoại của khách hàng, Dương Niệm Niệm về, cúp điện thoại liền chạy vội ngoài.
Nhìn thấy Dương Niệm Niệm trừ bỏ chút chật vật thì thương, trái tim treo lơ lửng mấy ngày nay cuối cùng cũng thả trong bụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-947-tieu-hac-bi-benh-tuong-tu.html.]
“Chị dâu, chị cuối cùng cũng về . Nhược Linh mấy ngày nay vẫn luôn lo lắng đề phòng, trách em báo cho cô chuyện chị Thanh Thành.”
Dương Niệm Niệm lắc đầu: “Chị , tối nay về với cô một tiếng, chiều mai chị sang thăm cô .”
Lý Phong Ích cao hứng gật đầu: “Em đoán cô tối nay sẽ đòi sang nhà chị thăm chị cho xem.”
Dương Niệm Niệm dặn dò: “Gần đây trời lạnh, bảo cô chú ý giữ ấm, hạn chế ngoài. Chờ con lớn một chút, chị đưa cô ăn cơm.”
Chillllllll girl !
Nghĩ đến cái gì, cô hỏi: “Hiện tại thời gian ? Nếu rảnh thì cùng chị một chuyến đến Cục Công An, chúng đưa Mạnh T.ử Du qua đó. Người nhà cô cũng tình hình thế nào, đón cô .”
Lý Phong Ích lúc mới chú ý tới Mạnh T.ử Du đang lưng Dương Niệm Niệm. Cô đang tò mò ngó lung tung, liền tinh thần bình thường.
Đã tình huống của Mạnh T.ử Du trong thư, Lý Phong Ích cũng cảm thấy kỳ quái, trả lời:
“Có khả năng còn nhanh như . Sáng nay em nhận tờ giấy nhắn, bởi vì bận quá nên trưa mới Cục Công An .”
Dương Niệm Niệm còn gì hiểu?
Cái tài xế đưa giấy nhắn kéo dài thời gian đưa tin. Hiện tại đều mang về tới nơi , chuyện cũng vô dụng, vì thế cô :
“Vậy cứ đưa cô đến Cục Công An , để bọn họ sắp xếp !”
“Chị dâu, chị chờ em một lát, em với công nhân chuyện hối thúc đơn hàng một chút, lập tức ngay.”
Lý Phong Ích mười phút liền sải bước . Mang theo Mạnh T.ử Du xe đạp tiện, bọn họ liền chọn xe buýt.
Chờ bọn họ đến Cục Công An, công an phụ trách vụ án đều thập phần kinh ngạc. Không nghĩ tới vé xe chuẩn đón Mạnh T.ử Du còn mua thì đưa tới đây.
thật đỡ việc cho bọn họ.
Nhìn thấy sinh viên đại học từng tương lai xán lạn t.r.a t.ấ.n thành như , ai nấy chỉ cảm thấy thập phần tiếc hận, biện pháp gì.
Sau khi xong biên bản, công an liền với Dương Niệm Niệm:
“Cha cô ngày mai mới đến, chuyện tiền thưởng đợi bọn họ tới nơi mới thể đưa, ngày mai các cô đến một chuyến nhé.”
Dương Niệm Niệm đây là lúc dát vàng lên mặt , thâm minh đại nghĩa :
“Đồng chí công an, và Mạnh T.ử Du là bạn học, đụng cô , đưa cô về cũng là chuyện thuận tiện.”