Khương Dương Dương Niệm Niệm tầm xa, chút do dự gật đầu đồng ý.
Dương Niệm Niệm nhà gọi đến điện thoại văn phòng của Đỗ Vĩ Lập, đổ hai hồi chuông, đầu dây bên truyền đến giọng của Đỗ Vĩ Lập.
“A lô.”
Dương Niệm Niệm thẳng vấn đề: “Lần nhờ hỏi thăm chuyện nhà cửa, hỏi thăm thế nào ?”
“Nhà thì , đất thì ?” Đỗ Vĩ Lập .
Thời đại vẫn nhà ở thương mại, nhà của công nhân viên chức trong thành phố đa là do đơn vị phân phối, nhiều nhà còn đủ cho cả gia đình ở, căn bản nhà thừa để bán.
Dương Niệm Niệm mắt sáng lên: “Đất ở ?”
“Vùng ngoại ô phía nam thành phố, một nghìn mét vuông, chỉ cần 3000 đồng, nếu xác định , sẽ giúp tìm chút quan hệ.” Đỗ Vĩ Lập hiếm khi chuyện một cách nghiêm túc.
Dương Niệm Niệm suy nghĩ một chút hỏi: “Có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất ?”
Đỗ Vĩ Lập trong đầu Dương Niệm Niệm đang nghĩ gì, chuyện việc, lúc nào cũng giống khác.
Mới qua, sẽ cảm thấy câu hỏi của cô như thể kiến thức, cái gì cũng hiểu, nhưng suy nghĩ kỹ , thể phát hiện cô việc cẩn thận.
Đỗ Vĩ Lập vô cùng chắc chắn trả lời: “Không , sống lớn từng , còn từng đất đai còn giấy chứng nhận.”
Nói chuyển chủ đề: “ mà, nếu mua mảnh đất , đơn vị liên quan chắc chắn sẽ đóng dấu cho , nếu vẫn yên tâm, mua đất về, xây một nhà xưởng đó, đến lúc đó là thể giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà. thấy năm nay ngành công nghiệp nặng ở Hải Thành phát triển mạnh, đơn hàng nhiều đến mức nhận xuể, nếu xây nhà xưởng lên, chừng còn thể cho thuê giá .”
Dương Niệm Niệm đương nhiên mấy năm nay công nghiệp nặng phát triển mạnh, chỉ là ngờ Đỗ Vĩ Lập ngày thường cà lơ phất phơ, tầm cũng sắc bén như .
“Chuyện , để tâm một chút, mau ch.óng liên hệ, nếu xong việc, mời ăn cơm.”
Đỗ Vĩ Lập thăm dò hỏi: “Có cô tin tức nội bộ gì ?”
“Không .” Dương Niệm Niệm nửa thật nửa giả trả lời: “ chỉ cảm thấy tiền gửi ngân hàng, bằng mua thành bất động sản, nhà cho thuê thể thu tiền thuê, biến tướng tiền đẻ tiền.”
Đỗ Vĩ Lập trực giác Dương Niệm Niệm thật, cũng vạch trần, dù quyết định, chờ trả hết nợ, sẽ mua mấy căn nhà để đó.
Chillllllll girl !
Cúp điện thoại, Dương Niệm Niệm đạp xe chợ mua một đống nguyên liệu nấu ăn về khu tập thể quân đội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-442.html.]
Buổi chiều Trịnh Tâm Nguyệt liền mặc quần áo mới, hấp tấp đạp xe tới.
Thấy Dương Niệm Niệm xuống bếp cũng xinh như , cô hâm mộ c.h.ế.t : “Niệm Niệm, trang điểm giúp tớ , trang điểm cho tớ thật xinh .”
Vương Phượng Kiều thấy Trịnh Tâm Nguyệt còn cố ý mặc một bộ quần áo mới, vui vẻ .
“Niệm Niệm, em giúp Tâm Nguyệt trang điểm , chị rửa rau , dù bọn họ về còn một lúc nữa, muộn chút xào rau cũng .”
Dương Niệm Niệm dẫn Trịnh Tâm Nguyệt nhà chính, tiên hỏi ý kiến cô : “Cậu kiểu tóc gì?”
“Hay là, tớ cũng buộc kiểu giống ?” Trịnh Tâm Nguyệt chằm chằm b.í.m tóc đuôi ngựa của Dương Niệm Niệm .
“Kiểu của tớ là để tiện nấu cơm, buộc tùy tiện thôi.” Dương Niệm Niệm túm tóc Trịnh Tâm Nguyệt thử một chút: “Tóc ngắn, buộc đuôi ngựa sẽ vểnh lên trông khó coi.”
Tóc của Trịnh Tâm Nguyệt chỉ che gáy, còn dài đến vai.
“Vậy xem giúp tớ thiết kế !” Trịnh Tâm Nguyệt hào phóng : “Tớ ngày thường buộc tóc, nửa cuối năm ngoái mới bắt đầu để tóc, đây tóc còn dài bằng cái chổi lông gà nữa.”
Dương Niệm Niệm tóc của Trịnh Tâm Nguyệt suy nghĩ một lát, sợi tóc của cô tương đối thô, cũng dài lắm, buộc đuôi ngựa khó coi, b.úi củ tỏi càng hợp.
Búi củ tỏi?
Cô chợt lóe lên ý tưởng, chủ ý : “Tớ b.úi nửa đầu cho nhé!”
Trịnh Tâm Nguyệt hiểu b.úi nửa đầu là gì, dù cô tin tưởng gu thẩm mỹ của Dương Niệm Niệm, xuống ghế, mặc cho Dương Niệm Niệm tùy ý .
Dương Niệm Niệm tay nghề nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc b.úi xong một b.úi tóc xinh , đổi kiểu tóc, quả thật trông nổi bật hơn một chút.
Nếu ở trong thành phố, cô chắc chắn sẽ trang điểm nhẹ nhàng xinh cho Trịnh Tâm Nguyệt, đáng tiếc đây là khu tập thể quân đội những năm 80, ngoài cô dâu kết hôn , ngày thường cô gái nào trang điểm.
Người nhà quê quen , cảm thấy phụ nữ trang điểm là đắn.
Trong ký ức của nguyên chủ, một cô dâu mới cưới tô son môi, lưng mắng miệng như ăn đứa trẻ c.h.ế.t.
Dương Niệm Niệm về phòng lấy một chiếc gương nhỏ : “Cậu xem thích .”