Ghế của xe tiếp phẩm chỉ thể hai , nhân viên tiếp phẩm thò đầu khỏi cửa sổ xe, Dương Niệm Niệm lên xe, vẻ mặt khó xử hỏi: “Chị dâu, là chị lên chen chúc một chút?”
Không đợi Dương Niệm Niệm lên tiếng, Diệp Mỹ Tĩnh liền tức giận : “Chỗ chỉ thế , thời tiết nóng như , chen chúc cảm nắng thì ?”
Dương Niệm Niệm khó nhân viên tiếp phẩm, cũng chen chúc một chiếc xe với Diệp Mỹ Tĩnh, : “ , lái xe .”
Nhân viên tiếp phẩm định chuyện, liền thấy một chiếc xe Jeep từ trong doanh trại , mắt sáng lên: “Chị dâu, Phó đoàn trưởng Tần hình như cũng thành phố việc, chị nhờ xe ?”
Không đợi Dương Niệm Niệm lên tiếng, Tần Ngạo Nam thấy tình huống bên liền lái xe Jeep qua, hạ cửa kính xe xuống hỏi:
“Có đủ chỗ ?”
Dương Niệm Niệm gật đầu: “Phó đoàn trưởng Tần, tiện cho nhờ một đoạn ?”
Tần Ngạo Nam trực tiếp xuống xe giúp Dương Niệm Niệm mở cửa ghế : “Lên xe .”
Diệp Mỹ Tĩnh xe tiếp phẩm tức c.h.ế.t, sắc mặt xanh như lá cải.
Chillllllll girl !
Lần khi Tần Ngạo Nam đưa Dương Niệm Niệm về đến cổng khu gia thuộc, cô liền phận của Tần Ngạo Nam, còn thư tố cáo nặc danh, ai ngờ chỗ Trương Chính ủy một chút bọt nước cũng .
Dương Niệm Niệm cái đồ hồ ly tinh , thật .
Nhìn thấy Dương Niệm Niệm lên xe, nhân viên tiếp phẩm rụt đầu về: “Các cô cho vững, lái xe đây.”
Chu Tuyết Lị đang chằm chằm chiếc xe Jeep lấy tinh thần, giả vờ giận dỗi :
“Mỹ Tĩnh, thế là cô đúng , đơn vị các cô Phó đoàn trưởng trai như , cô giới thiệu cho , giới thiệu Liên trưởng Tề tướng mạo bình thường cho , quá nghĩa khí đấy?”
Vốn dĩ tâm trạng Diệp Mỹ Tĩnh , lời càng thêm tức.
Mở miệng liền châm chọc : “Người cưới Dương Niệm Niệm từng ly hôn, cũng sẽ cưới cô , cô đừng mơ tưởng về phương diện đó nữa.”
Nhân viên tiếp phẩm đang lái xe suýt chút nữa cầm chắc tay lái, hận thể bịt tai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-126-di-nho-xe-pho-doan-truong.html.]
Đây là cái thể ?
Chu Tuyết Lị nhíu mày, cô thừa nhận kém hơn Dương Niệm Niệm, liếc nhân viên tiếp phẩm bên cạnh, đáy mắt hiện lên một tia tính toán, cố ý hỏi:
“Ý của cô là , Phó đoàn trưởng Tần thích Dương Niệm Niệm?”
Lúc Diệp Mỹ Tĩnh cũng phản ứng , cô mồm mép quá nhanh, chuyện qua não, vội vàng sửa miệng:
“Vừa đùa thôi, cô đừng tưởng thật. Có điều, chuyện giữa cô và Phó đoàn trưởng Tần là thật sự thành , là con rể Trương Chính ủy nhắm .”
“Con rể Trương Chính ủy nhắm ?” Trong đầu Chu Tuyết Lị hiện lên dáng vẻ của Tần Ngạo Nam, : “Chưa kết hôn thì vẫn tính là con rể chứ?”
Nhìn thấu tâm tư của Chu Tuyết Lị, Diệp Mỹ Tĩnh bĩu môi: “Không đả kích cô , Phó đoàn trưởng Tần cưới con gái Trương Chính ủy thể giúp ích cho sự nghiệp, đó là môn đăng hộ đối. Con gái Trương Chính ủy là sinh viên, diện mạo xinh , cô tranh đàn ông với , thật sự là tranh .”
Không đợi Chu Tuyết Lị tiếp lời, cô tiếp tục : “ thấy cô và Liên trưởng Tề xứng đôi, Liên trưởng Tề hào phóng, đối với cô cũng ý tứ, hai các cô chắp vá sống với cũng , đừng tưởng trèo cao.”
Chu Tuyết Lị Diệp Mỹ Tĩnh chọc tức c.h.ế.t, suýt chút nữa nhịn mà đẩy khỏi cửa sổ xe.
Thấy Chu Tuyết Lị sa sầm mặt lời nào, Diệp Mỹ Tĩnh cảm thấy cô chính là , tưởng rằng mặc cái váy mới liền thành đại mỹ nữ, soi gương xem là cái đức hạnh gì.
Đừng Chu Tuyết Lị xứng với Tần Ngạo Nam, cho dù xứng, cô cũng thể vì Chu Tuyết Lị mà đắc tội vợ chồng Trương Chính ủy.
Nghĩ đến đây, Diệp Mỹ Tĩnh : “Lời thật thì mất lòng, nếu cô lọt thì cũng chẳng cách nào, dù sẽ mai cho cô . Hơn nữa, cô đều nhận mấy thước vải của Liên trưởng Tề , nếu còn tam tâm nhị ý, thì khác gì l.ừ.a đ.ả.o?”
Chu Tuyết Lị thật sự nổi nữa, vốn định trở mặt, nhưng câu , vội vàng đổi một bộ mặt tươi : “Mỹ Tĩnh, cô cũng thật là, chỉ đùa một chút thôi, cô tưởng thật chứ?”
Diệp Mỹ Tĩnh đang định gì đó, bỗng nhiên liếc thấy xe của Tần Ngạo Nam chạy qua bên cạnh, cô tức giận mắng một câu: “ thấy cô chính là hồ ly tinh đầu thai, cả ngày chỉ quyến rũ đàn ông.”
Dương Niệm Niệm trong xe Tần Ngạo Nam, qua kính chiếu hậu thấy khuôn mặt như chiếc giày rách của Diệp Mỹ Tĩnh, tuy rằng cô đang gì, nhưng cũng thể đoán chắc chắn chẳng lời ý .