Sức mạnh của đồng tiền quả nhiên tầm thường.
Dương Niệm Niệm đảo mắt, trắng trợn nhắc nhở: " cảm thấy loại tình huống nhất định bảo cảnh sát điều tra kỹ chồng cô , cô sinh con của chồng, chừng là chồng cô đem đứa bé trộm đấy."
Tôn Lệ Vinh sửng sốt, hoài nghi :
"Không thể nào? Chồng cô việc ở ngân hàng Hải Thành mà."
Dương Niệm Niệm: "Không chừng chỉ là thủ thuật che mắt thôi, chị nghĩ mà xem! Đứa bé ngủ trong nhà, ngoài thể tùy tiện nhà bế ? Khẳng định là quen ."
Tôn Lệ Vinh nghĩ cũng , nhưng cô định xen việc khác.
"Con trai cô mất tích, chồng và chồng mới thương con gái , tìm thấy càng ."
Dương Niệm Niệm trời cạn lời, tiếp tục khuyên bảo:
"Cũng thể nghĩ như , chị nếu cung cấp ý kiến hữu dụng, chị chính là đại công thần trong nhà, nếu để bọn họ tự tìm đứa bé thì chẳng công lao gì của chị cả."
Nói xong, còn vẽ cho Tôn Lệ Vinh một cái bánh vẽ lớn: "Nếu do chồng cô trộm thì thôi, nếu thật sự là , đợi khi tìm đứa bé, khẳng định sẽ cảm kích chị, chừng cái cửa hàng đều cho chị luôn."
Tôn Lệ Vinh tư tưởng tự giác Dương Niệm Niệm dẫn dắt, tưởng tượng đến việc cửa hàng đều thuộc về liền khép miệng.
"Cô gái nhỏ, cô cũng thật thông minh. Cô thích bộ nào ? Cô cứ chọn kỹ , nếu ưng ý giảm giá cho."
Dương Niệm Niệm xua tay: " đột nhiên nhớ trong nhà còn chút việc, đến chọn. Cửa hàng nếu thật sự cho chị, đến lúc đó chị cần nhớ rõ giảm giá cho nha!"
Tôn Lệ Vinh cao hứng c.h.ế.t: "Yên tâm ! Khẳng định giảm giá cho cô."
Cô bế con tiễn hai cửa, chỉ thông minh bỗng nhiên online hai giây.
Chillllllll girl !
"Không đúng , cô cửa hàng do mở?"
Tiêu , lỡ miệng.
Dương Niệm Niệm mặt đỏ tim đập dối: "Là chị mà, chị nhớ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-799-gieo-rac-nghi-ngo.html.]
Trịnh Tâm Nguyệt như thật phụ họa: " , chính là chị ."
" ?" Tôn Lệ Vinh chút nghi hoặc, cô hình như ấn tượng gì, nhưng nếu cô thì !
Nghĩ như , cô liền : "Xem , sinh xong con tóc rụng nhiều, trí nhớ cũng kém. Trong tiệm mỗi tuần đều mẫu mới, các cô đến nếu bộ nào thích hợp, khẳng định sẽ giảm giá."
Dương Niệm Niệm tươi rói: "Vậy thế nhé, chúng đây."
Hai khỏi cửa hàng, Trịnh Tâm Nguyệt đầu thấy Tôn Lệ Vinh theo, nghĩ mà sợ vỗ vỗ n.g.ự.c.
"Niệm Niệm, cũng may phản ứng nhanh, bằng liền cô phát hiện dị thường. Cô thật là chị dâu ? Tớ thấy chân cô hình như chút vấn đề, đường khập khiễng."
Đáy mắt Dương Niệm Niệm hiện lên một tia chán ghét: "Loại như Dương Trụ Thiên, thể tìm vợ là , tìm như đều là hời cho ."
Trịnh Tâm Nguyệt tò mò hỏi: "Cậu thật sự cảm thấy là chồng Dương Tuệ Oánh trộm đứa bé ?"
Dương Niệm Niệm gật gật đầu: "Tám chín phần mười, cho dù thì cũng thể cho bọn họ ch.ó c.ắ.n ch.ó một thời gian."
Không lãng phí tâm tư những , cô kéo Trịnh Tâm Nguyệt sang một cửa hàng khác tiếp tục chọn quần áo.
Đi dạo cả buổi chiều, Trịnh Tâm Nguyệt mua một chiếc váy hoa nhí và một chiếc áo ngắn tay màu vàng, Dương Niệm Niệm mua một chiếc váy liền áo kẻ caro.
Ăn cơm chiều ở bên ngoài xong mới về Tứ Hợp Viện, ai ngờ về đến nhà điện thoại liền vang lên.
Trịnh Tâm Nguyệt chạy nhà điện thoại, đầu dây bên truyền đến giọng của Cù Hướng Tiền liền gào to:
"Niệm Niệm, là Cù sư phó gọi điện thoại."
Dương Niệm Niệm vội vàng chạy chậm nhà nhận lấy điện thoại: "Cù sư phó."
Cù Hướng Tiền: "Niệm Niệm, đơn đặt hàng nước ngoài tin tức . Lưu Thắng của công ty nước ngoài giữa tháng Năm sẽ đến Hải Thành. Bọn họ yêu cầu một ít hàng mẫu, nếu hài lòng mới suy xét chuyện ký hợp đồng hợp tác lâu dài."
Dương Niệm Niệm: "Do Lưu Thắng dẫn dắt ?"
Cù Hướng Tiền liền : "Chú đang định với cháu chuyện , Lưu Thắng cũng là từ chỗ nhân viên chính phủ ngóng tin tức. Cho dù Lưu Thắng, chờ của công ty nước ngoài tới, chừng cũng sẽ tìm đến nhà máy chúng ."