Nói xong, cô hừ một tiếng, ôm bụng nổi giận đùng đùng bỏ .
Lý Phong Ích thấy Ngô Thanh Hà , hiếu kỳ : “Chị hai, chị cô sẽ đến gây sự?”
Dương Niệm Niệm định liệu : “Ngô Thanh Hà não, xúc động, khẳng định sẽ đến ầm ĩ một trận.”
Lý Phong Ích vẻ mặt bội phục : “Chị hai, em bội phục nhất sùng bái nhất đời , chính là chị và hai.”
Dương Niệm Niệm : “Được ! Đừng vuốt m.ô.n.g ngựa nữa, chị về đây. Nếu Ngô Lãm cũng tìm tới thì em gọi điện thoại cho chị.”
Lý Phong Ích định lên tiếng, một giọng vang lên ở bên đường.
“Cô Dương, xin đợi một chút.”
Hai thấy tiếng đầu , liền thấy Ngô Lãm từ bên đường tới.
Lý Phong Ích gặp qua Ngô Lãm, cô là ai, bất quá xem đối phương vẻ ác ý, còn tưởng rằng là bạn của Dương Niệm Niệm.
Dương Niệm Niệm Ngô Lãm đang tới, đáy mắt hiện lên một tia kinh ngạc, ngay đó như là hiểu điều gì, trực tiếp hỏi:
“Cô Ngô, cô sẽ vẫn luôn trốn trong bóng tối xem náo nhiệt chứ?”
Ánh mắt Ngô Lãm lập lòe hai cái, phủ nhận, giải thích : “Không bảo Thanh Hà tới, lúc tới thì nó đang loạn .”
Dương Niệm Niệm đương nhiên Ngô Lãm xúi giục, Ngô Lãm cũng não như Ngô Thanh Hà.
Vì thế nhướng mày hỏi: “Cho nên cô liền em gái loạn, đó chờ tới?”
Chillllllll girl !
Ngô Lãm Dương Niệm Niệm thông minh, dứt khoát cũng giảo biện.
“Nếu cô tới, cũng sẽ ngăn cản em gái . thấy nó gì quá đáng, cho nên mới ngăn cản.”
Dương Niệm Niệm nhạo: “Người nhà họ Ngô, tâm cơ so với tổ ong vò vẽ còn nhiều hơn.”
Ngô Lãm tức giận, cũng bớt sự ngạo khí từng , tư thái hạ xuống thấp.
“Cô Dương, đúng, nghĩ hiện tại nên gọi cô là Sư trưởng phu nhân. tới gặp cô, là hy vọng cô thể giơ cao đ.á.n.h khẽ, tha cho nhà họ Ngô một con đường sống. bảo đảm, về tuyệt đối sẽ để nhà đối đầu với cô nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-1149-ngo-lam-xuat-hien.html.]
Dương Niệm Niệm nhíu mày : “Cô hẳn là rõ ràng bố cô và cô phạm chuyện gì, chỉ là một ăn, tay dài như .”
Ngô Lãm gật đầu: “ , chỉ là xin cô mặt, nhờ luật sư Thẩm giúp đỡ một chút. Trước đó vụ kiện giữa cô và tòa soạn báo Kinh Tảo là do luật sư Thẩm hỗ trợ, quan hệ của hai hẳn là tồi.”
Dương Niệm Niệm tiếp: “Vậy cô chi bằng tìm Dư Toại càng thích hợp hơn, luật sư Thẩm là rể của .”
Ngô Lãm khổ: “Nếu Dư Toại chịu về phía , lúc Dư Thuận đuổi khỏi Kinh Thị.”
Ai cũng hiểu, Dư Thuận là nhà họ Dư vứt bỏ.
Dương Niệm Niệm nhún vai, bất đắc dĩ : “Vậy thì cách nào, và luật sư Thẩm cũng , chỉ là quan hệ giữa nguyên cáo và luật sư thôi.”
Ngô Lãm sớm đoán Dương Niệm Niệm khả năng sẽ giúp, nhưng vì nhà, vẫn là tới thử một . Thấy Dương Niệm Niệm nể mặt, cô cũng dám nổi giận.
Hiện tại Dương Niệm Niệm xưa bằng nay, cô càng trêu chọc nổi.
Bố và trai đều bắt, cô còn chỗ dựa, hơn nữa mấy năm nay giày vò, sớm còn nhuệ khí lúc , cũng trưởng thành ít.
“Nếu như , phiền cô nữa.” Nghĩ nghĩ bổ sung một câu: “Em gái hiểu chuyện, mặt nó xin cô.”
Dương Niệm Niệm hiểu ý của Ngô Lãm, liền : “ cứ như , gây chuyện cũng sợ chuyện. Em gái cô nếu về an an tìm gây phiền toái, cũng đáng chấp nhặt với cô .”
Cô còn chăm sóc ba bảo bối, còn ăn kiếm tiền, bận rộn lắm, thật tâm tư mỗi ngày tìm khác gây khó dễ.
Ngô Lãm đột nhiên chút bội phục sự rộng lượng của Dương Niệm Niệm, bảo đảm : “ sẽ để nó tới tìm các cô gây phiền toái nữa.”
Nói xong, cô liền từ biệt Dương Niệm Niệm, thẳng đến nhà họ Trương.
Vốn dĩ Trương Thụ Ân ở tại căn nhà do Ngô Thanh Chí tặng, nhưng lo lắng sẽ điều tra , liên lụy đến chính , nên ngay trong đêm dọn về nhà họ Trương.
Nhà cũ nát, chỗ ở chật chội, Ngô Thanh Hà hai ngày nay oán khí lớn, cho nên mới tráng gan đến xưởng của Dương Niệm Niệm để xả giận, ai ngờ giận xả , còn rước thêm một bụng tức trở về.
Trở sân, thấy Trương cầm khăn mặt của lau mặt, cô liền giận sôi m.á.u, chạy thẳng về phòng trút giận lên đầu Trương Thụ Ân.
“Trương Thụ Ân, thể quản ? , cái khăn mặt đó là dùng, tại còn cứ dùng?”
Trương Thụ Ân đang sắp xếp tài liệu, lời , xụ mặt :