"Niệm Niệm, Phó đoàn trưởng Tần trai quá, tớ cảm thấy tớ yêu từ cái đầu tiên . Tớ chính là thích kiểu như , tuổi còn trẻ là phó đoàn trưởng, ơi, quá bản lĩnh, quan trọng nhất nhất nhất là còn đối tượng."
Dương Niệm Niệm , lúc thấy cô cũng cảm thấy bất ngờ.
Cô hảo tâm nhắc nhở: "Tính cách Phó đoàn trưởng Tần hẳn là chứ? Anh là cục sắt của quân đội, sẽ lời ngon tiếng ngọt dỗ dành con gái vui vẻ . Cậu nếu thật sự để ý thì chủ động một chút. Nếu chờ theo đuổi thì băng rơi trúng đầu cũng thấy ."
"Chất phác một chút mà!" Hai mắt Trịnh Tâm Nguyệt sáng rực: "Tớ thích đàn ông nhiều mồm mép tép nhảy, như sống mới kiên định."
Cô như đưa quyết định: "Da mặt tớ dày, tớ theo đuổi ."
"Cậu chuẩn tinh thần đ.á.n.h trường kỳ kháng chiến đấy." Dương Niệm Niệm gạt chân chống xe đạp lên: "Đi, chúng về khu tập thể ."
Sắp đến khu tập thể, cô cũng lười đạp xe, đơn giản dắt bộ về.
Trong đầu Trịnh Tâm Nguyệt đều là Tần Ngạo Nam, cô ôm c.h.ặ.t cánh tay Dương Niệm Niệm nũng: "Niệm Niệm, mai cho tớ ? Bằng tớ cơ hội tiếp xúc với ."
Chillllllll girl !
"Cậu giúp tớ hẹn , cùng ăn bữa cơm quen, về chúng Bắc Kinh học, tớ thể thư cho ."
Cô còn học hai ba năm nữa, lỡ trong thời gian Tần Ngạo Nam cưới vợ thì ? Không thể trì hoãn, cần thiết quen .
Dương Niệm Niệm chịu nổi mãnh nữ nũng, nhưng vẫn quyết định lời khó .
"Phó đoàn trưởng Tần lớn hơn sáu bảy tuổi đấy, nếu thật sự quen với thì chú hai gật đầu đồng ý tớ mới thể giúp. Không thông báo cho chú hai mà tùy tiện giới thiệu đối tượng cho , như bất lịch sự."
Cô nếu quen Trịnh Hải Thiên thì thôi, đằng hai bên là đối tác ăn, giấu ông giới thiệu đối tượng cho cháu gái , chút hiềm nghi coi thường lớn trong nhà .
Trịnh Tâm Nguyệt gật đầu thật mạnh: "Phải cho chú hai tớ chứ, tối nay về tớ sẽ với chú , chú tuyệt đối ý kiến. Chú tớ tìm đối tượng là quân nhân, chú , chỉ cần đối phương gia trong sạch, là chính trực thì chú ý kiến. Phó đoàn trưởng Tần phù hợp tiêu chuẩn của tớ và chú hai."
Dương Niệm Niệm: "Tớ thích hợp bà mối lắm, nhưng tớ quen một chị thích hợp, lát nữa đưa gặp chị ."
"Vậy còn chờ gì nữa? Chúng nhanh lên."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-434-ke-hoach-cua-cam.html.]
Trịnh Tâm Nguyệt hận thể mọc đôi cánh bay qua đó ngay, cũng đến cổng doanh trại còn thể gặp Tần Ngạo Nam .
Hai nhanh tới khu tập thể quân đội, bọn trẻ đều chạy ngoài chơi, trong nhà ai.
Dương Niệm Niệm tìm cho Trịnh Tâm Nguyệt một cái quần chun , còn kịp nghỉ ngơi một lát, Trịnh Tâm Nguyệt liền thúc giục gặp chị mà cô .
"Phó đoàn trưởng Tần ưu tú như , tuổi đến lúc lập gia đình , khẳng định nhiều thương nhớ, chúng tiên hạ thủ vi cường."
Sống 20 năm, cô mới gặp đàn ông ưng ý, cũng thể bỏ lỡ.
Dương Niệm Niệm vốn định pha cho Trịnh Tâm Nguyệt một chén đường đỏ uống, cô thúc giục quá gấp, chỉ thể đưa cô sang nhà Vương Phượng Kiều .
Vương Phượng Kiều đang ở nhà khâu đế giày, thấy Dương Niệm Niệm tới, buông việc trong tay xuống, hỏi: "Niệm Niệm, hôm nay em thành phố ?"
Ánh mắt chị dừng Trịnh Tâm Nguyệt: "Ơ, cô nương là ai thế?"
"Đi chứ, em về, đây là bạn em, tên là Trịnh Tâm Nguyệt." Dương Niệm Niệm giới thiệu hai với : "Tâm Nguyệt, đây là chị Vương."
"Em chào chị Vương ạ." Muốn nhờ giúp đỡ, miệng Trịnh Tâm Nguyệt ngọt như bôi mật.
"Mau xuống chuyện."
Vương Phượng Kiều gọi một tiếng "chị Vương" thì mặt mày hớn hở, dọn ghế rót , tiếp đón Trịnh Tâm Nguyệt xuống.
Ba trò chuyện vài câu, Trịnh Tâm Nguyệt để ý Tần Ngạo Nam, Vương Phượng Kiều toe toét đến tận mang tai, một lời đáp ứng chuyện .
"Tối nay chị sẽ với lão Chu, bảo ông hẹn Phó đoàn trưởng Tần tới ăn cơm."
"Lần lão Chu còn nhắc với chị chuyện Phó đoàn trưởng Tần đối tượng. Phó đoàn trưởng Tần tệ, cũng năng lực, chỉ là miệng vụng về, dỗ con gái vui vẻ. Cậu mà kết hôn , khẳng định cũng giống Đoàn trưởng Lục, chiều vợ hết mực."
Dương Niệm Niệm: "Chị Vương, việc phiền chị , ngày mai em mua thức ăn về, đều sang nhà em ăn cơm nhé."