Xung quanh nhanh tụ tập một đám , vây kín hai giữa, đầy mặt hứng thú mà xem kịch vui. Dương Tuệ Oánh hổ đến mức dám ngẩng đầu, nàng len qua đám đông để thoát , Phương mẫu túm c.h.ặ.t lấy cánh tay.
“Cô ? cho cô , trừ phi cô lập tức rời khỏi Hải Thành, dây dưa với con trai nữa, bằng cô đừng hòng . Con hồ ly tinh , hôm nay lột da hồ ly của cô, để đều cô là cái loại hàng gì. Người t.ử tế , cô cứ nhất định học theo cô hồ ly tinh, những thủ đoạn dơ bẩn câu dẫn đàn ông của cô đều dạy hết cho cô ?”
Người xem lời Phương mẫu , cũng đại khái đoán đầu đuôi câu chuyện, mấy nhiều chuyện liền bắt đầu chỉ trỏ.
“Nhìn thì rõ là cô nương thanh thuần, ngờ là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, thật là hổ.”
“Con gái bây giờ thật là, vì gả cho đàn ông mà chuyện gì cũng dám .”
“Mẹ cô hình như cũng chẳng thứ lành gì, đúng là rau nào sâu nấy.”
Chillllllll girl !
Dương Niệm Niệm lúc đang ăn sủi cảo ở quán bên cạnh, cũng động tĩnh bên thu hút sự chú ý. Cô vốn dĩ định xem náo nhiệt, ai ngờ thấy giọng của Phương mẫu.
Đoán chừng là Phương mẫu và Dương Tuệ Oánh cãi , cô liền mượn cái ghế đẩu từ quán cơm mang , lên đó thảnh thơi xem kịch .
Mà lúc , Lý Phong Ích lúc lái xe ngang qua, mắt sắc thấy Dương Niệm Niệm, vội vàng giảm tốc độ xe, kinh ngạc :
“Đoàn trưởng, là chị dâu ? Chúng cần dừng xe chào hỏi chị ?”
Lục Thời Thâm nghiêng đầu ngoài cửa sổ, liền thấy Dương Niệm Niệm cái ghế đẩu nhỏ, hai mắt sáng lấp lánh chằm chằm giữa đám đông, say sưa xem náo nhiệt, chỉ thiếu nước lôi nắm hạt dưa trong túi c.ắ.n nữa thôi.
Biểu tình hờ hững của cũng trở nên ôn hòa hơn một chút: “Không cần quấy rầy cô .”
Lý Phong Ích: “...”
Hắn lầm chứ?
Đoàn trưởng cần quấy rầy?
Không còn tưởng rằng chị dâu đang ôn tập kiến thức cao trung đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-283-xem-kich-vui.html.]
Câu bình thường , cứ thấy chỗ nào cũng lộ sự cưng chiều thế nhỉ?
Lại liếc dáng vẻ tập trung tinh thần của Dương Niệm Niệm, ngay cả một chiếc xe lớn qua bên cạnh cũng chú ý tới, thể thấy sự chú ý tập trung đến mức nào.
Đoàn trưởng quấy rầy, Lý Phong Ích cũng dám phiền. Nhìn thấy xe đều chạy một đoạn xa, sự chú ý của Đoàn trưởng vẫn còn kính chiếu hậu, trong nháy mắt ngửi thấy mùi chua của tình yêu.
Hắn đột nhiên cũng tìm một đối tượng để yêu đương. À đúng, hiện tại cho dù đối tượng, cũng đạt tới điều kiện thể mang nhà theo quân, vẫn là nỗ lực nhiều hơn a.
Giữa đám đông, Dương Tuệ Oánh chạy Phương mẫu lôi kéo . Nghe Phương mẫu mắng càng ngày càng khó , nào là giày rách, tiện nhân, đến chuyện câu dẫn bố của Dương Niệm Niệm cũng lôi mắng, cảm giác khuất nhục mãnh liệt dâng lên trong lòng, nàng chỉ cảm thấy nan kham như lột sạch quần áo treo lên cổng thành.
cố tình là của Phương Hằng Phi, nàng cũng thể dùng lời lẽ khó để cãi .
Mang theo nỗi oán khí cho Phương mẫu ăn phân uống nước tiểu khi bà về già, nàng bùm một tiếng quỳ rạp xuống đất, lôi kéo cánh tay Phương mẫu, lóc kể lể đầy vẻ đáng thương:
“Bác gái, bác đừng như , cháu và Hằng Phi là thật lòng yêu . Cháu thi đậu đại học cũng là sự thật, cháu là vì Hằng Phi mới trường học đuổi học, cháu cũng lừa hôn, Hằng Phi cũng cháu đuổi học, để ý.”
“Trước bác cũng hài lòng về cháu ? Trước khi tới Hải Thành cháu còn thăm bác mà, lúc bác còn cùng cháu thương lượng chuyện hôn sự ? Sao giờ lật lọng như ? Tình cảm của cháu và Hằng Phi ở đại học thế nào, các bạn học đều thể chứng. Anh sinh hoạt phí đều là cháu ăn mặc cần kiệm để trợ cấp, cháu vì mà còn đói đến ngất xỉu, lúc Hằng Phi liền thề độc, đời phi cháu cưới...”
Đám đông vây xem sự tình xoay ngược , nháy mắt cảm thấy càng thêm thú vị.
Phương mẫu bộ mặt dữ tợn hung ác, Dương Tuệ Oánh nhu nhược đáng thương vô tội, so sánh như , dư luận nghiêng về phía Dương Tuệ Oánh.
“Người nếu thật sự vì con trai bà mới đuổi học, bà trở mặt như thế, thật sự là chút lương tâm.”
“ đấy, con trai bà đều chê, bà việc gì chia rẽ uyên ương? Người là con gái nhà lành bà mắng giữa đường như , về còn mặt mũi ?”
“Thật là đáng thương cho cô gái như ...”
Dương Niệm Niệm nhỏ giọng lầm bầm một câu: “Đây là tác phong của Trần Thế Mỹ ?”