“Em tắm cái , mấy ngày nay cũng tắm rửa t.ử tế, mùi mồ hôi.”
“Được.” Lục Thời Thâm gật đầu theo lưng cô khỏi phòng. Lúc Dương Niệm Niệm tắm rửa, vẫn luôn chờ bên ngoài.
Mãi cho đến khi Dương Niệm Niệm tắm xong về phòng, mới tắm. Chờ khi trở về, Dương Niệm Niệm ngủ say.
Mấy ngày nay buổi tối quạt, trời nóng, Dương Niệm Niệm vẫn luôn ngủ ngon, lúc quạt điện thổi vù vù, ngủ đặc biệt thoải mái.
...
Dương Tuệ Oánh hai ngày nay cũng ăn ngon ngủ yên, ở thành phố một hai năm, cô sớm quen sống ở nông thôn.
Buổi tối ngủ nhiều muỗi, còn quạt điện, nóng c.h.ế.t , hố xí cũng bẩn thỉu, tối hôm qua vệ sinh còn cẩn thận dẫm phân, cô ghê tởm đến mức cơm chiều cũng nuốt nổi.
Sáng sớm hôm , cô xin Hoàng Quế Hoa ít tiền, đến trấn mua hai hộp sữa mạch nha và một quả dưa hấu lớn đến nhà họ Phương.
Đối với cô con dâu Dương Tuệ Oánh , cha Phương Hằng Phi còn tính là lòng. Thấy cô xách quà tới cửa, vốn dĩ còn vui vẻ, nhưng rõ đồ vật xong, sắc mặt liền .
Bà Phương cũng nhận quà, ý tứ chê bai, bĩu môi âm dương quái khí :
“Cháu đến thăm hai bác là , còn mang quà cáp gì?”
“Cũng mang gì nhiều ạ, chỉ là nghĩ hai bác xuống ruộng việc mệt nhọc, mua chút đồ bổ dưỡng cho hai bác tẩm bổ.”
Dương Tuệ Oánh gượng, theo bà Phương nhà chính.
Bà Phương chỉ chỉ bàn ăn: “Đồ đạc để lên đó là .”
Dương Tuệ Oánh mặt bàn đen sì đầy ruồi bọ, đáy mắt hiện lên một tia ghét bỏ, nhưng cũng gì, lời đặt đồ lên.
Bà Phương cũng chú ý tới thần sắc của Dương Tuệ Oánh, lời trong lời ngoài ám chỉ: “Hằng Phi hai hôm gọi điện về nhà, cháu từ Hải Thành trở về, mang theo một ít đặc sản Hải Thành. Bác còn tưởng rằng sẽ mang tới chút cho bác trai nếm thử, bác trai cháu cứ nhắc mãi mấy ngày nay, hóa cháu mua ?”
Chillllllll girl !
Dương Tuệ Oánh nghĩ tới Phương Hằng Phi chuyện với gia đình, cũng nghĩ tới bà Phương thế nhưng để bụng, còn ngay mặt cô hỏi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-252-ve-lai-don-vi.html.]
Cô hổ giải thích: “Vốn là mua, nhưng lúc xe lửa gặp kẻ trộm, đều trộm mất ạ.”
Bà Phương căn bản tin lời cô : “Ôi dào, nhiều đồ như trộm mà cháu cũng ? Cháu mắt kém , bác thấy là cắt cái kính mà đeo .”
Cái gì mà trộm?
Lại đồ vật nhỏ, thể trộm là trộm ngay ?
Muốn bà , căn bản là mua mới đúng.
Nghe lời của bà Phương mang theo đá ngầm, Dương Tuệ Oánh bà Phương chút vui, :
“Là do lúc cháu sơ ý, khi về trường, cháu còn Hải Thành một chuyến, đến lúc đó sẽ gửi bưu điện về cho hai bác.”
Vừa lời , biểu tình mặt bà Phương tức khắc đổi, nháy mắt mặt mày hớn hở :
“Mua mua quan trọng, tấm lòng là , bác cùng bác trai cũng để ý mấy cái đó. Bất quá, nếu là thật sự mua, chúng trong lòng khẳng định là cao hứng, đến tuổi , cái miệng liền thèm thuồng.”
“Cháu học bài học đầu tiên chính là tôn trọng trưởng bối, hiếu kính cha , mấy cái đều là việc nên ạ.” Dương Tuệ Oánh ngọt.
Bà Phương càng cao hứng, thiết nắm tay Dương Tuệ Oánh: “Tuệ Oánh, cháu đúng là hiểu chuyện hơn em gái cháu. Lúc em gái cháu với Hằng Phi tìm hiểu , bác là vạn cái . Sau cháu với Hằng Phi thành đôi, bác mừng lắm. Cháu khi nào thì nghiệp? Chờ hai đứa nghiệp, liền đăng ký kết hôn, đến lúc đó sinh mấy thằng cu béo , ngày tháng khẳng định rực rỡ càng ngày càng .”
Dương Tuệ Oánh thử thăm dò : “Thật cần nghiệp, cũng thể đăng ký kết hôn ạ.”
“Không nghiệp, là phân phối công tác ?” Bà Phương vẻ mặt tính toán: “Tuệ Oánh, cháu với Hằng Phi là tình cảm, đến lúc đó cũng đừng học đòi sính lễ lung tung. Nhà bác Hằng Phi bản lĩnh, là công tác văn hóa, làng xóm cũng chọn mấy như , cháu với Hằng Phi ở bên , ngày lành còn ở phía .”
Bà Phương đối với con trai cái của ruột, liền cảm thấy khắp thiên hạ ai cũng bằng con trai bà, chẳng sợ Dương Tuệ Oánh cũng là sinh viên, cũng cảm thấy cô bằng con trai .
Con trai bà như , cưới Dương Tuệ Oánh đều là phúc khí của Dương Tuệ Oánh, còn sính lễ gì nữa?
Những lời từ miệng bà Phương thốt , Dương Tuệ Oánh một chữ cũng thích . Cô cảm thấy đây là tư tưởng của đàn bà nông thôn văn hóa, nhưng nể tình đối phương là chồng tương lai, cô mới vẫn luôn phụ họa.