...
Chillllllll girl !
Ban ngày ai tắm, phòng tắm nữ cũng chỉ một Dương Niệm Niệm, hiếm khi một tắm rửa thoải mái, cô hưởng thụ vô cùng.
Ở trường đều là phòng tắm công cộng, mỗi tắm rửa luôn đụng các bạn nữ khác, tuy rằng thường xuyên tắm nhưng cô cũng quen.
Lúc cô tắm, thường xuyên các bạn nữ khác khen trắng, khen da , khen dáng . Nếu là ngày thường thể cô sẽ vui, nhưng lúc đang tắm mà chằm chằm khen thì cho dù là hướng ngoại cũng biến thành hướng nội.
Cũng may nội tâm cô mạnh mẽ, đổi cô gái khác, phỏng chừng cũng dám tắm.
Trong phòng tắm một tấm gương lớn, Dương Niệm Niệm kiều diễm trong gương, đột nhiên liền cảm giác bà đây nhất thiên hạ.
Lục Thời Thâm nếu thấy cô thế mất kiểm soát nhỉ?
Cô vui sướng hài lòng khỏi phòng tắm, còn thấy rõ tình hình thế nào thì một chiếc áo khoác quân đội liền trùm lên đầu, bọc cô kín mít như cái kén, chỉ chừa một đôi mắt ở bên ngoài.
Cô cảm thấy bộ dạng của trông nhất định chẳng chút mỹ cảm nào, còn buồn .
“Lục Thời Thâm, em lạnh.”
Vừa mới tắm xong, cả cô nóng hầm hập, thật sự cảm thấy lạnh.
“Không lạnh cũng bọc.” Anh đạm thanh .
Dương Niệm Niệm vẫn là đầu tiên thấy dáng vẻ bá đạo như của , đôi mắt sáng lên, ngoan ngoãn gật đầu, theo về phòng.
Chăn đệm Lục Thời Thâm xong, Dương Niệm Niệm đá giày bò lên giường, vỗ vỗ mép giường :
“Mặt nẻ hết , đây em bôi chút sáp nẻ cho.”
Lục Thời Thâm xuống mép giường, thấy cô móc từ trong túi áo khoác quân đội một túi sáp nẻ, mím môi :
“Đây là đồ con gái các em dùng.”
“Ai ?” Dương Niệm Niệm chu môi, “Đồ vật tác dụng gì là do dùng dùng nó gì quyết định, giống như cái chậu, là rửa chân rửa mặt hoặc là rửa rau, chẳng đều xem dùng nó gì ? Còn dùng b.ăn.g v.ệ si.nh lót giày đấy.”
Lục Thời Thâm tại não Dương Niệm Niệm lớn như , thế mà ngay cả lời dùng đồ phụ nữ lót giày cũng nghĩ , nhưng phản bác lời cô. Nghe thì quái dị nhưng hình như cũng lý.
Dương Niệm Niệm chấm sáp nẻ lên mặt Lục Thời Thâm, dùng ngón tay nhẹ nhàng thoa đều, sờ da mặt khô khốc của chút đau lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-516-sap-ne-va-chuyen-vo-chong.html.]
Trong lòng còn nhịn cảm thán, nhan sắc tên thật sự quá đỉnh, mặt nẻ mà độ trai vẫn giảm chút nào.
Lòng bàn tay cô mềm mại, chạm da thịt tựa như lông vũ cào nhẹ đầu tim, truyền đến một cảm giác tê tê dại dại.
Lại cái miệng nhỏ chu lên của cô, môi còn chút sưng đỏ, Lục Thời Thâm chỉ cảm thấy thú huyết sôi trào, m.á.u đều dồn về nơi nào đó, ánh mắt cũng càng thêm nóng rực.
Anh như nhận sự triệu hồi nào đó, bỗng nhiên lấy túi sáp nẻ trong tay cô đặt lên tủ đầu giường.
Dương Niệm Niệm hiểu : “Còn bôi xong mà...”
Vừa dứt lời, liền đè xuống: “Ưm, Lục Thời Thâm... cái đồ sắc lang ... nhớ mỗi ngày sáng tối đều bôi sáp nẻ...”
Dương Niệm Niệm cuối cùng cũng cảm nhận chỗ đáng sợ của tiểu biệt thắng tân hôn.
Tuy xa cách lâu, cô cũng nhớ Lục Thời Thâm, nhưng sức chiến đấu của hai thật sự cùng đẳng cấp.
Thật Lục Thời Thâm tranh thủ lúc rảnh rỗi từ xa xôi xe đến đây, tại còn tinh lực dư thừa như .
Cô cảm thấy sắp tan thành từng mảnh .
Hai ở trong phòng cả ngày, cơm trưa cũng ăn.
Đến chạng vạng, Lục Thời Thâm ngoài mua sủi cảo về, ăn cơm xong Lục Thời Thâm như sạc đầy điện, đèn tắt hóa thành sói...
Anh câu nào cũng nhắc đến nhớ cô, nhưng mỗi động tác đều lộ sự nhớ nhung, phảng phất mệt mỏi, càng đ.á.n.h càng hăng. Rõ ràng thời tiết âm mười mấy độ, lưng đầy mồ hôi.
Đến nửa đêm, mí mắt Dương Niệm Niệm như nặng ngàn cân, đầu óc cũng chút mơ hồ, mơ mơ màng màng oán giận:
“Ưm, Lục Thời Thâm, thể trạng như , kiếp chắc thê đầy đàn nhỉ? Em mệt c.h.ế.t , em còn từng yêu đương .”
Cô hình như thấy Lục Thời Thâm gì đó, nhưng âm thanh nhẹ, cô rõ, hơn nữa thật sự quá mệt mỏi nên cũng tiếp tục truy hỏi.
Buổi sáng.
Dương Niệm Niệm Lục Thời Thâm đ.á.n.h thức, đêm qua lăn lộn quá muộn, chút mệt mỏi, cô tỉnh dậy liền ngáp ngắn ngáp dài.
“Mấy giờ ?”
“6 giờ rưỡi, đưa em ăn sáng đưa em về trường.”