Dương Niệm Niệm cũng định đưa Tiền Hồng Chi cùng về, dù tàu hỏa, cũng cần lo xe đủ chỗ.
Cô an ủi:
“Anh cần lo lắng, cha nuôi và Phong Ích ở đây, an đảm bảo. Anh đừng cha nuôi tuổi cao, mấy thanh niên trẻ tuổi, ông một lúc thể hạ gục hai ba .”
Lục Thời Thâm sờ sờ tóc cô, ôn tồn :
“Chờ trở về, sẽ đón em đến đơn vị.”
Dương Niệm Niệm hai tay vòng qua cổ , tủm tỉm ngẩng đầu , “Anh sắp thăng chức ?”
Tuy miệng cô theo đơn vị chăm sóc Lục Thời Thâm, nhưng bên chỉ nhà khách, khác theo quân đều ở khu tập thể quân đội, cách về nhà cũng khác mấy.
Lục Thời Thâm đột nhiên đón cô đến đơn vị, kết hợp với thái độ của những đó hôm nay đối với cô, cho nên Dương Niệm Niệm tự nhiên đoán điều gì đó.
Lục Thời Thâm gật đầu, “Vốn định chờ chuyện chắc chắn mới với em.”
Dương Niệm Niệm hờn dỗi, “Anh để em là cuối cùng ? Cha nuôi ?”
Lục Thời Thâm tỏ ý kiến, “Trước đây trò chuyện với ông một chút.”
Dương Niệm Niệm chớp chớp mắt, nhướng mày hỏi, “Chẳng lẽ còn thể biến cố?”
Lục Thời Thâm trả lời, “Bất cứ chuyện gì khi thành công, đều sẽ biến cố.”
Dương Niệm Niệm ‘chậc’ một tiếng, “Anh thôi , đừng tưởng em hiểu , trò chuyện với cha nuôi, chứng tỏ trong lòng ít nhất chín phần chín chắc chắn.”
Cô vẻ mặt gian xảo chằm chằm Lục Thời Thâm, trêu đùa:
“Cả nhà chúng ! Đều là hồ ly thành tinh, Đại Bảo và Nhị Bảo đều giống , cáo già xảo quyệt, đặc biệt là Đại Bảo, cứ như ông cụ non, cả ngày nghiêm trang, còn nhỏ mà vẻ lớn.”
Cũng may là mặt Đại Bảo lớn lên trai, nếu , cô còn lo lắng vấn đề tìm con dâu.
Lục Thời Thâm cô, ánh mắt càng thêm sâu thẳm, “Đàn ông vốn nên trưởng thành trọng.”
Dương Niệm Niệm đến khỏi đỏ mặt, tuy vợ chồng nhiều năm, con cũng ba đứa, nhưng một khuôn mặt trai như chằm chằm, cô vẫn nhịn mà ngại ngùng.
Cô nũng nịu lườm Lục Thời Thâm một cái, đang định rút tay về, bế ngang lên, thẳng phòng tắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-1188.html.]
Không bao lâu, giọng của Dương Niệm Niệm liền từ bên trong truyền .
“Lục Thời Thâm, tuổi càng lớn, càng già đắn.”
…
Thời gian thoáng chốc, bảy năm trôi qua, bảy năm Dương Niệm Niệm sống vô cùng thoải mái dễ chịu.
Cô về về giữa nhà và đơn vị, còn Lão thủ trưởng giúp giáo d.ụ.c ba đứa trẻ, dạy chúng một ít võ thuật, ba đứa trẻ di truyền gen của Lục Thời Thâm, phương diện luyện võ đặc biệt thiên phú.
Càng khiến phấn khích hơn là, cô cũng thúc ép mấy đứa trẻ học tập, Mộ Dương và Tư Dương tự học thi đỗ đại học, khả năng tiếp thu của hai đứa nhỏ thật sự quá mạnh.
13 tuổi thi đỗ đại học, một đứa thi đỗ Kinh Đại, một đứa thi đỗ Đại học Quốc phòng, quả thực là nhân vật như trong thần thoại.
Người khác lưng đều khen là Dương Niệm Niệm dạy dỗ phương pháp, bồi dưỡng con cái ưu tú như , thật cô căn bản bỏ chút công sức nào, thỉnh thoảng bọn trẻ gì hiểu đến hỏi cô, cô liền tùy ý giảng giải vài câu, bọn trẻ liền hiểu.
Nói trắng là, chính là thông minh, ngộ tính cao.
Chillllllll girl !
Điều duy nhất khiến Dương Niệm Niệm ngạc nhiên là, cô cho rằng theo cái tính nghịch ngợm gây sự của Tư Dương, sẽ quân đội, kết quả đứa nhỏ trực tiếp đăng ký Kinh Đại, còn thi một là đỗ, tuyên bố chính trị.
Mà cô cho rằng sẽ chính trị là Mộ Dương, đăng ký Đại học Quốc phòng.
Dương Niệm Niệm hai tờ giấy báo trúng tuyển đại học, vô cùng hoài nghi tên của hai đứa nhỏ trường học điền sai .
Thế là vẻ mặt nghiêm túc hỏi:
“Các con chắc chắn điền sai tên chứ? Mộ Dương, con thật sự bộ đội ? Tư Dương, con thật sự chính trị ?”
Không đợi con , cô liếc Lục Thời Thâm một cái, ý điều chỉ :
“Các con nếu ép, cứ mạnh dạn , sẽ chủ cho các con. Mẹ hy vọng các con theo trái tim , cần ngược bản tâm, lựa chọn con đường thích, nhà chúng quan niệm chấn hưng gia tộc gì cả, chỉ cần ba em các con vui vẻ khỏe mạnh là .”
Lục Thời Thâm, “…” Anh thế nào, Niệm Niệm mới tin can thiệp ý tưởng của bọn trẻ?
Lão thủ trưởng cũng mỉm , nhưng lên tiếng, ông và Lục Thời Thâm cùng suy nghĩ, chuyện liên quan đến tương lai của bọn trẻ, hãy để chúng tự quyết định.