Quả nhiên, chê bai nửa ngày, thấy cô d.a.o động, bác gái bắt đầu mặc cả. Hai cò kè bớt một thêm hai nửa ngày, cuối cùng bán một cái với giá mười chín đồng.
Lượng ở đây lớn, khách khứa qua ngớt, cũng mặc cả quá đáng, cuối cùng mua.
Dương Niệm Niệm c.ắ.n c.h.ặ.t giá 19 đồng một cái buông. Thời đại sức lan truyền của các bác gái cũng nhỏ, cô buôn bán ở đây ngày một ngày hai, nhỡ khách hàng quen , đối chiếu giá cả một cái, mua đắt tám phần mười sẽ tới tìm phiền phức.
Đừng coi thường cái miệng của các bác trai bác gái thời , ai nấy đều là tình báo viên cả đấy.
Dương Niệm Niệm dáng , chân thon thả thì thôi , còn dài thẳng, giữa một đám tiểu thương bày sạp trông phá lệ hút mắt.
Các cô gái và các chị vợ trẻ ngang qua đều cô thu hút sự chú ý, hơn nữa giá quần dẫm gót đắt, tỷ lệ chốt đơn cao.
Mới đến giữa trưa, 18 cái quần cô bán hết sạch.
Tính toán một chút, một cái quần trừ chi phí lãi 14 đồng, tổng cộng lãi 252 đồng, cộng thêm 5 đồng của Vương Phượng Kiều, tổng cộng là 257 đồng.
Một ngày kiếm 257 đồng, trong mắt khác thể cảm thấy tiền thật ít, là chi tiêu cả năm của một gia đình bình thường, sẽ cảm thấy phát tài to.
Dương Niệm Niệm tuy rằng vui vẻ nhưng vì kiếm chút tiền mà kiêu ngạo.
Rốt cuộc, chút tiền ở kiếp còn đủ mua một cái áo lông vũ loại .
Thu dọn sạp hàng, Dương Niệm Niệm mang theo khoản tiền lớn với An An: "Đi, cùng thím nhập hàng, nhập hàng xong thím dẫn con tiệm cơm ăn."
An An chằm chằm túi áo cô, đôi mắt lấp lánh tỏa sáng: "Thím, thím kiếm nhiều tiền ?"
Vừa nó thấy Dương Niệm Niệm thu nhiều tiền nhét túi, túi áo cô đều phồng lên.
Dương Niệm Niệm động tác "suỵt": "Tiền thể lộ ngoài, khiêm tốn."
An An vội vàng che miệng , khẩn trương xung quanh, sợ như cướp tiền .
Dương Niệm Niệm nín , cúi đầu nó : "Chuyện hôm nay ở trong thành phố, về nhà với bất kỳ ai, đặc biệt là chuyện thím bán quần áo, ?"
An An dò hỏi: "Có thể với bố ?"
Không với khác nó thể , với bố thì , nó cần thiết trung thành với bố.
Dương Niệm Niệm gật đầu: "Chỉ thể với một bố thôi, chỉ cần con giữ mồm giữ miệng, chờ con nghỉ, thím sẽ dẫn con ngoài chơi."
"Hoan hô!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-58-bac-gai-mac-ca.html.]
An An vui sướng hỏng , đường tung tăng nhảy nhót như con thỏ con.
Đang giờ cơm trưa, chợ đầu mối mấy .
Dương Niệm Niệm thẳng cửa hàng bán quần dẫm gót, ông chủ béo đang cùng bà chủ bưng bát canh lớn ăn cơm, liếc mắt một cái liền nhận Dương Niệm Niệm.
Hôm qua mới lấy hai mươi cái quần , hôm nay liền tới , tám phần là trả hàng.
Ông chủ vội vàng buông bát đũa : "Cô bé, giá hôm qua để cho cô là giá thấp nhất từ tới nay , chấp nhận trả hàng nhé."
An An biểu cảm của ông chủ béo dọa sợ, sợ hãi trốn lưng cô, dám ông chủ.
Dương Niệm Niệm : "Ông chủ, ông hiểu lầm , em tới trả hàng, là tới nhập hàng."
"Nhập hàng?" Mắt ông chủ sáng lên.
Lúc mới chú ý tới trong tay Dương Niệm Niệm chỉ cái bao tải đựng hàng hôm qua, quần.
Chillllllll girl !
Hắn thể tin nổi hỏi: "Quần hôm qua cô lấy, bán hết sạch ?"
Dương Niệm Niệm lanh lẹ : "Cũng bán hết sạch, còn thừa một cái, đang mặc em đây ?"
Một cô bé hai mươi mấy tuổi, ban đầu bà chủ để trong lòng, lúc Dương Niệm Niệm đem quần khó bán , một ngày bán hai mươi cái, ánh mắt bà chủ cô nháy mắt đổi.
Giống như thấy Thần Tài, vẻ mặt nịnh nọt kéo Dương Niệm Niệm trong tiệm.
"Cô bé, cô còn lấy quần dẫm gót ? Mau , trong tiệm còn nhiều lắm."
Lần nhập hơn một ngàn cái quần dẫm gót về, kết quả thì , tiểu thương tới xem hàng thấy một cái liền ai thèm hỏi.
Ngày hôm qua chồng bảo bán hai mươi cái, bà còn để trong lòng, ngờ mới nửa ngày bán hết.
Biết đấy, còn cô bé cũng thể bán hết sạch thì .
Liếc mắt An An, bà chủ nhéo nhéo má nó, ha hả hỏi: "Đây là em trai cô , lớn lên giống cô thật đấy, lớn lên chắc chắn mê hoặc ít cô gái nhỏ."
An An sợ tới mức co rụt , tránh móng vuốt của bà chủ: "Cô là thím của cháu."
"Thím?" Bà chủ thể tin nổi về phía Dương Niệm Niệm: "Ui chao, thấy cô lớn lắm mà kết hôn ?"