“Xin , quên mất khả năng đêm của em tương đối yếu.” Khả năng đêm của Lục Thời Thâm vốn hơn bình thường, hơn nữa từng trải qua huấn luyện, thị lực càng cần bàn.
Chillllllll girl !
Anh nhận Dương Niệm Niệm, thấy cô xe đạp, trong lòng lo lắng nên mới bước nhanh tới, ngờ dọa cô sợ.
Dương Niệm Niệm: “……”
Lời cứ kỳ kỳ, như kiểu đang cô mù dở .
“Không nhận em từ đằng xa đấy chứ?”
Lục Thời Thâm gật đầu: “Sao bộ về?”
“Xích xe đạp đứt, em nhờ xe bò nửa đường, bác đ.á.n.h xe sợ ma, chịu đưa sang bên .” Dương Niệm Niệm lanh lảnh .
Ánh mắt Lục Thời Thâm dừng khuôn mặt nhỏ nhắn của Dương Niệm Niệm, nghĩ đến dáng vẻ kinh hoảng của cô, trầm giọng : “Trên đời ma.”
“Đương nhiên em đời ma , chúng mau về thôi, em bộ đói meo .” Dương Niệm Niệm tự nhiên nắm lấy tay , chỉ cảm thấy bàn tay tràn đầy sức mạnh.
Lục Thời Thâm cúi đầu thoáng qua hai bàn tay đang nắm lấy , trong n.g.ự.c trào một cảm giác xa lạ, loại cảm giác kỳ quái, nhưng hề bài xích.
Đi một lúc, Dương Niệm Niệm nghiêng đầu hỏi: “Anh đoán xem hôm nay em gặp ai ở trong thành phố?”
“Ai?” Lục Thời Thâm thuận theo lời cô hỏi.
“Phương Hằng Phi.” Dương Niệm Niệm tức tối .
Lục Thời Thâm nhướng mày: “Phương Hằng Phi là ai?”
Dương Niệm Niệm nghiêng đầu một cái, xa : “Anh mà là ai, chắc chắn sẽ đ.á.n.h một trận, chính là kẻ dụ dỗ cô vợ sinh viên của bỏ trốn đấy.”
Không đợi Lục Thời Thâm chuyện, cô tiếp tục : “Hắn cũng là đối tượng đây của em, vốn dĩ là đợi nghiệp đại học sẽ kết hôn, ai ngờ khi lên đại học cặp kè với Dương Tuệ Oánh, đó Dương Tuệ Oánh liền tính kế em, khiến hai chúng đăng ký kết hôn.”
“Bạn trai của Dương Tuệ Oánh là đối tượng cũ của em?” Lục Thời Thâm nhíu mày hỏi.
Loại chuyện giấu , Lục Thời Thâm sớm muộn gì cũng sẽ , Dương Niệm Niệm cũng định giấu giếm.
“Anh đừng nghĩ nhiều, em với chẳng gì cả, cứ học suốt, bọn em gặp mặt ít, thi thoảng gặp cũng chỉ cùng dạo đường, tay cũng từng nắm.”
Phương Hằng Phi từng tiếp xúc mật với nguyên chủ, nguyên chủ ngày thường tuy chủ kiến gì nhưng tư tưởng bảo thủ, tay cũng cho Phương Hằng Phi nắm qua.
Cũng may là cho nắm, nếu cái tay cô cũng chẳng giữ nữa.
Ánh mắt Lục Thời Thâm xẹt qua một tia lạnh lẽo: “Hắn khó dễ em ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-122-nguoi-yeu-cu-cua-chong.html.]
“Hắn lấy phận rể áp đặt em, em mắng cho một trận. Em thấy chính là kẻ ăn trong bát còn trong nồi.” Dương Niệm Niệm tuy từng yêu đương, nhưng cũng kẻ ngốc, Phương Hằng Phi rõ ràng là tà tâm c.h.ế.t.
Điển hình của hành vi tra nam.
Lục Thời Thâm lên tiếng, trời quá tối, Dương Niệm Niệm cũng rõ sắc mặt của .
Đợi một lúc, thấy chuyện, Dương Niệm Niệm hừ một tiếng: “Có bây giờ đ.á.n.h một trận ?”
“……”
Lục Thời Thâm lên tiếng.
Dương Niệm Niệm vui, chua loét hỏi: “Anh giận vì bắt cóc cô vợ sinh viên của ?”
“Không .” Lục Thời Thâm dứt khoát trả lời.
Dương Niệm Niệm tin: “Em thấy thái độ hiện tại của rõ ràng là đ.á.n.h .”
Lục Thời Thâm nữa trầm mặc.
Cô gái suýt trở thành vợ và vợ hiện tại của đều từng quan hệ với Phương Hằng Phi, việc ý định đ.á.n.h Phương Hằng Phi là chuyện thường tình của con .
Thấy lời nào, Dương Niệm Niệm đột nhiên nảy sinh vài phần tâm tư bát quái: “Trước đây từng thích cô gái nào ?”
“Không .”
“Cô giáo Chu thích , đối với cô cũng chút ý tứ nào ?”
“Không .”
“Còn Dương Tuệ Oánh thì ?” Nhắc tới Dương Tuệ Oánh, lời của Dương Niệm Niệm phiếm chua.
Đây là thứ hai Dương Niệm Niệm dò hỏi chuyện , Lục Thời Thâm cho rằng một lời vẫn nên rõ ràng thì hơn, để tránh gây hiểu lầm cần thiết.
“Anh và cô mặt cũng từng gặp, càng đến chuyện khác. Lúc gửi tiền sinh hoạt phí cho cô là vì thưởng thức tài hoa của cô , thi đậu đại học dễ dàng, đổi là một khác, cũng sẽ gửi tiền.”
Dương Niệm Niệm nổi việc Lục Thời Thâm khen Dương Tuệ Oánh, suýt chút nữa nhịn mà hất tay , tức giận hỏi: “Vậy em văn hóa, chẳng là tài hoa cho thưởng thức ?”
Lục Thời Thâm cô: “Tài hoa của em giới hạn ở văn hóa.”
Tâm trạng Dương Niệm Niệm đột nhiên lên, hờn dỗi một tiếng: “Coi như mắt .”
Lục Thời Thâm về phía , cũng thấy cái gì, thần sắc đột nhiên trở nên quái dị, giơ tay che kín mắt Dương Niệm Niệm.