"Em vẫn luôn thích đàn ông nghiện rượu, bây giờ mới phát hiện, thật lúc đàn ông uống rượu cũng ngầu."
Lục Thời Thâm ánh mắt sáng rực của cô đến mức cả chút tự nhiên, lặng lẽ gắp một miếng thịt bỏ bát cô, cố gắng dời sự chú ý của cô.
"Ăn cơm ."
Dương Niệm Niệm tủm tỉm .
"Anh đừng đụng em, uống rượu của ."
Lục Thời Thâm: "..."
Lục Niệm Phi chú ý tới sự tương tác của hai , ánh mắt hài hước Lục Thời Thâm, thật thể tin , một đàn ông cứng như cục sắt cũng thể một mặt dịu dàng như .
Quả nhiên là hùng khó qua ải mỹ nhân, lời của cổ nhân đều là kinh nghiệm đúc kết.
Nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt sâu thêm vài phần, lão Tần đều kết hôn, quả thật cũng nên hành động gì đó .
...
Mọi đều nghiện rượu, mỗi chỉ uống hai lạng.
Trưa hôm đó hôn lễ, Trịnh Hải Thiên và Lục Niệm Phi liền tàu hỏa trở về Hải Thành.
Theo phong tục, ba ngày Tần Ngạo Nam sẽ đưa Trịnh Tâm Nguyệt về nhà đẻ, Trịnh Hải Thiên trở về chuẩn .
Dư Toại cũng mua vé tàu đêm để trở về Kinh Thị.
Lục Thời Thâm thì đưa Dương Niệm Niệm dạo một vòng trong thành phố, mua chút đồ ăn vặt về quê, lâu về nhà, khó nghỉ phép, về nhà xem .
Mã Tú Trúc đang ở nhà thôn trưởng buôn chuyện, con trai út trở về, liền chạy một mạch về nhà, đổi thái độ đây, đột nhiên trở nên hào phóng.
Bà vui vẻ chỉ huy con trai cả.
"Khánh Viễn, con mau bắt một con gà trống g.i.ế.c , em trai và em dâu con khó khăn lắm mới về, chúng ăn một bữa thật ngon."
Rồi với Dương Niệm Niệm và Lục Thời Thâm: "Hai đứa cứ nghỉ trong nhà chính , đun nước sôi vặt lông gà."
Dương Niệm Niệm vẻ mặt kinh ngạc, ghé sát Lục Thời Thâm nhỏ giọng .
"Mẹ đây là thật sự đổi , mà nỡ g.i.ế.c gà trống, đây là mạng sống của bà ?"
Lục Thời Thâm thấp giọng trả lời: "Anh trừ tiền phụng dưỡng năm nay của bà ."
Dương Niệm Niệm mở to hai mắt: "Anh đây là nắm trúng điểm yếu của ! Chẳng trách nỡ g.i.ế.c gà."
Mã Tú Trúc lúc đang gắng sức cúi bơm nước giếng, lấy nước chuẩn vặt lông gà, trong lòng cũng chút chột .
Bà vẫn luôn dám chuyện con trai út trừ tiền phụng dưỡng , chồng bà cho rằng con trai út chi tiền viện phí, nên tạm thời gửi tiền sinh hoạt về cũng để trong lòng.
Lúc con trai út trở về, bà lo lắng sẽ lỡ miệng, chẳng nên biểu hiện một chút ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-881-me-chong-thay-doi-tinh-net.html.]
Quan Ái Liên từ trong bếp bưng một chậu lạc luộc chín mang nhà chính.
"Thời Thâm, em dâu, hai đứa ăn lạc , đây là lạc mới năm nay, ngon lắm đó."
Dương Niệm Niệm cũng khách khí, bốc một nắm lạc ăn ngay, nghĩ đến từ lúc về đến giờ vẫn thấy bọn trẻ , liền hỏi.
"Bọn trẻ cả ?"
Nhắc tới bọn trẻ, Quan Ái Liên liền đau đầu.
"Bố mang chúng nó đồng , ở nhà ồn ào đau cả đầu, theo bố ruộng nhổ cỏ còn yên tĩnh hơn. Trẻ con đông, cả ngày lúc nào yên, ồn ào nhức óc."
"Ái Liên, mau giúp một tay." Giọng Mã Tú Trúc từ bên ngoài vọng .
"Tới đây." Quan Ái Liên đáp một tiếng, đầu nhỏ giọng với Dương Niệm Niệm: "Em dâu, tối nay em ăn nhiều một chút, gà chồng chị nuôi, bình thường ăn cũng dễ . Chị bảo Khánh Viễn bắt con to, ít nhất cũng sáu bảy cân đó."
Dương Niệm Niệm nén : "Chị dâu, chị yên tâm ! Em nhất định sẽ ăn no căng bụng."
Quan Ái Liên bếp, bao lâu, ngoài cửa vang lên tiếng la hét của bọn trẻ.
"Mẹ, , con chú và thím về ."
Lục Khánh Viễn đang g.i.ế.c gà trong sân, con thì bảo.
"Về , đang ở nhà chính đó, mau gọi ."
Ba đứa trẻ hưng phấn chạy nhà chính, thấy Lục Thời Thâm và Dương Niệm Niệm trở nên câu nệ.
Lục Tinh Tinh dáng một thiếu nữ, lên chút thẹn thùng: "Chú, thím."
Lục Thiên Thiên lập tức theo gọi một tiếng: "Chú, thím."
Chillllllll girl !
Lục Bảo Bảo đây còn nhỏ nhớ gì, lúc mở to đôi mắt tròn xoe dám lên tiếng.
Dương Niệm Niệm dáng vẻ đáng yêu của ba đứa trẻ chọc , từ trong túi hành lý lấy một túi lớn đồ ăn vặt đưa cho Lục Tinh Tinh.
"Nè, đây là đồ ăn vặt mua cho các cháu, các cháu cùng ăn ."
"Cảm ơn thím."
Lục Tinh Tinh vui vẻ nhận lấy đồ ăn vặt, dẫn các em trai về phòng phía tây cùng chia sẻ, ai ăn một .
Không lâu , Lục Quốc Chí vác cuốc từ bên ngoài trở về, cũng sân vui vẻ hỏi.
"Ta vợ chồng Thời Thâm về ?"
Lục Khánh Viễn liền : "Về , đang ở nhà chính đó."