Anh hắng giọng, hiếm khi chuyện một cách chính thức như :
“Chắc đều đói nhỉ? Lên xe , mời ăn cơm. Lúc nãy đường, thấy một tiệm cơm, qua cũng khá sang trọng.”
Nghe , cũng đều cảm thấy bụng đói cồn cào.
Tiệm cơm mà Đỗ Vĩ Lập chỉ cách Cục Công an hai con phố, mặt tiền quả thực trông bề thế, cửa còn nhân viên phục vụ đón khách.
Mấy từ xe bước xuống, nhân viên phục vụ liền dẫn bọn họ trong tiệm sắp xếp chỗ , bao lâu liền một cầm thực đơn tới.
Khương Dương nhận lấy thực đơn từ tay nhân viên phục vụ, đẩy đến mặt Dương Niệm Niệm: “Chị Niệm, chị xem ăn gì.”
Lục Thời Thâm liếc Khương Dương một cái. Mới một hai năm trôi qua, thiếu niên trút bỏ nét trẻ con mặt, thêm đó là một cỗ nhuệ khí của đàn ông trưởng thành.
Cậu tuy nhỏ hơn Dương Niệm Niệm vài tuổi, nhưng bởi vì chạy vạy bôn ba bên ngoài quanh năm suốt tháng, thoạt vẻ chững chạc hơn tuổi, giống như thanh niên hai mươi.
Người e rằng sẽ tưởng là trai, còn Dương Niệm Niệm mới là em gái.
Anh thu hồi ánh mắt, thình lình một câu: “Về gọi là chị Niệm.”
Dương Niệm Niệm mới nhận lấy thực đơn, lời thì khỏi Lục Thời Thâm một cái, đó phối hợp gật đầu:
“ , về gọi chị là chị Niệm, bằng khác đều tưởng chị là em gái của em đấy.”
Khương Dương sửng sốt một chút, ngay đó giống như đang ở hiện trường nhận , lập tức toét miệng , thuận miệng gọi một tiếng:
“Chị Niệm.”
Lúc khi mới quen Dương Niệm Niệm, sợ cô hiểu lầm là trèo cao bám váy, cho nên vẫn luôn dám gọi là chị, quen lâu ngày, gọi tên quen nên cũng khó sửa miệng.
Hiện tại Lục Thời Thâm bảo gọi là chị Niệm, Khương Dương cảm giác như nhận tổ quy tông, miệng toét đến tận mang tai, giống như lập tức biến trở thành nhóc mười mấy tuổi năm nào.
Lục Thời Thâm lên tiếng, bất quá từ biểu cảm mặt khó nhận , hài lòng với phản ứng của Khương Dương.
Chillllllll girl !
Dương Niệm Niệm sảng khoái đáp lời, mặt mày hớn hở :
“Bữa cơm xem để chị mời .”
Đỗ Vĩ Lập liếc Khương Dương một cái, thầm nghĩ, cái điệu đáng tiền kìa, còn tưởng ruột trở chứ.
Trong lòng nghĩ như , nhưng ngoài mặt điều mà lời nào ngứa đòn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-761-bua-com-chia-tay.html.]
Hai em Khương Dương cô độc thích, Dương Niệm Niệm tuy chị ruột nhưng còn hơn cả chị ruột, nếu dám cái gì xuôi tai, Khương Dương tuyệt đối sẽ trở mặt ngay.
Khương Duyệt Duyệt Khương Dương cũng sửa miệng, khanh khách hoan hô lên: “Quá ! Chúng về chính là một nhà tương tương ái.”
Dương Niệm Niệm nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của cô bé: “Mau xem thích ăn cái gì nào.”
Trên bàn cơm, ba đàn ông đều kén ăn, hai chị em cô gọi một bàn lớn đồ ăn. Cửa hàng cấp bậc thua gì Hải Thiên Nhất Sắc, hơn nữa là buổi tối, ăn cơm đông.
Một bữa cơm tính xuống cũng hết hơn ba mươi đồng.
Khi mấy thanh toán xong ngoài, sắc trời bên ngoài tối đen, nhiệt độ giảm mạnh. Đỗ Vĩ Lập run lập cập, chạy nhanh lên xe mới cảm thấy ấm áp chút.
Chờ đến khi đều yên vị xe, liền :
“Kinh Thị lạnh quá, ngày mai chúng sẽ về luôn.”
Dương Niệm Niệm nắm c.h.ặ.t t.a.y nhỏ của Khương Duyệt Duyệt: “Ngày mai chị sẽ tiễn , đường chú ý an nhé.”
Lục Thời Thâm nhàn nhạt nhắc nhở: “Ngày mai xuất phát sớm một chút, ban đêm đừng đường.”
Đỗ Vĩ Lập hiểu Lục Thời Thâm là lo lắng cho an của bọn họ, gật đầu :
“Chúng sáng mai 6 giờ sẽ xuất phát, trời tối là về đến nơi .”
Lục Thời Thâm liền gì nữa.
Xe chạy một lúc, Dương Niệm Niệm ven đường, lơ đãng ngắm thấy một bốt điện thoại, vội vàng hô:
“Dừng xe một chút , sắp ăn Tết , dù cũng gọi điện thoại về cho gia đình một cuộc.”
Ở trong đơn vị bộ đội ngoài tiện, thời tiết lạnh, cô cũng chạy ngoài suốt, lúc nhân cơ hội gọi điện thoại về nhà.
Đỗ Vĩ Lập , lập tức tìm một chỗ đỗ xe : “Hai ! Chúng trong xe chờ.”
Bên ngoài quá lạnh, chỉ nhanh ch.óng đưa đôi vợ chồng son về đơn vị, đó trở nhà khách chui trong chăn . Nhiệt độ bên ngoài quá thấp, áo khoác mặc thì đấy nhưng chẳng giữ ấm bao nhiêu.
Dương Niệm Niệm gật đầu, với Khương Duyệt Duyệt: “Em cùng trai trong xe nhé, chị vài câu sẽ ngay, lâu .”
“Vâng ạ.” Khương Duyệt Duyệt ngoan ngoãn gật đầu.
Dương Niệm Niệm cùng Lục Thời Thâm cùng bốt điện thoại. Khi cầm lấy ống , cô đột nhiên trợn tròn mắt, ngơ ngác Lục Thời Thâm :