Trong thôn đều là như thế, nhà ai khách khứa nhiều, bàn ghế trong nhà đủ dùng, liền mượn họ hàng hàng xóm.
Canh Tảo Hà nắm lấy tay Dương Niệm Niệm khen lấy khen để, hận thể khen Dương Niệm Niệm thành một đóa hoa.
“Ai, Khi Thâm thực sự phúc khí, tìm cô vợ xinh như , bác thấy liền thích. Nhìn xem cái dáng vẻ , lớn lên cùng tiên nữ giống , làng xóm chúng cũng tìm thấy cô nương nào như .”
Chuyện vợ Lục Thời Thâm đ.á.n.h tráo, bà cũng , nhưng bà một chút đều tức giận.
Lục Thời Thâm cưới là sinh viên , cùng bà quan hệ gì, dù cưới ai đối với bà tới đều giống .
Tương phản, bà còn chút vui sướng khi gặp họa .
Phía Mã Tú Trúc mỗi ngày khoe khoang con trai tìm con dâu sinh viên, trong thôn mấy bà thuận mắt.
Mã Tú Trúc vẫn luôn che giấu chuyện , nhưng sớm muộn gì cũng trong thôn , thể thiếu việc ở lưng chê .
Nhìn bộ dáng ngoài nhưng trong của Canh Tảo Hà, Dương Niệm Niệm bất động thanh sắc mà rút tay về, khách sáo xa cách cùng bà hàn huyên hai câu.
Chillllllll girl !
Không bao lâu, hai cô và dượng của Lục gia cũng tới.
Cô cả Lục Tú Hà, cô út Lục Tú Lụa, hai thấy Dương Niệm Niệm, đều vui vẻ, ít nhất so với Canh Tảo Hà chân thành hơn một ít.
Hai cô còn mang theo lễ gặp mặt cho Dương Niệm Niệm, tuy rằng nhiều lắm, chỉ một đồng tiền, đều là dùng giấy đỏ gói , thể thấy cũng là dùng tâm.
Thấy hai đối với Dương Niệm Niệm, Quan Ái Liên lập tức về phòng bốc cho mỗi một nắm kẹo nhét túi, bảo các bà mang về cho bọn nhỏ ăn.
“Đây là em dâu mua cho bọn nhỏ ăn kẹo mừng, hôm nay bọn nhỏ học tới , các cô mang về cho chúng nó ăn .”
Lục Tú Hà cùng Lục Tú Lụa còn từ chối, là kẹo mừng, cũng liền nhận lấy, đối với Dương Niệm Niệm cũng là càng thêm yêu thích.
Cô cháu dâu tuy rằng tuổi trẻ, nhưng còn cư xử.
Thực mau, Lục Thời Thâm liền cùng Lục Khánh Viễn mua nguyên liệu nấu ăn trở về, thấy mua nhiều món mặn như , đều sợ ngây .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-230-loi-khuyen-cua-cac-co.html.]
Chỗ tốn hết bao nhiêu tiền nha?
Người khác mời mười mấy mâm khách, cũng nỡ cho ăn như nha.
Thằng cháu là còn chút ngốc, là ở bên ngoài kiếm đồng tiền lớn?
Có tiền cũng thể tiêu như nha?
Lục Tú Hà cùng Lục Tú Lụa liếc , nhắc nhở cháu trai một câu, nhưng ngẫm tính tình cháu trai, cũng bằng thừa.
Hai tính toán, dứt khoát đem Dương Niệm Niệm kéo đến phòng bếp chuyện riêng.
Lục Tú Hà là cô cả, mở miệng : “Niệm Niệm, cô nhiều vài câu, cháu đừng ngại phiền. Cô cùng cô út cháu chính là nhắc nhở cháu một chút, sinh hoạt tính toán tỉ mỉ, thể bao nhiêu tiền, tiêu bấy nhiêu tiền.”
“Khi Thâm tính cách nhạt nhẽo, coi trọng tiền tài, nhà các cháu chỉ thể dựa cháu mới thể nắm giữ tiền, cháu về nhưng đừng chiều theo nó. Chỗ nào cần quản tiền, nhất định quản , đừng để nó tiêu lung tung.”
Lục Tú Lụa theo gật đầu, thấm thía : “Niệm Niệm, chuyện của cháu cùng Khi Thâm, các cô đều chị hai . Hiện tại cháu cùng Khi Thâm đăng ký kết hôn, các cô cũng chỉ nhận cháu là cháu dâu.”
“Nói với cháu những điều , cũng là hy vọng cuộc sống các cháu hơn một chút, tiền thì tiêu cho nhà , đừng để Khi Thâm học cái thói thích màu của . Dượng út cháu liền cái tật , khác đều khen ông , chỉ cô mới sống cùng như bao nhiêu nghẹn khuất, dượng út cháu vì giữ thể diện ở bên ngoài, thể đem tiền trong nhà tiêu đến mức tiền mua muối cũng còn dư, việc nhà thì gọi , việc nhà khác thì tích cực hơn ai hết.”
Hai cô đều là phụ nữ an phận sống qua ngày, các bà cháu trai tiêu tiền như , thật sự là nó xót ruột.
Cháu trai từ nhỏ liền trầm mặc ít lời, thích chuyện, các bà cũng là thấy cháu dâu , mới hảo tâm nhắc nhở cô, tiền nắm trong tay để chuẩn cho bất cứ tình huống nào, đừng để cháu trai đem tiền phung phí hết, ngày cháu dâu cùng con cái sống khổ sở.
Dương Niệm Niệm cũng , hai cô là vì cho , hì hì .
“Cô cả, cô út, cháu các cô là vì cho cháu và Khi Thâm, các cô yên tâm, cháu về khẳng định sẽ quản gia thật , chăm sóc cho gia đình nhỏ của cháu và Khi Thâm.”
Dừng một chút, giải thích: “Anh mua nhiều đồ ăn như , là cảm thấy mấy năm nay vẫn luôn ở bên ngoài, cũng chiêu đãi trong nhà t.ử tế. Lần tới tất cả đều là các bác, các cô cùng các , các dì, ngoài, mới nghĩ mua nhiều chút đồ ăn trở về, để ăn ngon một chút. Anh ngày thường tiêu tiền, tiền phụ cấp bộ giao cho cháu quản lý.”