Lục Thời Thâm nhíu mày: “Tôn trọng ý nguyện của trưởng bối, cái gì vấn đề?”
“……”
Mã Nhạc Kiệt nghẹn lời, ánh mắt quái dị Lục Thời Thâm, vẫn là em họ mà quen ?
Thế nhưng tranh luận .
Dương Niệm Niệm ở lưng Lục Thời Thâm thầm, miệng Lục Thời Thâm càng ngày càng lợi hại nha.
Mã Quế Lâm lo lắng cháu trai cùng cháu ngoại nảy sinh tranh chấp, vội vàng giảng hòa: “Bên ngoài nóng, chúng lời gì nhà , đừng ở bên ngoài.”
Mã Nhạc Kiệt cao bằng Lục Thời Thâm, khí thế cũng bằng , từ nhỏ sợ , hiện tại càng sợ, dám thật sự cùng Lục Thời Thâm đối đầu.
Thấy Mã Quế Lâm giảng hòa, vội vàng thuận nước đẩy thuyền, hừ một tiếng sân.
Trải qua quan sát, Dương Niệm Niệm chú ý tới, Ngưu Cầm Thảo sở dĩ nắm chắc như , tất cả đều là bởi vì mẫu bằng t.ử quý ( quý nhờ con), là do con trai cả Mã Nhạc Kiệt tương đối bản lĩnh.
Nhớ tới bộ dạng giọng quan của Mã Nhạc Kiệt, cô tò mò dò hỏi: “Mã Nhạc Kiệt công việc gì ?”
Lục Thời Thâm lắc đầu: “Anh mấy năm nay vẫn luôn ở bộ đội, hỏi thăm qua chuyện của bọn họ.”
Lục Khánh Viễn chen : “Nhạc Kiệt tiếp nhận công việc của ông ngoại, dạy học ở trường, năm mới lên Phó hiệu trưởng, trường học thôn bọn họ hiện tại mấy trăm học sinh.”
Dương Niệm Niệm phun tào: “Một cái Phó hiệu trưởng trường tiểu học nông thôn, đều tính là giáo viên biên chế chính thức, còn cho vênh váo lên tận trời.”
Mấy sân, Lục Khánh Viễn cùng Lục Thời Thâm liền bận rộn tối mắt tối mũi, Dương Niệm Niệm đến bên giếng giúp Lục Nhược Linh rửa rau.
Mợ cả Mã mới sân liền phòng bếp hỗ trợ, Ngưu Cầm Thảo vẻ mặt quý giá mà nhà chính, ở đó, cùng Hoàng hậu nương nương dường như, đỉnh cái đầu như hoa phi, xem ai đều mắt.
Biết tính tình bà , cũng ai trêu chọc, càng ai nhắc đến Mã Tú Trúc cùng út Mã.
Mã Nhạc Kiệt vẻ mặt cao hứng: “Mẹ, con thấy Khi Thâm lính, thật đúng là lên mặt , một chút cũng đem bác cả cùng bố để mắt.”
Ngưu Cầm Thảo bĩu môi : “Không mời thì mời, dù mất mặt là nhà bọn nó, trong thôn thấy bố con cùng bác cả con mặt, khẳng định sẽ ở lưng chê nó sẽ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-232-mau-thuan-tren-ban-an.html.]
Mã Nhạc Kiệt cảm thấy đạo lý, vốn dĩ trong đám họ hàng thì là nở mày nở mặt nhất, từ khi Lục Thời Thâm Đại đội trưởng, thường thường lôi khen một khen, đều thấy phiền.
Thật là nghĩ tới, Lục Thời Thâm khi còn nhỏ giống như kẻ ngốc, bộ đội thật đúng là lăn lộn chút hình .
Sau Lục Thời Thâm đính hôn với một cô vợ sinh viên, xong, trong lòng thập phần cân bằng, cảm thấy trời xanh mắt.
Chillllllll girl !
Kịch tính chính là Lục Thời Thâm lừa hôn.
Hôm nay còn nghĩ đến xem trò , nghĩ tới Lục Thời Thâm thế nhưng cưới một cô vợ giống như thiên tiên.
Hắn thật nghĩ , Lục Thời Thâm dựa cái gì mà như ?
Bên cạnh Mã Hạo sắc mị mị chằm chằm Dương Niệm Niệm đang xổm bên giếng rửa rau, nuốt nước miếng, vuốt cằm vẻ mặt xa.
“Lục Thời Thâm thật , vợ sinh viên chạy mất, còn thể tìm một cô vợ như hoa như ngọc, cái eo nhỏ cái m.ô.n.g nhỏ kìa, thật hăng hái. Đôi mắt trừng thời điểm, thể đem hồn câu mất.”
“Nhìn cái tiền đồ của mày kìa.” Biết em trai là cái đức hạnh gì, Mã Nhạc Kiệt trừng một cái, “Mày đừng chuyện mất mặt, cô là em dâu họ của mày đấy.”
Mã Nhạc Kiệt hiện tại là Phó hiệu trưởng, quá mấy năm nữa Hiệu trưởng về hưu, chính là tiếp nhận vị trí, trong nhà cũng thể nháo gièm pha.
Ngưu Cầm Thảo âm dương quái khí tiếp: “Nó nếu là đắn, ai trêu chọc nó, cũng chuyện mất mặt.”
Mã Hạo vẻ mặt bĩ tướng: “Anh cả, vợ , là no kẻ đói khổ, em đều 25 vẫn là quang côn (độc ) một cái, thấy phụ nữ xinh , trong lòng thể chút ý tưởng ? Anh cả cũng nhọc lòng một chút hôn sự của em trai.”
Mã Nhạc Kiệt chán ghét thằng em trai mặt dày mày dạn, banh mặt hé răng.
Em trai trời sinh mắt lác, diện mạo còn tính, chơi bời lêu lổng nơi nơi trêu chọc thị phi, ở trong thôn cái thanh danh , ngày thường đối với chị dâu đều tôn trọng.
Vợ ở mặt tố cáo nhiều , em trai ở mặt cô mấy lời ô ngôn uế ngữ, nếu nể mặt cha , sớm tẩn cho em trai một trận.
Sắp đến giờ ăn cơm, gia đình dì cả Lục khoan t.h.a.i tới muộn, nhà chính liền cùng Ngưu Cầm Thảo trò chuyện, cũng ý tứ phòng bếp hỗ trợ.
Quan Ái Liên mấy thực mau xong đồ ăn, Lục Chí Xa an bài xuống, đàn ông ở trong sân, phụ nữ ở nhà chính ăn.
Trừ bỏ em Mã Tú Trúc, những khác coi như đến đông đủ.