Xuyên Không Thập Niên 80: Được Quan Quân Cưng Chiều Tận Tim - Chương 336

Cập nhật lúc: 2026-01-12 12:50:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ôi da, thím sắp mua TV , con báo tin cho con.”

Chu Hải Dương như tiêm m.á.u gà, vui vẻ chạy về nhà, lúc chạy khỏi nhà chính còn ngưỡng cửa vấp một cái, may mà Lục Thời Thâm kịp thời đỡ , mới ngã, vững liền chạy nhanh như chớp.

Người còn về đến cửa phòng, la hét: “Mẹ, , dì Dương ngày mai mua TV.”

Chu Bỉnh Hành đang nắn vai cho vợ, thấy tiếng con trai, vội vàng dậy giữ cách với vợ, chút hài lòng vì phiền, trừng mắt Chu Hải Dương đẩy cửa .

“Đừng bậy, con một cái TV bao nhiêu tiền ?”

“Con bậy, là thật đó, dì Dương còn mua TV lớn nữa.” Chu Hải Dương thề thốt đảm bảo giải thích.

Vương Phượng Kiều tin tưởng: “Chị thấy chừng là thật, Niệm Niệm ăn kiếm chút tiền, tiền trợ cấp của Đoàn trưởng Lục cũng cao, tiền mua một cái TV chắc chắn là đủ.”

Chillllllll girl !

Chu Bỉnh Hành vui vẻ: “Nếu thật sự mua, ngày mai buổi tối đưa em đến nhà đoàn trưởng xem TV.”

“Em còn đầy tháng, ?” Vương Phượng Kiều oán trách trừng mắt chồng một cái: “Đều là gây họa.”

Chu Bỉnh Hành sờ sờ mũi, cũng thương vợ, nhưng ai cái thứ đó rách chứ?

Chu Hải Dương hiểu: “Mẹ, cái gì đầy tháng ạ?”

“Trẻ con hỏi linh tinh gì? Đi, mau tắm .”

Chu Bỉnh Hành nhẹ nhàng đá m.ô.n.g con trai một cái, Chu Hải Dương che m.ô.n.g ‘ai da’ một tiếng, chạy còn nhanh hơn thỏ.

So với Chu Hải Dương, An An vui vẻ như , nhíu mày, lo lắng hỏi: “Thím, nếu nhà mua TV, sẽ đủ ăn ạ?”

Dương Niệm Niệm ‘phụt’ : “Con yên tâm , ba con ở đây, chúng đói .”

“Ồ, quá.”

An An vui mừng khôn xiết, ‘chụt’ một cái lên má Dương Niệm Niệm, hôn xong còn chút ngượng ngùng, cúi đầu ngây ngô .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-336.html.]

Lục Thời Thâm đến mặt An An, nhíu mày thúc giục: “Đi tắm .”

An An thấy ba lên tiếng, vội vàng chạy nhà lấy quần áo tắm.

Dương Niệm Niệm kéo Lục Thời Thâm về phòng trong: “Em mới hứa với An An ngày mai mua TV, thể nuốt lời, là, em tiện thể mua luôn tủ lạnh về ? Mua nhiều đồ như một lúc, động tĩnh lớn ? Sẽ gây ảnh hưởng gì đến ?”

Lục Thời Thâm lắc đầu: “Sẽ , nhân dân đều sống cuộc sống khá giả, là biểu tượng của quốc thái dân an, quốc gia ủng hộ hộ cá thể chính là để nhân dân đều cuộc sống .”

Dương Niệm Niệm yên tâm: “Không ảnh hưởng đến , em đây chính là lo ảnh hưởng đến , mới dám mua, nếu ảnh hưởng đến , ngày mai em sẽ mua, để Khương Dương đưa đến.”

Nghĩ đến điều gì, cô hưng phấn : “Hôm nay em và Khương Dương bán hết thép trong lều sắt lớn, sắm thêm cho trạm phế phẩm một chiếc máy kéo. Chờ việc kinh doanh định hơn một chút, mua một chiếc xe nâng hàng cũ dùng tạm, mấy thứ đều sắp xếp xong, em mua một căn nhà mặt tiền ở trung tâm thành phố, thấy thế nào?”

Lục Thời Thâm phân tích: “Phần lớn nhà ở trung tâm thành phố quyền sở hữu đều thuộc về chính phủ, nếu em mua, thể bắt đầu từ những căn nhà mặt tiền cho thuê.”

Những căn nhà mặt tiền cho thuê, đang sinh lời, còn hợp đồng hết hạn, chính phủ sẽ bán, ngược một tài sản bỏ , tương đối dễ mua hơn.

Dương Niệm Niệm cảm thấy lý, nghĩ đến việc mua nhà mặt tiền, trong lòng kìm sự hưng phấn.

“Ngày mai em thành phố mua TV, tiện thể hỏi thăm chuyện nhà mặt tiền, em thấy hai năm nay kinh tế phát triển nhanh, nếu chúng bây giờ mua nhà mặt tiền, cho thuê chỉ thu tiền thuê cũng đủ cho hai dưỡng lão.”

 

“Dưỡng lão?”

Lục Thời Thâm nghĩ đến việc cùng cô từ từ già , cảnh tượng hai mái tóc bạc phơ, khóe miệng khỏi nhếch lên.

Kế hoạch tương lai của cô, cả .

Dương Niệm Niệm gật đầu như thật, chu cái miệng nhỏ hừ hừ: “Anh lương hưu, em , em bây giờ chắc chắn kiếm thêm chút tiền. Nếu , chờ đến khi chúng già, lỡ như già đắn tìm một bà vợ trẻ, đem tiền hưu , cho em tiêu thì bây giờ? Em bây giờ kiếm nhiều tiền thể dưỡng già.”

Nghe từ “già đắn”, khóe miệng đang nhếch lên của Lục Thời Thâm cứng đờ: “Nếu em yên tâm, tiền hưu đều giao cho em lĩnh.”

 

 

Loading...