Dương Niệm Niệm dựng xe đạp mái hiên, xách thức ăn về phía nhà bếp: "Gói sủi cảo rau cần ăn nhé."
An An sủi cảo thì vui sướng vô cùng, lon ton chạy theo nàng như cái đuôi nhỏ: "Thím ơi, con thích ăn sủi cảo nhất."
Dương Niệm Niệm bỏ rau cần chậu, đặt chậu lên ghế nhỏ: "Con giúp thím ngắt bỏ lá rau cần ."
Từ khi đến khu gia quyến, An An vẫn luôn việc gì, thỉnh thoảng sai vặt một chút bé cảm thấy thành tựu, cho rằng cũng thể giúp đỡ việc nhà. Lúc Dương Niệm Niệm sai bảo, bé hết sức cần mẫn, xổm bên chậu hì hì ngắt lá rau cần.
"Thím ơi, tối nay bố về ạ?"
Dương Niệm Niệm đang cúi đầu rửa thịt heo, lắc đầu : "Không về , lát nữa nấu xong sủi cảo, thím sẽ mang sang cho bố."
An An bắt đầu răng, nước miếng tiết khá nhanh, bé hít một nước miếng, lanh lợi hỏi: "Thím ơi, thím cũng nhớ bố ?"
"Chỉ con là nhiều." Dương Niệm Niệm mắng yêu.
Tay nhỏ của An An mũm mĩm nhưng việc nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc ngắt sạch lá rau cần. Cậu bé định vứt lá rau thùng rác thì Dương Niệm Niệm ngăn .
"Đừng vứt, lá chiên trứng ăn ngon lắm, con cất lá rau tủ lạnh , mai thím chiên trứng cho con ăn."
An An "" một tiếng, ngoan ngoãn cất lá rau cần tủ lạnh.
Dương Niệm Niệm thái thịt ba chỉ rửa sạch thành miếng, băm nhỏ bỏ chậu. Lại thái nhỏ rau cần, cho chút muối ăn bóp cho bớt nước, đó bỏ chậu trộn đều với thịt heo, đập thêm hai quả trứng gà . Nhân bánh thêm trứng gà sống tác dụng kết dính, ăn cũng mềm và ngon hơn.
Người thời trong bụng thiếu chất béo, sức ăn lớn, lo lắng đưa ít đủ ăn, nàng trực tiếp nấu nửa chậu sủi cảo mang đến cổng doanh trại.
Lính gác cổng đều Dương Niệm Niệm, thấy nàng đưa sủi cảo tới, trong lòng hâm mộ thôi. Chị dâu xinh hiền huệ, vợ như bọn họ mơ cũng thấy.
Chillllllll girl !
Cậu lính nhỏ cách cái chậu cũng ngửi thấy mùi thơm của sủi cảo, nuốt nước miếng, nhận lấy chậu sủi cảo : "Chị dâu, chị chờ ở đây một lát, em thông báo cho Đoàn trưởng."
Dương Niệm Niệm lắc đầu: "Cậu cứ đưa là , hai ngày nay khá bận, lỡ thời gian của nữa."
Cậu lính nhỏ nụ của Dương Niệm Niệm cho lóa mắt, đỏ mặt bưng sủi cảo chạy nhanh trong doanh trại.
Bận rộn cả buổi chiều, Dương Niệm Niệm cũng đói bụng, về đến nhà ăn một bát sủi cảo lớn, An An cũng ăn một bát to.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-364-sui-cao-rau-can.html.]
Cậu bé xoa cái bụng tròn vo ngây ngô: "Thím ơi, sủi cảo thím gói ăn ngon quá."
Dương Niệm Niệm: "Đồ nịnh nọt, con xem TV ! Nghỉ ngơi một lát hẵng tắm."
Mới ăn no xong mà tắm ngay thì lắm.
...
Nói về phía bên bộ đội, Lão thủ trưởng ăn sủi cảo xong tâm trạng hơn hẳn, một miếng một cái sủi cảo, đũa gắp ngừng nghỉ.
Ông còn quên khen ngợi: "Tay nghề của đồng chí Tiểu Dương càng ngày càng , tuổi còn trẻ mà tay nghề , thằng nhóc lộc ăn ."
Lục Thời Thâm thấy Lão thủ trưởng còn ăn bao lâu hết hai bát lớn sủi cảo, đẩy cái ca tráng men về phía Lão thủ trưởng: "Ngài đừng để nghẹn, uống nước ."
Lão thủ trưởng bất mãn liếc một cái, chút khách khí vạch trần tâm tư của : " uống no thì ăn sủi cảo nữa?"
Tần Ngạo Nam ở bên cạnh sóng ngầm cuộn trào giữa hai , coi như thấy gì.
Lão thủ trưởng vốn gọi và Lục Thời Thâm qua bàn công việc, ngờ Dương Niệm Niệm gửi sủi cảo tới, vặn đúng giờ cơm, hơn nữa Dương Niệm Niệm gửi tới khá nhiều nên Lão thủ trưởng đề nghị ăn cơm hãy chuyện. Nguyên văn là: sủi cảo để nguội ăn ngon.
Ngày thường thấy Dương Niệm Niệm gầy gò yếu ớt, bộ dáng như dính khói lửa nhân gian, ngờ sủi cảo ngon như . Đối với Tần Ngạo Nam ngày nào cũng ăn cơm nhà ăn quân đội mà , bữa cơm ăn quá , căn bản chẳng rảnh lo chuyện, nhanh ăn xong một bát lớn.
Đang lúc định múc thêm một bát nữa thì hai cặp mắt chằm chằm .
Hai còn sóng ngầm cuộn trào, lúc cực kỳ ăn ý.
Lục Thời Thâm kéo chậu sủi cảo sang một bên, Lão thủ trưởng đẩy phần cơm hộp mà lính cần vụ lấy về phía mặt Tần Ngạo Nam.
"Hôm nay nhà ăn thịt kho tàu, nếm thử ."
"..."
Tần Ngạo Nam cạn lời. Lão thủ trưởng giữ đồ ăn thì thôi , Lục Thời Thâm ăn là thể ăn , cũng keo kiệt như chứ?
Hắn chằm chằm sủi cảo nuốt nước miếng, chỉ thể phục tùng mệnh lệnh ăn cơm hộp của Lão thủ trưởng.