Trong lúc chờ tàu, hai đàn ông trung niên và một phụ nữ đến bắt chuyện, trông giống , đều Trịnh Tâm Nguyệt hung hăng đuổi .
“Niệm Niệm, cứ ở bên cạnh tớ, đừng để ý đến ai cả, ở ga tàu nhiều bọn buôn lắm. Cậu xinh như , nếu bắt cóc, thể bán giá đấy, bọn buôn chắc chắn đang nhắm .”
Biết Trịnh Tâm Nguyệt thích lời khen, Dương Niệm Niệm mở miệng là : “Có ở đây, hổ trong núi đến tớ cũng sợ.”
Trịnh Tâm Nguyệt dỗ dành ha hả, hai ở trong ga ba bốn tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đợi tàu ga.
Ngoài lúc lên tàu tương đối chen chúc mệt mỏi, dọc đường thuận lợi.
Tàu đến ga An Thành lúc hơn năm giờ sáng, bên ngoài trời còn xám xịt sáng.
Dương Niệm Niệm và Trịnh Tâm Nguyệt khỏi ga, liền thấy Trịnh Hải Thiên đang nhón chân mong chờ ở cổng .
Cùng với ông còn Đỗ Vĩ Lập, tóc và lông mi của hai đều phủ đầy sương trắng, đợi ít thời gian.
“Ông chủ Trịnh.” Dương Niệm Niệm chào hỏi.
Trịnh Tâm Nguyệt hưng phấn vây quanh Trịnh Hải Thiên: “Chú, cháu nhớ chú quá.”
Lần đầu tiên xa cháu gái lâu như , Trịnh Hải Thiên vui mừng hiện rõ mặt, khóe mắt đều nếp nhăn.
“Ngồi tàu một đêm mệt ? Mau lên xe, ở nhà xong bữa sáng, chỉ chờ đón gió tẩy trần cho các cháu thôi.”
Ông nhận lấy hành lý trong tay Trịnh Tâm Nguyệt bỏ cốp xe.
Bị lơ , Đỗ Vĩ Lập kháng nghị: “ cũng sáng sớm đến đây, các cứ thế lơ ?”
Dương Niệm Niệm tò mò hỏi: “Sao đến đây?”
Đỗ Vĩ Lập mặt đầy vẻ tình nguyện: “Còn là do thằng nhóc Khương Dương ? Nó thời gian đến đón cô, liền nhờ đến.”
Dương Niệm Niệm quanh một vòng: “Xe của ?”
Đỗ Vĩ Lập chỉ về phía bên trái: “Ở bên .”
Nghe , Dương Niệm Niệm liền tạm biệt Trịnh Hải Thiên và Trịnh Tâm Nguyệt: “Ông chủ Trịnh, Tâm Nguyệt, chúng hẹn gặp , xe của ông chủ Đỗ về .”
Trịnh Hải Thiên ha hả gật đầu: “Được, các cháu cẩn thận.”
Trịnh Tâm Nguyệt cả ngày ở bên Dương Niệm Niệm, lúc chỉ nhanh ch.óng về gặp thím hai, nháy mắt với Dương Niệm Niệm.
“Niệm Niệm, mấy ngày nữa tớ đến thăm .”
Đỗ Vĩ Lập nhận lấy hành lý trong tay Dương Niệm Niệm, dẫn cô đến xe, đặt đồ cốp , cúi đầu phủi sương tóc.
Miệng lẩm bẩm: “Bà nội qua đời, cũng dậy sớm như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-531-ve-den-an-thanh.html.]
Dương Niệm Niệm nhướng mày: “Bà nội bật dậy mắng ?”
Đỗ Vĩ Lập khóe miệng giật giật: “Miệng cô cũng thật độc.”
Anh đến ghế lái mở cửa xe lên xe: “Cô đến trạm phế liệu về khu tập thể quân đội?”
Phía xe tải để một vật liệu xây dựng, Dương Niệm Niệm liền thẳng ghế phụ.
“Đến khu tập thể quân đội ! Thời tiết lạnh quá, xe đạp về.”
Cô nóng lòng về xem, Lục Thời Thâm rốt cuộc , mà gần một tháng liên lạc với cô.
Đỗ Vĩ Lập châm chọc: “Phụ nữ quả nhiên là thấy sắc quên bạn.”
Dương Niệm Niệm: “Nhà xưởng xây dựng thế nào ?”
Đỗ Vĩ Lập: “Hay là đưa cô một vòng?”
Chillllllll girl !
Dương Niệm Niệm quả quyết lắc đầu: “Về thẳng khu tập thể quân đội.”
Đỗ Vĩ Lập giọng âm dương quái khí: “Thấy , đến cả việc kinh doanh cũng quan tâm.”
Dương Niệm Niệm lười phản ứng .
An Thành mấy hôm tuyết, vẫn tan hết, nhưng sáng sớm mặt đường đóng băng, ảnh hưởng đến xe cộ, chỉ là mặt đường xóc.
Khi xe đến khu tập thể quân đội, mới sáu giờ rưỡi.
Đỗ Vĩ Lập đỗ xe, mở cốp xe, xách đồ đưa Dương Niệm Niệm sân.
Thời tiết lạnh giá, nhiều còn dậy, khu tập thể quân đội im ắng, trong sân cây xanh trông chút tiêu điều, luống rau cải cũng tuyết trắng tan bao phủ.
Cô dẫn Đỗ Vĩ Lập sân rào tre, từ khe gạch cửa lấy chìa khóa mở cửa, trong phòng tỏa mùi ẩm mốc, lâu ai về.
Đỗ Vĩ Lập mát một cách đểu cáng: “Xem tình hình thì Đoàn trưởng Lục lâu về, thất vọng !”
Dương Niệm Niệm trừng mắt , trực tiếp hạ lệnh đuổi khách: “Để hành lý lên bàn, mau về ! Lát nữa thấy, một ông già sáng sớm ở nhà .”
“Ông già nào?”
Đỗ Vĩ Lập trợn to mắt, dám ông chủ lớn trẻ tuổi tài cao như là ông già?
Anh còn đến ba mươi tuổi, thể coi là ông già ?