“Anh cũng đừng lo lắng quá, em cũng loại con gái lả lơi ong bướm, em đều với là em kết hôn . Huống hồ, cũng ưu tú, chúng ở bên chính là trời sinh một cặp.”
Lục Thời Thâm lên tiếng, nụ tươi tắn mặt cô, cảm giác trống trải trong lòng liền lấp đầy.
Dương Niệm Niệm chút hài lòng với phản ứng của , bĩu môi hỏi: “Lục Thời Thâm, một chút cũng nhớ em ? Lâu như gặp, thấy em giống như chẳng kích động chút nào thế?”
Cô hiện tại hận thể treo Lục Thời Thâm xuống, thấy đối phương bình tĩnh như , trong lòng khó tránh khỏi sẽ cảm giác chênh lệch.
“...” Lục Thời Thâm rũ mắt cô, ánh mắt càng thêm sâu thẳm: “Bên ngoài đông , quá mức mật lắm.”
Dương Niệm Niệm cảm thấy bực buồn : “Em bảo ở ven đường hôn em ngấu nghiến, gì mà quá mức mật chứ?”
Hai ngang qua tiệm cơm, Dương Niệm Niệm đột nhiên nhớ còn ăn sáng, phỏng đoán Lục Thời Thâm ở tàu hỏa chắc cũng ăn, liền kéo quán ăn.
Cô gọi ba l.ồ.ng bánh bao hấp và hai bát cháo, cô sức ăn , ăn hết một l.ồ.ng bánh bao, nửa bát cháo, còn tất cả đều là Lục Thời Thâm ăn, thậm chí còn uống nốt chỗ cháo thừa của cô.
Dương Niệm Niệm chống cằm ăn, khóe miệng vẫn luôn nhếch lên, tròng mắt hận thể dính lên mặt .
Tuy là hai từng vô tiếp xúc mật, Lục Thời Thâm cũng cô đến mức cơ bắp căng cứng. Anh uống cạn ngụm cháo cuối cùng trong bát, trả tiền xong liền kéo cô khỏi quán, thẳng về phía nhà khách nhỏ.
Dương Niệm Niệm cố ý dùng tay nhỏ véo lòng bàn tay , lòng bàn tay đều là vết chai, nắm chút cộm tay.
Nghĩ đến cả ngày dãi nắng dầm mưa, đau lòng .
Lục Thời Thâm chỉ cảm thấy lòng bàn tay ngứa ngáy, bắt lấy bàn tay nhỏ bé đang loạn của Dương Niệm Niệm, lo lắng bóp đau cô, chỉ thể mặc kệ cô chơi .
Hai nhanh tới nhà khách nhỏ, ông chủ liếc mắt một cái liền nhận Lục Thời Thâm và Dương Niệm Niệm, ha hả đùa:
“Vợ chồng son tình cảm thật đấy, sắp nghỉ đông mà còn từ xa xôi đến thăm vợ cơ .”
Dương Niệm Niệm ngượng, trốn lưng Lục Thời Thâm lên tiếng.
Lục Thời Thâm cũng gì, trả tiền phòng xong, cầm chìa khóa liền dắt cô lên tầng hai.
Phòng của hai ở ngay gian đầu tiên cửa cầu thang, lúc Lục Thời Thâm lấy chìa khóa mở cửa, Dương Niệm Niệm nhịn nhỏ giọng lầm bầm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-515-ghen-tuong-va-banh-bao.html.]
“Trí nhớ ông chủ thật đấy, lâu như mà còn nhớ chúng .”
Cô dứt lời, liền khóa cửa “cạch” một tiếng mở , đợi cô phản ứng , Lục Thời Thâm kéo phòng.
Một trận trời đất cuồng, cô chỉ thấy cửa phòng “rầm” một tiếng đóng , môi truyền đến một cảm giác lạnh lẽo.
Lục Thời Thâm hôn hề kết cấu, thập phần bá đạo, hơn nữa cánh môi chút khô, bong chút da, ma sát cánh môi chút đau rát.
Khuôn mặt nhỏ của Dương Niệm Niệm đỏ bừng, chỉ cảm thấy hô hấp đều cướp , thập phần hối hận vì đó Lục Thời Thâm đủ nhớ cô.
Tên ở bên ngoài thì nghiêm trang, đợi đến khi hai ở riêng liền giống như trúng t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c, huyết mạch sôi sục.
Dương Niệm Niệm chỉ cảm thấy cả như rút cạn sức lực, tay chân nhũn , nếu Lục Thời Thâm đỡ eo cô thì cô thật sự liệt xuống đất .
Cô cảm thấy nếu đẩy Lục Thời Thâm , khả năng sẽ ngất xỉu.
Mà lúc Lục Thời Thâm cũng chịu nổi, nếu còn tiếp tục, sẽ mất kiểm soát, lúc mới buông cô , vùi đầu vai cô thở dốc.
Tình trạng của Dương Niệm Niệm cũng chẳng hơn là bao, cái miệng nhỏ đỏ đến mức sắp rỉ m.á.u, ướt át sưng lên.
Lục Thời Thâm bình tĩnh một lúc lâu mới ngẩng đầu, ánh mắt nóng rực cô: “Anh tắm cái .”
Anh lên tiếng mới phát hiện giọng khàn đặc.
Chillllllll girl !
Dương Niệm Niệm đỏ mặt gật đầu, cởi áo khoác quân đội đặt lên giường.
“Em cũng rửa mặt đ.á.n.h răng một chút, lát nữa chăn đệm nhé, chăn đệm công cộng bẩn lắm, chừng mang theo vi khuẩn bệnh tật, đổi đồ của cho an .”
“Được.”
Lục Thời Thâm gật đầu, để khác thấy dáng vẻ hiện tại của Dương Niệm Niệm, mở cửa bên ngoài ai mới để Dương Niệm Niệm ngoài.
Trước đây ý tưởng gì về việc mua nhà, lúc khỏi nghĩ, nếu ở Kinh Thị nhà riêng của bọn họ thì cần đưa Dương Niệm Niệm ở nhà khách nữa.