"Dư Thuận cái tên rệp đó, lớn lên như con cóc ghẻ mà còn vọng tưởng ăn thịt thiên nga. Hừ, vợ nếu dám tìm gây phiền toái, tớ sẽ ấn đầu cả hai vợ chồng bọn họ xuống đ.á.n.h một trận."
Dương Niệm Niệm đang suy nghĩ chuyện vợ Dư Thuận mất đồ: "Tớ cảm thấy Dư Thuận khả năng đem quần áo của Ngô Lãm tặng cho Kiều Cẩm Tịch mặc."
Trịnh Tâm Nguyệt nhe răng trợn mắt: "Ở bên ngoài ăn vụng cũng nỡ bỏ tiền mua chút đồ cho , gã đàn ông quá ghê tởm."
Dương Niệm Niệm híp mắt khẽ: "Dư Thuận là một khôn khéo, câu cá gì thì thả mồi đó."
Trịnh Tâm Nguyệt lập tức hiểu : "Tớ , Dư Thuận là cảm thấy Kiều Cẩm Tịch đáng để tiêu tiền, cho nên liền dùng mấy thứ đồ cũ lừa gạt cô ."
Thật là càng nghĩ càng ghê tởm.
Dương Niệm Niệm một chút cũng đồng cảm với Kiều Cẩm Tịch, bình tĩnh phân tích: "Kiều Cẩm Tịch kẻ ngốc, cô khẳng định động cơ của Dư Thuận thuần khiết, còn ôm tâm lý may mắn, chỉ thể cô là tự tự chịu thôi!"
Dương Niệm Niệm lúc thế nào cũng ngờ tới, Ngô Lãm thế mà xuất hiện ở cửa nhà cô buổi sáng một tuần đó.
Sáng thứ sáu, mở cổng lớn, liền thấy Ngô Lãm dẫn theo hai gã đàn ông cao lớn thô kệch, một bộ dạng kẻ đến ý ở cổng.
Dương Niệm Niệm loại dự cảm lành, nhíu mày hỏi: "Cô Ngô, cô tới đây gì?"
Ngô Lãm thèm để ý đến Dương Niệm Niệm, một bộ tư thế đương gia chủ mẫu, trực tiếp đẩy cô sân, quanh một vòng : "Cô cũng chút tâm cơ đấy, thế mà dỗ Dư Thuận mua cho cô một căn Tứ Hợp Viện như thế ."
Dương Niệm Niệm chỉ cảm thấy buồn : "Cô Ngô, cô hoang tưởng ? Đây là nhà , liên quan gì đến Dư Thuận?"
Ngô Lãm sớm đoán Dương Niệm Niệm sẽ dễ dàng thừa nhận, ánh mắt khinh miệt cô từ xuống : "Gà rừng chính là gà rừng, cho dù dời trong thành phố cũng biến thành kim phượng hoàng , vẫn là thứ lên mặt bàn."
Dương Niệm Niệm cũng cho cô sắc mặt : "Cô Ngô chồng tổn thương, chạy tới đây tìm cảm giác ưu việt ?"
Lời tai Ngô Lãm giống như khiêu khích, cô nguy hiểm nheo mắt : "Hôm nay tao sẽ cho mày cái giá của việc dùng chung chồng với tao. Mày nhớ cho kỹ ngày hôm nay, tao coi như là dạy mày cách ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-590-ngo-lam-tim-den.html.]
Nói xong, liền đưa mắt hiệu cho hai gã đàn ông bên cạnh.
Dương Niệm Niệm cảnh giác lùi một bước, hướng về phía nhà vệ sinh hô to một tiếng: "Tâm Nguyệt."
Trịnh Tâm Nguyệt mới vịn khung cửa từ nhà vệ sinh , chân còn đang tê rần, ngẩng đầu liền thấy trong sân thêm ba . Cô tinh mắt nhận Ngô Lãm, cũng bất chấp chân tê, vội vàng chạy tới, che chở Dương Niệm Niệm ở , giận trừng mắt Ngô Lãm chất vấn: "Cô tới đây gì?"
Ngô Lãm khinh thường liếc Trịnh Tâm Nguyệt một cái: "Hôm nay tao tới tìm Dương Niệm Niệm, liên quan đến mày, nhất mày đừng xen việc khác."
Trịnh Tâm Nguyệt hai mắt trừng tròn xoe, xắn tay áo lên chuẩn đ.á.n.h : "Ai liên quan đến ? Niệm Niệm là bảo vệ, xem ai dám bắt nạt ."
Ngô Lãm liếc Dương Niệm Niệm lạnh: "Thảo nào thể Dư Thuận mê đến xoay quanh, hóa thu mua lòng như ."
Mắt thấy cô định lệnh cho hai gã đàn ông, Dương Niệm Niệm vội vàng lên tiếng: "Cô Ngô, cô bắt tiểu tam mà điều tra rõ ràng ? tại cô tìm tới đây, còn nghi ngờ với ông Dư minh bạch. với ông Dư chỉ ngẫu nhiên gặp qua ba , lời cũng vài câu. Lần cuối cùng gặp ông là năm ngoái ở khách sạn Hải Thiên Nhất Sắc, cô cũng mặt ở hiện trường mà."
Cô mồm miệng đàng hoàng, mới để khác chắn đạn .
Ngô Lãm chỉ coi Dương Niệm Niệm là sợ hãi: "Mày tưởng như là tao sẽ tin mày?"
Lại vẻ mặt khinh thường : "Mày cũng chỉ xứng dùng mấy thứ đồ cũ tao cần mà thôi."
Trịnh Tâm Nguyệt "phi" một tiếng, hung hăng : "Niệm Niệm mới chướng mắt mấy thứ rách nát của cô."
Dương Niệm Niệm chỉ giải thích rõ ràng chuyện, bằng Ngô Lãm sẽ chịu để yên, chừng liền ầm ĩ đến trường học.
Chillllllll girl !
" từng nhận bất cứ thứ gì của ông Dư, nhưng bạn cùng phòng của , cô vẫn luôn gia sư cho em trai ông Dư, từng nhận nước hoa và b.út máy ông Dư tặng."
Còn về quần áo và giày da nhỏ, Kiều Cẩm Tịch chính miệng thừa nhận, cô bằng chứng, cũng bừa.